Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 139

 

Tới bệnh viện huyện, họ vội vã đưa ông ta vào phòng cấp cứu, bệnh viện cũng tức tốc mời bác sĩ đến phẫu thuật. Lâm Hâm khi tới nơi đã gần như ngất đi.

 

Mới đầu, trưởng thôn không cho là tình trạng nghiêm trọng lắm, chỉ nghĩ là ông ta bị thương ở tay.

 

Nhưng sau đó, khi thấy không ít bác sĩ và thực tập sinh trong bệnh viện đều tới hội chẩn, ông mới bắt đầu thấy lo lắng. Rất nhanh, một cô y tá từ trong phòng khám đi ra, gần như là chạy một mạch, một lúc sau, vội vàng chạy sang khoa khác lấy về hai túi máu.

 

Cô y tá đi tới giục họ nộp tiền viện phí. Sắc mặt trưởng thôn và chú bí thư tái mét, hai người lục tìm khắp người nhưng trong túi cả hai cộng lại cũng chẳng đủ nổi năm hào, bèn nói: “Tiền này chúng tôi quay về lo liệu, được không?”

 

Lục Ngọc lên tiếng: “Trong người cháu vẫn còn năm đồng.” Cô luôn mang theo bên mình chút tiền phòng thân.

 

Cô y tá gật đầu: “Vậy được, số còn lại các người nhanh chóng nộp bổ sung.” Cô nhận lấy năm đồng của Lục Ngọc.

 

Một lát sau, có bác sĩ đi ra, nói: “Tôi thông báo một chút về tình trạng của bệnh nhân. Cánh tay của anh ta đã được khâu lại, hơn hai mươi mũi. Chỉ là sau này, việc anh ta dùng tay sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.”

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Trưởng thôn hoàn toàn không bận tâm lắm, chỉ đáp: “Biết rồi.” Bị thương và không bị thương chắc chắn khác nhau rồi.

 

Nhưng Lục Ngọc thầm hiểu ý của bác sĩ. Nếu là ba mươi năm sau, khi y học phát triển vượt bậc, người ta có thể tìm đến khoa ngoại thần kinh để nối lại những dây thần kinh bị đứt trên cánh tay, giúp tay vẫn linh hoạt như thường. Nhưng ở thời điểm này, căn bản không thể thực hiện được những ca phẫu thuật tinh vi đến vậy. Họ chỉ có thể khâu lại vết thương ngoài da, còn những dây thần kinh bên trong bị đứt thì đành chịu. Website TruyenLau.com

 

Việc Lục Ngọc làm bị thương cánh tay ông ta, tuy nhìn có vẻ không quá nghiêm trọng, nhưng thực chất đã khiến ông ta thành người tàn phế.

 

Nói xong, bác sĩ liền ra hiệu y tá khiêng bệnh nhân đã được khâu vá xong ra ngoài. Trưởng thôn định mắng Lục Ngọc hành động quá lỗ mãng, nhưng ông ta nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Lục Ngọc, thấy cô vì kinh sợ mà trở nên trắng bệch hơn thường ngày, bèn không nỡ.

  TruyenLau.com

Ông ta thở dài: “Lâm Hâm sống đến từng này tuổi, quả là sống hoài công. Ra ngoài học những thói hư tật xấu, giờ lại quay về ức h.i.ế.p người trong thôn.”

 

Trưởng thôn cũng từng nghe nói, Lâm Hâm quay về là để báo thù. Hôm qua ông đã định tìm Lâm Hâm để cảnh cáo một phen, nhưng không sao tìm thấy, nào ngờ hôm nay lại xảy ra cớ sự này.

 

Lục Ngọc nói: “Trưởng thôn, cháu muốn ghé qua cung tiêu xã một chuyến.” Phó Cầm Duy đang ở cung tiêu xã, cách bệnh viện huyện cũng không quá xa.

 

Thấy vậy, trưởng thôn mềm lòng: “Thôi được, cháu cứ đi đi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc vừa mới về nhà chồng, gặp phải chuyện lớn như vậy, chắc chắn phải báo cho Phó Cầm Duy biết một tiếng.

 

Cô nhanh chóng rời đi, trưởng thôn cũng bảo chú bí thư về thôn. Lúc họ ra ngoài không nói với ai khác, sợ trong thôn có chuyện lại không tìm được người giải quyết. Ông dặn dò chú bí thư: “Chú đi nói với chị gái Lâm Hâm, bảo cô ta mang tiền tới nộp viện phí, tiện thể ở lại chăm sóc em trai.”

 

Chú bí thư mang nhiệm vụ về thôn, còn phải mang trả chiếc xe ba bánh của sở vệ sinh nữa chứ.

 



 

Lục Ngọc tới cung tiêu xã, Phó Cầm Duy nhìn thấy cô đến, ánh mắt cũng dịu dàng hẳn.

 

Cô kể lại câu chuyện vừa nãy cho anh nghe, đoạn kết lại nói: “Hình như tôi gây chuyện rồi.” Cô vốn định tìm hiểu rõ nội tình của Lâm Hâm rồi mới tính toán, nào ngờ ông ta lại chủ động tìm tới, còn có ý đồ làm nhục cô.

 

Là không thể nào nhịn được.

 

Phó Cầm Duy đứng bật dậy khỏi ghế, nhìn Lục Ngọc hỏi: “Em có bị ai ức h.i.ế.p không?” Giọng anh mang theo vẻ lạnh lẽo.

 

Lục Ngọc đáp: “Không có.”

 

Phó Cầm Duy nói: “Những chuyện còn lại em không cần lo.” Dứt lời, anh đứng dậy đi tìm chủ nhiệm xin nghỉ, sau đó kéo tay Lục Ngọc đi.

 

Vừa ra ngoài đã nhìn thấy một bác gái đeo băng đỏ, trông giống như người quản lý trật tự đô thị, thấy họ liền lên tiếng: “Hai cô cậu kia, không được nắm tay trên phố đâu đấy!” Giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

 

Bà ta quát lớn như vậy, khiến người trên phố đều đổ dồn ánh mắt về phía Phó Cầm Duy và Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc vừa định buông tay, đã bị Phó Cầm Duy nắm chặt hơn, anh còn vòng tay ôm lấy vai cô, nói: “Thưa bác gái, cô ấy là vợ tôi, chúng tôi đã kết hôn rồi ạ.”

 

Bác gái kiểm tra kỷ luật bị câu nói đanh thép của Phó Cầm Duy làm cho ngây người.

 

Một lúc sau, bác gái mới lấy lại bình tĩnh, nói: “Kết hôn rồi thì cũng không thể ôm ấp trên phố lớn thế này!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu