Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 167

 

Trưởng thôn Vương đã suy tính kỹ lưỡng mới nói, gạch ngói vụn trong thôn thì không thiếu! Đàn ông trong thôn cũng nhiều, chỉ cần huy động một tốp thanh niên trai tráng, làm một ngày một buổi là đủ để dựng xong chuồng heo.

 

Nếu cha Lục nuôi mười con heo, thì có ba con thuộc về quỹ chung của thôn. Nếu nuôi trăm con, ba mươi con thuộc về thôn.

 

Lục Ngọc nói: “Thế thì cha mẹ cháu thiệt thòi quá.” Heo con giống không hề rẻ, còn có thức ăn, nuôi sống một con heo ít nhất mất một năm, ăn uống đều do nhà họ Lục chi trả, gánh vác áp lực quá lớn.

 

Trưởng thôn Vương nói: “Vậy cũng hết cách, trong thôn nhiều người như vậy.” Có một số lời trưởng thôn không nói rõ nhưng Lục Ngọc lại nghe hiểu.

 

Không bỏ chút máu, sao có thể lấy được việc làm ăn lớn như vậy.
TruyenLau.com
 

Trong thôn nuôi heo là chuyện tốt, bao nhiêu người đang dõi mắt nhìn vào.

 

Mẹ Lục không dám nói gì trước mặt trưởng thôn, càng đừng nói là cãi lý đôi co.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thấy Lục Ngọc đàm phán xong chuyện này, còn ký một bản thỏa thuận riêng với thôn. Sau ba năm, chỉ cần nhà họ Lục nộp đủ hai mươi tấn lương thực thì có thể chuộc lại bản hiệp định này với thôn, toàn bộ quyền chăn nuôi heo sẽ được chuyển giao hẳn cho gia đình họ.

 

Đây là trong thôn bí mật ký với Lục Ngọc, sẽ không nói ra ngoài.

 

Hai mươi tấn lương thực, cha mẹ Lục ở bên cạnh cũng không dám nói chuyện, thầm cảm thấy Lục Ngọc quá bạo gan.
TruyenLau
 

Sau khi trưởng thôn Vương đi, trong lòng mẹ Lục vẫn đang thấp thỏm không yên.

 

Lần trước lúc Lục Ngọc ăn thịt heo từng nói một lần, khi đó mẹ Lục tưởng cô đang đùa, mơ hồ cho qua, không để tâm, bây giờ mới biết Lục Ngọc nghiêm túc thật sự.

 

Cô đã âm thầm giải quyết ổn thỏa mọi vướng mắc.

 

Trong lòng vừa vui mừng vừa căng thẳng, trước đây hai vợ chồng họ ra ngoài làm một chút, kiếm thêm chút công điểm, cũng chỉ đủ ăn bữa no bữa đói.

 

Giờ đây, Lục Bình ở nhà không thể làm việc, lại còn phải thường xuyên đi lấy t.h.u.ố.c thang, chưa kể thằng bé Lục Bảo đang tuổi ăn tuổi lớn. Cả nhà bữa ăn bữa đói, thiếu trước hụt sau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bây giờ tiền dầu trong nhà đã gần cạn, mấy hôm trước, mẹ Lục còn mang hai mươi lăm cân dầu đậu nành đổi lấy lương thực thô, như vậy có thể chống đỡ được ăn uống trong ba tháng!

 

Nhưng cái lối vá víu tạm bợ này cũng chẳng kéo dài được mãi, trong nhà quả thực quá nghèo khó.

 

Có trại nuôi heo, đây chẳng khác nào một món quà lớn từ trời ban xuống, khiến nhà họ Lục mừng đến ngẩn ngơ.

 

Lục Ngọc nói: "Chuyện đất đai có trưởng thôn sắp xếp đâu vào đấy rồi. Còn heo con và kỹ thuật nuôi, con rể của mẹ có bạn làm trong trại heo, đến lúc đó sẽ chỉ dẫn cặn kẽ cho cha mẹ." Như vậy, cha mẹ cô chỉ cần chăm sóc tốt bầy heo này là được.

 

"Vậy chúng ta bắt bao nhiêu con?" Trước đây mẹ Lục nào dám mơ đến chuyện lớn như vậy, nay mọi thứ bỗng trở thành hiện thực, bà không khỏi cảm thấy xúc động trào dâng.

 

Lục Ngọc nói: "Trước tiên cứ nuôi thử một vài con đã. Nếu mọi chuyện suôn sẻ thì hẵng tính tiếp."

 

Nếu theo ý cô, cô muốn bắt cả chục con heo giống về ngay lập tức, nhưng chuyện này không thể vội vàng, cần phải làm từng bước một cho chắc ăn.

 

Cha Lục nói: "Con cứ yên tâm, cha mẹ chắc chắn sẽ không để con phải mất mặt đâu." Ông là người chất phác, không giỏi nói lời bay bướm, đây đã là lời hứa chắc chắn nhất mà ông có thể nói ra rồi!

 

Lục Ngọc mỉm cười nói: "Vậy đến lúc đó con muốn ăn thịt heo lúc nào thì có thịt tươi mà ăn rồi."

 

"Ừm." Cha Lục gật đầu, nụ cười hiền hậu nở trên môi.

 

Lục Ngọc bận rộn một hồi cũng thấy hơi mệt, chỉ muốn về nhà đ.á.n.h một giấc. Vừa bước chân vào nhà họ Phó, cô đã thấy Tiêu Thái Liên đang chờ sẵn. Bà hỏi ngay: "Vợ thằng tư, có phải con đã bày cách cho cha mẹ con nuôi heo không đấy?"

 

"Vâng ạ." Chuyện này cũng chẳng có gì đáng giấu giếm. Cha mẹ cô làm việc tỉ mỉ, người cũng ưa sạch sẽ, lại cần cù chịu khó, chỉ tiếc là không có nghề nghiệp nào ra hồn nên cuộc sống vẫn luôn chật vật. Giờ có việc nuôi heo này, đúng là hợp với họ nhất.

 

Sắc mặt Tiêu Thái Liên có chút khó coi. Bà là người rảnh rỗi, mỗi ngày trông cháu, tiện thể làm chút việc vặt, trò chuyện với hàng xóm láng giềng nên tin tức loan đến tai bà cũng rất nhanh!

 

Chuyện nhà Lục nuôi heo tạo ra động tĩnh không nhỏ trong thôn. Còn có mấy bà buôn chuyện lắm mồm, thấy bà Tiêu là cố tình chọc ngoáy: "Lục Ngọc gả về nhà chồng vẫn một lòng hướng về nhà mẹ đẻ. Chuyện nuôi heo tốt như vậy mà sao không cho nhà các bà nuôi chứ! Uổng cho các bà đã bỏ ra ba trăm tệ sính lễ, lại còn mua cả xe ba bánh nữa chứ!"

 

Mấy lời gây sự thấp kém như vậy, Tiêu Thái Liên dĩ nhiên phải c.h.ử.i cho họ một trận ra trò, không thể để người ngoài cười chê được. Nhưng khi về đến nhà, bà vẫn còn hậm hực trong lòng.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu