Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 341

 

Món cổ vịt này nhâm nhi được rất lâu, vừa ngon miệng lại vừa lấp dạ, quả là thức ăn thượng hạng cho những chuyến đi đường dài. Cả ba lập tức tấm tắc: “Này, ngon tuyệt!”

 

“Bây giờ thì không chê đắt nữa chứ?” Người mua cổ vịt nhướng mày, khéo léo châm chọc.

 

Người bạn kia chỉ ăn một miếng nhỏ, nhưng chẳng mấy chốc đã gặm sạch trơn, liền vội nói: “Cho tôi thêm một cái!” Cơn thèm đã trỗi dậy, một miếng sao mà đủ!

 

Anh chàng mua cổ vịt ban đầu định mỗi người sẽ có một cái trọn vẹn.

 

Nhưng cái của anh ta đã bị chia mất một nửa rồi.

 

Nếu hai người bạn kia mỗi người thêm một cái nữa, thì anh ta sẽ là người ăn ít nhất. Sau một hồi tính toán, anh ta vội vàng nói: “Tôi giữ lại một cái này, còn cái kia hai cậu chia nhau.”

 

Hai người kia có vẻ không vui ra mặt, món cổ vịt này gặm đến phát nghiện, hơn nữa nhờ treo gió mà có vị ngon đặc trưng, nửa cái thì thấm vào đâu!

 

Nhưng họ cũng chẳng dám mở lời, sợ rằng vừa nói ra, đến nửa cái cũng chẳng còn để mà ăn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Khỏi phải nói trong lòng hối hận nhường nào, người ta đã mua rồi, mình lại cứ nói ra nói vào làm gì, cuối cùng một cái cổ vịt ngon lành cứ thế bị "thu nhỏ" lại.

 
TruyenLau.com
Nhất thời, họ có hơi ngưỡng mộ anh bạn kia, người được hưởng thụ trọn vẹn một cái.

 

Họ đều là cán bộ nhỏ trong công xưởng, trong túi cũng có chút tiền riêng, tám hào một tệ đâu phải chuyện đáng bận tâm.

  TruyenLau.com

Nghĩ lại, mấy cái cổ vịt mua ban đầu quả là quá ít ỏi, không đủ để cả ba cùng thưởng thức.

 

Hai người bạn lập tức chia nhau miếng cổ vịt còn lại, rồi ngấu nghiến ăn một cách ngon lành.

 

Toa xe này toàn là hành khách đi đường dài, sáu người ngồi chật kín một khoang đối diện, ba người còn lại thấy họ ăn mà không kìm được nuốt nước miếng ừng ực.

 

Người ngồi cạnh lên tiếng hỏi: “Này anh bạn, đây là đồ của hiệu nào thế? Để tôi xem thử?”

 

Cầm lấy xem, trên bao bì có viết: Cổ vịt treo gió Bàng Tử, cái tên nghe thật dễ nhớ.

 

“Chỗ khác có bán không?” Những người kia cũng muốn mua một ít về nếm thử.

 

Anh chàng đã mua cổ vịt trả lời: “Không có đâu, tôi hỏi bà cụ bán hàng rồi, bà ấy bảo chỉ có ở vùng đó mới bán thôi!”

 

Anh ta cũng tiếc hùi hụi, trong túi có tiền mà, sớm biết ngon thế này thì mua mười cái, hai mươi cái, tha hồ gặm trên đường cho đã.

 

Số còn lại có thể mang về làm đặc sản biếu tặng. Lúc quay về đang lo không có gì làm quà, ai ngờ lại bỏ lỡ một món đồ quý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người ngồi cạnh bên chỉ vào bao bì nói: “Các anh xem này, bên dưới này có địa chỉ của xưởng đấy.”

 

“Đúng rồi, đến lúc đó có thể viết thư hỏi thử, bảo họ mang hàng về thành phố mình mà bán.”

 

“Ý hay đấy!”

 

Ba người bạn ăn đến nỗi miệng dính đầy dầu mỡ.

 

Vì đồ ăn khan hiếm, họ ăn rất cẩn thận, từng chút một. Xương đều được gặm nhẵn nhụi, ăn xong, họ còn cầm một nắm xương nhỏ trong tay, thi xem ai gặm sạch hơn.

 

Những người khác vội vàng chép lại địa chỉ của xưởng này, định quay về cũng viết thư hỏi thăm, xem những món này bán ra sao.

 

Thật là thèm thuồng, sớm biết vậy lúc đầu cũng chịu khó xuống xe mua một ít.

 

Xe lửa xình xịch chạy hơn ba tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tới thành phố.

 

Họ chen chúc nhau xuống tàu, người lên người xuống, cả sân ga trở nên hỗn loạn. Một mình Thiết Ngưu ôm mấy thùng rau củ, thùng hàng suýt chút nữa đã bị người ta chen nát.

 

Bước ra khỏi nhà ga, không gian đã rộng rãi hơn nhiều. Thiết Ngưu ôm nhiều thùng hàng như vậy, người lại cao lớn vạm vỡ, đứng ở đó trông như một bức tường vững chãi. Những người khác đều không khỏi ghé mắt nhìn.

 

Đặc biệt là Thiết Ngưu Đại Tráng, ăn mặc thôn quê giản dị, hoàn toàn lạc lõng giữa khu thành phố này, chỉ cần nhìn một cái là biết ngay là người từ nông thôn vùng ngoài đến.

 

Ánh mắt của những người xung quanh như có như không rơi lên người họ, khiến cả nhóm đều có hơi ngượng nghịu.

 

Nhưng Lục Ngọc thì vẫn bình thản, khỏi phải nói ở thành phố thập niên 80 này, cho dù là những đô thị lớn phát triển sau này cô cũng từng sống qua, nên không hề bị những ánh mắt tò mò làm phiền.

 

Đại Tráng lần đầu tiên đi xa, có chút e dè, lo trước lo sau, lại bị người ta nhìn chằm chằm nên thấy ngại ngùng.

 

Rất nhanh, họ đã ra khỏi ga tàu, vốn muốn tìm một chiếc xe để đi.

 

Nhưng ở đây toàn là xe ba bánh.

 

Ít nhất phải thuê đến bốn chiếc xe: hai chiếc chở hàng hóa, hai chiếc chở người.

 

Họ lên đường, được trưởng thôn cấp cho năm tệ kinh phí. Ba ngày ở thành phố, số tiền ấy chẳng dư dả gì, nên ai nấy đều dè sẻn, chẳng dám tiêu xài hoang phí.

 

Đoàn thuê một chiếc xe ba gác để cán sự Lý và vị giáo sư già đi trước đến nhà nghỉ. Còn Lục Ngọc cùng Thiết Ngưu và Đại Tráng thì quyết định đi bộ. Dù sao cũng đã hỏi thăm đường đi cẩn thận, biết đoạn đường này chỉ chừng hơn bốn mươi phút đi bộ. Với người nông thôn, đi bộ bốn mươi phút kể ra có thấm tháp gì.

 

Lục Ngọc hỏi Thiết Ngưu: “Mấy anh thấy thế nào, nếu đi bộ không tiện thì chúng ta cứ bắt xe mà đi!” Cô biết khoản kinh phí thôn cấp không nhiều, nhưng riêng mình cô ra phố vẫn có mang theo tiền riêng phòng thân. Tiền xe cộ thì thừa sức chi trả.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu