Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 442

 

Lục Ngọc dẫn kế toán viên của bên họ đến ngân hàng để chuyển tiền. Sau khi làm xong thủ tục, họ bắt đầu ký hợp đồng mua nhà!

 

Lục Ngọc đã thương lượng với Phó Cầm Duy, trong số những căn nhà này, sẽ dành riêng cho cha mẹ hai bên mỗi người một căn, và cho mẹ nuôi của Lục Ngọc một căn! Số còn lại mới là của vợ chồng cô. Phó Cầm Duy đồng ý, còn dặn dò số nhà còn lại đều đứng tên Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc ký tên đến mỏi cả tay, sau đó lại tiếp tục đi làm thủ tục chuyển quyền sở hữu. Ông chủ nhờ có quan hệ, đã giúp họ lo liệu xong xuôi vụ hộ khẩu và sổ hồng ngay trong ngày hôm đó.

 

Tuy nói đã tốn một khoản tiền không nhỏ, nhưng cảm giác này thật đã đời. Đặc biệt là tấm hộ khẩu, có cái này, con trai lên tiểu học là có thể được đến tỉnh mà theo học rồi.

 

Lúc hai người đi về, tiền trong tay đã hết sạch, nhưng đổi lại là một xấp sổ hồng dày cộm. Lục Ngọc nói quay về phải sắm ngay một chiếc cặp tài liệu để bỏ hết đống này vào.

 

Cả đống này chính là bảo bối gia truyền, cho dù bắt đầu từ giờ không cần làm lụng gì nữa, số nhà này cũng đủ cho cô không phải lo nghĩ về chuyện cơm ăn áo mặc cả đời rồi.

 
TruyenLau
Tất cả các con đường trong tỉnh đều đang được sửa chữa, xây dựng lại. Sau này chắc chắn sẽ tốt hơn. Lục Ngọc đoán chừng, đợi đến khi con đường này sửa xong xuôi, giá nhà chắc chắn sẽ tăng vọt như diều gặp gió.

 

Lục Ngọc nói: “Em linh tính giá nhà sẽ còn tăng cao nữa trong thời gian tới.” Website TruyenLau.com

 

Phó Cầm Duy hỏi: “Vậy liệu người khác có thể mua nổi không?”

 

“Có thể vay vốn, vừa nãy khi anh nói chuyện với ông chủ nhà đất, em nghe chị gái bán nhà nói, chỉ cần mua, họ có thể giúp lo liệu vụ vay vốn, chỉ cần trả trước năm trăm tệ, sau này mỗi tháng trả góp ba mươi hai tệ, trả ròng rã hai mươi năm trời!” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lục Ngọc có chút rung động, nhưng cô không có đủ kiên nhẫn để theo đuổi thứ đó. Hồi này, trả góp mỗi tháng đều phải đích thân ra quầy giao dịch để đóng tiền, phiền phức biết bao!

 

Nhưng mua một căn nhà ở khu trung tâm tỉnh này, cho dù chỉ để đó thôi cũng được, đây chính là kênh đầu tư tốt nhất. Hơn nữa, cơ hội vàng như thế này chỉ có một lần duy nhất: “Em muốn dẫn anh chị cả đi mua nhà!”

 

Một món hời lớn thế này mà không nhanh tay nắm bắt, cô sẽ thấy áy náy trong lòng. Để lỡ, chính là để lỡ cơ hội đổi đời!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phó Cầm Duy nói: “Chuyện này anh không can thiệp, em cứ chủ động bàn bạc với họ xem sao!” Nghĩ ngợi một lát, Phó Cầm Duy nói thêm: “Nhưng họ không có tiền, chúng ta có thể giúp đỡ một chút.”

 

Lục Ngọc nói: “Dạy người câu cá còn hơn cho người con cá. Chúng ta có thể giúp mỗi người họ lo liệu tiền đặt cọc ban đầu!” Tuy nhà ta dư dả, nhưng cũng không muốn để người ngoài cho rằng ta giúp đỡ là chuyện đương nhiên, vẫn cần phải có chừng mực rõ ràng.

 

Phó Cầm Duy nói: “Em suy nghĩ chu đáo thật đấy.”

 

Khi về đến huyện thì trời đã tối mịt!

 

Lục Ngọc thực sự không còn sức lực nữa, nên phải đợi đến ngày hôm sau mới đi tìm chị cả và chị hai để nói chuyện này: “Đến tỉnh mua nhà đi, em sẽ trả tiền đặt cọc ban đầu cho các chị. Hai mươi năm tiếp theo, mỗi tháng trả góp ba mươi hai tệ, các chị tự bỏ ra, đồng ý không?”

 

Hai chị gái bây giờ đều có tiền. Chị cả làm quản lý, mỗi tháng cũng kiếm được một trăm tệ; chị hai và anh rể mở tiệm buôn bán vặt, một tháng cũng thu về được bảy tám chục tệ. Thấy Lục Ngọc xúi giục họ mua nhà, cả hai đều có hơi rung động: “Nhưng, nếu em trả tiền cọc cho các chị, liệu cậu em rể có ý kiến gì không?”

 

Lục Ngọc nói: “Em cũng định mua giúp ba anh trai bên nhà anh ấy nữa, như thế mới gọi là công bằng! Nhà đó chắc chắn sẽ tăng giá. Hơn nữa vị trí lại tốt, mua xong chỉ cần bài trí sơ sài là có thể cho người ta thuê ngay, đến lúc đó khoản tiền cần bỏ ra cũng sẽ được bù đắp bớt rồi.”

 

Hai người chị nghe xong, lập tức gật đầu lia lịa, quả là chuyện tốt có thắp đèn lồng cũng khó tìm được.

 

Bấy giờ, chuyện mua nhà chưa bị hạn chế, muốn mua là mua. Còn khoản vay vốn thì đối phương sẽ giúp giải quyết, thật quá đỗi tiện lợi.

 

Giải quyết xong cho hai người chị, Lục Ngọc cùng Phó Cầm Duy quay về thôn thông báo, tiện thể đưa sổ hồng cho mẹ chồng và cha mẹ ruột. Cô cũng gọi điện thoại cho mẹ nuôi Phó Chi, gửi sổ hồng sang cho bà. Đây là tấm lòng của Lục Ngọc dành cho người thân.

 

Sau khi nghe tin, ba anh trai không biết quyết định thế nào cho phải, nhưng Tiêu Thái Liên thì lại nhìn rõ mồn một: “Mua đi chứ! Sau này có vào thành phố cũng có chỗ chui ra chui vào! Thật chẳng mấy khi có đứa em trai, em dâu nào tốt bụng như con, gặp được chuyện tốt đẹp gì cũng nghĩ đến cả nhà mình.”

 

Đã có người làm gương đi trước, áp lực cho những người còn lại cũng vơi đi nhiều, nghĩ một lát rồi cả ba anh trai đều đồng ý. Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp thôn.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu