Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 423

 

Bà ta đưa hết hai nghìn tệ cho bác gái Lục, bây giờ bác gái Lục đã phát điên, dù có bức tử bà ta thì cũng chẳng đòi lại được đồng nào. Ai nấy đều c.h.ế.t lặng.

 

Hai mẹ con dâu nhà họ Hàn lời qua tiếng lại oán trách lẫn nhau, ngay cả con trai bà cũng không khỏi bất mãn với bà cụ Hàn. Đưa người vào bệnh viện nhưng không ai chịu đi chăm sóc, cứ nhìn thấy bà là lại nhớ đến hai nghìn tệ đã bị lừa gạt trắng trợn.

 

Cuối cùng vẫn là cô con gái đã gả chồng chăm sóc mẹ.

 

Lục Ngọc hỏi: “Những người khác thì sao ạ?”

 

Chị ba Phó nói: “Còn có thể thế nào nữa, đều kéo tới chỗ nhà thờ tổ họ Lục để đòi tiền, oan có chủ, nợ có người mà.”
Website TruyenLau.com
 

Sau đó chị ba Phó lại lén lút ghé vào tai Lục Ngọc nói nhỏ: “Đi cũng vô ích thôi, bà ta đã thế chấp cả nhà cửa lẫn ruộng đất. Cảnh sát nói, giấy tờ này có hiệu lực, từ nay về sau, nhà cửa và ruộng đất ấy đều thuộc về người khác rồi.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Ngọc thở hắt một hơi lạnh.

 

Tuy từng được cảnh báo, nhưng người trong thôn vẫn cứ nghĩ mình có thể may mắn. Bây giờ xảy ra chuyện, tất cả mọi người đều hối hận khôn nguôi.

 

Lục Ngọc nói: “Em đi gặp trưởng thôn một lát.”
TruyenLau.com
 

Bà Tiêu Thái Liên nói với mấy chị dâu: “Đi xem đi, trưởng thôn cũng giận tím mặt rồi.”

 

Lục Ngọc đi thẳng đến ủy ban thôn, trưởng thôn ngồi đó rít t.h.u.ố.c lào phì phèo, gương mặt hằn rõ vẻ tiều tụy, như già đi cả chục tuổi.

 

Ủy ban thôn tụ tập không ít người, đều là những nạn nhân bị lừa tiền, khóc lóc sụt sùi, nước mắt nước mũi dàn dụa.

 

Có người phụ nữ trên mặt còn hằn rõ dấu vết bàn tay đỏ ửng. Mất đi số tiền lớn đến vậy, đối với bất kỳ gia đình nào mà nói cũng là chuyện khó lòng chấp nhận được.

 

Chủ nhiệm phụ nữ thấy những người này ngày nào cũng tới làm loạn, cũng có phần nóng mặt: “Các người đừng nói với chúng tôi nữa! Khi đó, thôn đã ra sức khuyên can các người đừng bỏ tiền vào đó, vậy mà các người vẫn một mực lao theo. Bây giờ báo công an cũng đã báo rồi, rốt cuộc còn muốn gì nữa?”

 

Dân thôn bức xúc đáp lời: “Vậy chúng tôi chịu tổn thất lớn như vậy, chẳng lẽ thôn không ngó ngàng tới sao?”

 

“Lúc các người kiếm tiền sao không nghĩ tới thôn? Đến lúc thua lỗ thì lại đòi thôn phải bồi thường sao?” Chủ nhiệm phụ nữ nói, thấy những người này đúng là mơ mộng hão huyền.

 

Những người bị lừa tiền liền nhất quyết đòi thôn phải đứng ra bồi hoàn thiệt hại của họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thôn còn một chút tài sản, đặc biệt là chiếc máy kéo thuộc sở hữu của ủy ban thôn. Nếu bán chiếc máy kéo đó đi, cũng đủ để bù đắp phần nào tổn thất cho mọi người.

 

Xuân Hoa nức nở giãi bày với trưởng thôn: “Bây giờ nhà chúng tôi thật sự chẳng còn đường sống nữa. Tiền đi học của con, tiền t.h.u.ố.c thang của cha mẹ, tất cả đều đã đổ hết vào cái vụ này, sau này phải làm sao đây!”

 

Thấy chị ta van xin trưởng thôn mở cho một con đường thoát, huyệt thái dương của ông giật thon thót.

 

Lục Ngọc vẫn đứng lặng lẽ một bên. Mới đầu chẳng ai để ý đến cô, bây giờ nhìn thấy, một người phụ nữ nói: “Lục Ngọc à, cô là người tài cán nhất thôn chúng ta. Giờ chúng tôi phải làm sao đây?”

 

Lời vừa dứt, đám phụ nữ lại òa lên nức nở.

 

Lục Ngọc nói: “Lúc báo công an, họ đã nói những gì?”

 

Xuân Hoa vừa nghĩ tới chuyện này, liền nghiến răng nghiến lợi vì căm hờn: “Cái con mụ đó đã sớm biết thân thích của mình chẳng đáng tin cậy chút nào, vậy mà còn lừa dối vay thêm tiền để bù vào khoản lãi cho chúng tôi! Nếu báo công an sớm hơn, biết đâu chừng còn có thể vớt vát được chút ít!”

 

Người bên cạnh bổ sung: “Công an cũng bó tay rồi, biết lần theo dấu vết nào mà tìm kiếm, đã nhiều ngày như vậy rồi.”

 

Bây giờ cũng chỉ đành ngậm đắng nuốt cay chịu trận thôi.

 

Chuyện như thế này, công an đã không còn lạ lẫm gì, nhưng đối với người trong thôn mà nói, đó là chuyện sống còn.

 

Mấy hôm nay, cả thôn xóm náo loạn, nhà nào cũng inh ỏi. Có hai vợ chồng đ.á.n.h nhau, có người đòi tự sát, còn có người muốn đi tìm bà Lục kia liều mạng, nói chung chưa từng ngừng nghỉ.

 

Lục Ngọc nói: “Các người chớ nên tin tưởng người ngoài một cách mù quáng!”

 

Ngay cả những người có kinh nghiệm làm ăn cũng sẽ không tự dưng lại cả tin một người đến mức giao hết tiền của mình cho kẻ khác.

 

Ấy vậy mà thôn mình chỉ cần nghe vài lời đường mật, hứa hẹn suông là đã tin răm rắp!

 

Nếu không phải trước đó Lục Ngọc đã dứt khoát ngăn cản, e rằng phải hơn nửa thôn đều bị lừa.

 

Bây giờ những người làm cổ vịt treo gió đó đều thấy rất may mắn, may mà lựa chọn tin lời Lục Ngọc, giờ đây mỗi tháng có thể kiếm được hàng mấy chục tệ, tốt hơn đám người kia gấp bội.

 

Chủ nhiệm phụ nữ yêu cầu mọi người ra ngoài chờ, nói là họ có chuyện cần nói riêng.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu