Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 356

 

Mẹ Lục nhận nuôi giúp bà một con heo, thì nói muốn cho heo béo tốt nhanh, còn hì hụi nấu riêng cho nó những bữa cháo đặc.

 

Ở trong thôn, bà có con gái nuôi, lại còn có cả cháu trai, khiến bà cảm thấy mình không còn đơn độc trên cõi đời này nữa.

 

Thế là bà lại quay trở về.

 

Phó Chi không giống những người phụ nữ khác, đời này bà không kết hôn, chỉ một lòng với sự nghiệp mà thôi.

 

Bây giờ trong tay bà chỉ có mười phần trăm cổ phần của xưởng cổ vịt.

 

Lục Ngọc nói: “Mẹ quay về thế này, chúng ta phải làm một bữa ăn mừng mới được, tối nay mình làm đùi dê nướng nhé mẹ?”

 

Lần trước từng làm đùi dê nướng một lần, gọi cả nhà họ Phó và cha mẹ Lục sang ăn, vốn đã không đủ chia cho mọi người, phải nấu thêm rất nhiều món khác nữa mới tàm tạm đủ.
TruyenLau
 

Nhưng quả thực hương vị tuyệt hảo.

  TruyenLau

Bây giờ tuy mua thịt không cần phiếu, nhưng một số loại thịt ngon vẫn rất khó mua.

 

Huống hồ ở bản địa không ai nuôi dê núi, cũng chỉ có dịp cận Tết nhờ mối quen biết của Lưu Bàng mới kiếm được một con. Con dê ấy, chẳng phí hoài chút nào, được đem ra ăn tận mấy bận. Cuối cùng, chỉ còn lại mỗi cái đùi dê này. Lục Ngọc vốn không nỡ ăn, nhưng lần này Phó Chi quay về, trong lòng cô vui khôn xiết. Trong tủ lạnh ở nhà cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ còn duy nhất khúc đùi dê quý giá đó.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Phó Chi nghe vậy liền nói: “Vậy được, tối nay ăn món này đi!” Bình thường bà chẳng có khẩu vị gì đặc biệt, nhưng lại luôn thèm những món do Lục Ngọc tự tay nấu. Bất kể là món gì, qua tay Lục Ngọc đều trở nên vô cùng thơm ngon.

 

Phó Chi trầm ngâm một lát rồi nói: “Mẹ muốn ghé qua huyện xem xưởng cổ vịt một chuyến, tiện thể trò chuyện với họ luôn.” Lục Ngọc sợ mẹ nuôi không thạo đường sá, liền nhanh nhảu nói: “Vậy chúng ta cùng vào huyện đi, tiện đường sắm sửa ít đồ dùng!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc cùng Phó Chi vào huyện thì thuận tiện hơn rất nhiều. Tới nơi, họ lại tiếp tục ngồi xe ba bánh do người đạp để đến xưởng.

 

Vị trí nhà xưởng của họ vô cùng heo hút, nghe nói xây ở đây giá cả mới phải chăng hơn một chút. Hai người vừa định bước vào thì bị ông bảo vệ chặn lại. Lục Ngọc nói: “Cháu đi tìm Phó Cầm Duy ạ!” Sau đó, cô chủ động báo tên mình.

 

Ông bảo vệ đã sớm nghe danh xưởng trưởng Phó Cầm Duy có một người vợ xinh đẹp như hoa như ngọc, hôm nay cuối cùng cũng được mục sở thị. Với dung mạo và dáng vẻ này, còn đẹp hơn cả minh tinh màn bạc, ông lập tức cho họ vào.

 

Họ đi vào, xuyên qua khu nhà xưởng đang chế biến cổ vịt để đến khu văn phòng. Xưởng đang làm cổ vịt với bốn hương vị khác nhau, và hiện tại cũng đã có những khoản doanh thu nhất định.

 

Đây là lần đầu Lục Ngọc tới, cô thấy mọi người ở đây đều nghiêm chỉnh tuân thủ quy định vệ sinh, ai nấy đều đeo khẩu trang, găng tay, đi ủng... không hề lộn xộn như mấy xưởng nhỏ khác. Lục Ngọc ngắm nhìn kỹ lưỡng mấy lượt mới hoàn hồn. Cô đi thẳng qua khu xưởng để vào khu văn phòng.

 

Vừa bước vào, Lục Ngọc đã nhìn thấy Lưu Bàng. Lưu Bàng vừa thấy Lục Ngọc, ánh mắt anh ấy liền lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng khôn xiết: “Sao chị lại tới đây? Là tới mang cơm sao?” Anh ấy nhìn cô đầy mong đợi.

 

Lục Ngọc nói: “Không phải, tôi đưa mẹ nuôi đến xem xưởng của mấy anh một chút!” Lưu Bàng nói: “À, được chứ… vốn dĩ tôi cũng định mời các người đến tham quan một chuyến. Đi thôi, tôi dẫn hai người đi dạo quanh xưởng.”

 

Khu xưởng ở đây không lớn, đi dạo mười lăm phút là đã có thể xem hết. Xưởng tuy nhỏ nhưng bù lại rất chính quy. Xưởng mà họ đã đến học tập khi đó chính là một xưởng thực phẩm đạt chuẩn, khởi điểm rất cao, và Phó Cầm Duy đúng là một học trò xuất sắc, đã vận dụng tất cả những kiến thức đã học được vào đây. Xưởng này, tuy chim sẻ nhỏ bé, nhưng ngũ tạng lại đầy đủ.

 

Chỉ duy nhất một điểm không tốt, chính là chi phí đầu tư ban đầu quá lớn, đến giờ vẫn chưa có lãi, khiến Lưu Bàng lo lắng đến phát nhiệt miệng. Dù sao đi nữa, tình hình này cũng thật đáng ngại.

 

Lưu Bàng từng mời mấy người bạn thân trước đây đến xem, họ đều nói rằng mọi người làm rất tốt, chỉ là còn thiếu một cơ hội, nhưng trong lời nói lại tràn đầy sự tiếc nuối. Cơ hội khi nào tới, vốn dĩ chẳng ai biết được. Có thể sẽ mãi mãi không đến.

 

Mọi người chỉ nói những lời động viên qua quýt như vậy, nhưng Lưu Bàng vẫn c.ắ.n răng không dám hé răng cho Phó Cầm Duy và Lục Ngọc biết sự thật. Anh ấy hiểu rõ vợ chồng Lục Ngọc và Phó Cầm Duy đã bỏ ra bao nhiêu công sức cho chuyện này, thậm chí Phó Cầm Duy còn từ bỏ cả công việc có danh tiếng của mình. Tuyệt đối không thể để xảy ra bất kỳ chuyện gì.

 

Mỗi ngày, áp lực trong lòng Lưu Bàng đều rất lớn, kể từ khi mở xưởng, anh ấy đã gầy đi hơn hai mươi cân. Bây giờ, lớp mỡ trên mặt đã vơi đi nhiều, lộ ra gương mặt thanh tú.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu