Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 333

 

Lục Ngọc khéo léo bếp núc, lại am tường các món tẩm bổ. Cô ngại cách chế biến truyền thống rườm rà, nên đặc biệt viết ra công thức để chị cả nấu giúp.

 

Chị cả Lục làm theo công thức quả nhiên món nào cũng ngon, hơn nữa còn đảm bảo dinh dưỡng đầy đủ. Trong thời gian ngắn, Lục Ngọc trông tròn trịa, phúc hậu hẳn lên, mặt mày càng hồng hào, nhan sắc thêm mặn mà, làm xao xuyến lòng người.

 

Ngược lại còn đẹp hơn lúc còn con gái.

 

Phó Cầm Duy múc canh, Lục Ngọc uống canh.

 

Phó Cầm Duy nói chuyện với con trai. Kể từ cái hôm chứng kiến Lục Ngọc vượt cạn, anh luôn nhớ lại cảnh tượng khi đó, ôm Tiểu Tích Niên nhà mình thủ thỉ: “Con đã khiến mẹ con chịu khổ rồi.”

 

Tiểu Tích Niên đột nhiên oe oe một tiếng thật lớn, như muốn cãi lại cha mình.

 

Bà nội đang tưới rau ngoài vườn nghe tiếng cháu, vội vàng chạy ào vào. Bình thường không thấy cháu trai ngoan của bà khóc lớn tiếng như vậy.

 

Nhìn thấy Phó Cầm Duy ở đây, bà Tiêu Thái Liên cảnh giác hỏi: “Có phải con trêu chọc gì nó không?”

 

Tiểu Tích Niên vừa sà vào lòng bà nội, mở to đôi mắt tròn xoe, quả nhiên là một đôi mắt vừa to vừa xinh đẹp.

 

Bà Tiêu Thái Liên trong lòng mừng rỡ khôn xiết: “Ây dô, cháu trai cưng của bà, mở mắt rồi, Tích Niên mở mắt rồi!” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Nghe bà nói vậy, Lục Ngọc và Phó Cầm Duy lập tức đi tới, quả nhiên nhìn thấy tiểu bảo bối đã mở mắt, còn nhoẻn miệng cười với mọi người.
TruyenLau
 

Bà Tiêu Thái Liên nói: “Tích Niên lớn khôn thật, trông còn khá hơn cả cha nó. Năm đó Phó Cầm Duy đã là người con trai khôi ngô nhất trong nhà rồi.”

 

Nhưng Tích Niên còn vượt trội hơn, đáng yêu hơn Phó Cầm Duy hồi nhỏ nữa. TruyenLau

 

Bà Tiêu Thái Liên: “Mẹ đã dặn dò thợ ảnh ở huyện từ sớm, bảo họ chụp ảnh đầy tháng cho cháu trai ngoan của mẹ!”

 

Thời này, để chụp được một tấm ảnh đầy tháng cũng tốn không ít tiền đâu.

 

Đặc biệt là người chụp ảnh ở huyện, muốn về nông thôn chụp hình còn phải tốn thêm tiền phụ phí.

 

Bà Tiêu Thái Liên thực sự rất yêu mến thằng bé Tích Niên, muốn lưu giữ lại dáng vẻ nhỏ bé, đáng yêu của thằng bé.

 

Dù sao cũng đã quyết định chụp ảnh, bà thông báo với mọi người trong nhà, mỗi gia đình sẽ có một tấm ảnh chụp chung, còn bọn trẻ thì mỗi đứa một tấm riêng, tất cả chi phí đều do bà bỏ ra.

 

Nghe vậy, mấy chị dâu của Lục Ngọc liền tất bật hẳn lên. Bình thường mấy đứa con trai này toàn ăn mặc xuề xòa, lăn lóc ngoài đồng, giờ họ vội vàng lấy vải vóc ra, tìm người may cho con bộ đồ mới tươm tất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ảnh chụp là thứ quan trọng, sau này còn phải đem ra ngắm nghía, đương nhiên phải sửa soạn cho thật tề chỉnh mới được.

 

Nhắc đến chuyện chụp ảnh, Phó Cầm Duy nói: “Anh với Lục Ngọc còn chưa có một tấm ảnh chụp chung nào cả!”

 

Hồi đó họ kết hôn, thôn chỉ phát một tờ giấy chứng nhận, điểm dấu vân tay lên đó là xem như xác lập mối quan hệ vợ chồng.

 

Anh cũng muốn chụp riêng một bức với Lục Ngọc, cùng lắm thì tự xuất tiền túi.

 

Tiêu Thái Liên đang ôm cháu trai, cảm thấy thằng nhóc này nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu. Bà áp má vào gương mặt nhỏ của Tích Niên, quả nhiên mềm mịn, thậm chí còn mềm hơn cả đậu phụ tươi ngon vài phần.

 

Sau khi bị áp má, thằng nhóc "ừm" một tiếng.

 

Tiêu Thái Liên vội vàng cười đùa với Tích Niên, chẳng mấy chốc trong nhà đã rộn rã tiếng cười giòn tan của em bé.

 

Mẹ chồng bế cháu không rời tay, nếu không phải buổi tối thằng bé còn phải b.ú sữa, bà chỉ hận không thể mang cháu về nhà, ngày ngày ôm ấp, vỗ về mãi không thôi.

 

Tiêu Thái Liên đổi sang một tay khác. Mới trong vòng một tháng, đứa nhỏ này đã nặng tới bốn ký rưỡi, trông rất bụ bẫm.

 

Cánh tay già nua của bà làm sao chịu nổi trọng lượng này mãi, Phó Cầm Duy vừa thấy mẹ anh không bế nổi liền nói ngay: “Con bế!”

 

Tiểu Tích Niên ở bên mẹ hoặc bà nội đều mềm oặt vô lực, nhưng hễ được cha bế, thằng bé liền thẳng lưng ngay tắp lự, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn anh.

 

Tiêu Thái Liên và Lục Ngọc đều bật cười.

 

Chỉ thấy Phó Cầm Duy nhíu mày, tuy đứa bé còn chưa biết nhíu mày, nhưng đôi mắt tròn xoe tựa như có chút căng thẳng.

 

Lục Ngọc nói: “Vẫn nên để em bế chơi một lúc đi.”

 

Phó Cầm Duy giống như đang bế một quả bí đao, sau đó đặt thằng bé vào vòng tay Lục Ngọc. Thằng nhóc vừa ngửi thấy hơi mẹ, lập tức ngoan ngoãn cười toe toét với cô.

 

Lục Ngọc châm chọc: “Đồ nịnh hót!”

 

Tiểu Tích Niên lại "ư hử" một tiếng đáp lại.

 

Tiểu Bảo Bảo rất dễ gần với mọi người, nhưng thằng bé thích nhất vẫn là Lục Ngọc.

 

Chỉ là khi ở cùng với Phó Cầm Duy, cơ thể nhỏ bé của thằng bé lại căng cứng, mỗi lần Phó Cầm Duy bồng, tấm lưng của thằng bé cứ thẳng đờ như một tấm gạch lát sàn vậy.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu