Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 313

 

Mẹ Lục vội nói: “Thầy lang, xin ông giúp đỡ! Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng nguyện chi để chạy chữa!” Phó Chi nằm trên giường lặng lẽ nhìn mẹ Lục.

 

Lão Dương đáp lời: “Không phải vấn đề tiền bạc, mà những vị t.h.u.ố.c này chỉ có ở tiệm t.h.u.ố.c Bắc lớn trong huyện mới có.” Nói rồi ông kê một đơn thuốc, bên trên toàn là những vị t.h.u.ố.c quý hiếm.

 

Lão Dương lại dặn dò: “Thuốc này là để trị nội thương trước đã, còn vết thương bên ngoài thì mỗi ngày đều phải ngâm tắm, đắp t.h.u.ố.c Bắc thật dày lên đầu gối, và còn phải châm cứu nữa!” Chỉ riêng những lời ông nói đã thấy rắc rối vô cùng.

 

Ngừng một lát, Lão Dương lại bổ sung: “Cho dù là vậy, cũng không đảm bảo có thể cứu được đôi chân của bà ấy, chỉ là thử thôi, phải tốn rất nhiều tiền bạc.”

 

Lục Ngọc hỏi: “Tốn bao nhiêu ạ?”

 
TruyenLau
Lão Dương nói: “Ít nhất cũng phải hai trăm tệ!”

 

Hai trăm tệ không phải là một con số nhỏ, rất nhiều gia đình tích cóp cả năm cũng không dành dụm nổi số tiền này.

 
TruyenLau.com
Mẹ Lục dứt khoát nói: “Tôi chi! Ông kê t.h.u.ố.c trước đi ạ.”

 

Nghe vậy, Lão Dương lập tức kê một số thuốc: “Cái này là để bồi bổ cơ thể trước. Nếu cơ thể không được điều dưỡng tốt, dùng t.h.u.ố.c đắt mấy cũng vô dụng, chỉ có thể tiến hành theo trình tự thôi!”

 

Những thang t.h.u.ố.c mà Lão Dương kê trước đó thì trong nhà ông ấy có sẵn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Bốc t.h.u.ố.c ở đây trước, ông dặn ba ngày sau có thể dùng những thang t.h.u.ố.c quý ở huyện rồi!

 

Bệnh tình của Phó Chi đối với một thầy t.h.u.ố.c cũng là một khảo nghiệm lớn, trong đời ông chưa từng tiếp nhận chữa trị cho bệnh nhân nào nghiêm trọng đến vậy. Huống hồ lại không màng tiền công, điều này ở nông thôn mà nói khá hiếm có.

 

Giờ đây, ông nóng lòng muốn chữa khỏi cho người ta.

 

Chị cả Lục đi sắc thuốc, mẹ Lục thì ở lại bên cạnh Phó Chi.

 

Lục Ngọc nói: “Nghe nói hôm qua dì ấy chưa ăn gì, bây giờ con nấu chút đồ dễ tiêu hóa cho dì ấy ạ.”

 

Chị cả Lục gật đầu: “Nấu chút cải trắng đi. Cải trắng thanh đạm, dễ tiêu. Cơ thể suy nhược như thế này thì vẫn chưa ăn được thịt cá đâu.”

 

Lục Ngọc nấu một bát mì làm từ bột trắng, ăn vào trơn mềm lại ngon, ngon hơn nhiều so với lương thực thô và gạo lứt.

 

Lão Dương mọi thứ đều tốt, chỉ có vợ của ông ấy là hơi lắm lời.

 

Lão Dương vừa về nói chuyện, bà vợ liền đồn thổi khắp nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người nông thôn vốn đã chú ý tới Phó Chi, nay vừa nghe nói trị bệnh cho bà ấy tốn hai trăm tệ mà mẹ Lục cũng đồng ý, ai nấy đều xôn xao.

 

Lời này đã truyền tới nhà trưởng tộc họ Lục. Bà nội Lục nghe xong liền nổi trận lôi đình, lập tức chạy đến.

 

Bà ta lớn tiếng mắng nhiếc trước cổng nhà Lục Ngọc: “Khá lắm! Các người đón một người chẳng bà con thân thích gì về, vậy mà lại bỏ mặc tôi, thừa tiền muốn vứt đi à?”

 

Lục Ngọc đang ở trong nhà, nhíu chặt mày, bước ra xem thử bà ta lại đến đây làm loạn gì.

 

Vừa bước chân ra ngoài thì đụng ngay bà nội Lục. Bà nội Lục đã thét lên: “Bảo con mẹ mày cút ra đây! Đồ không biết đẻ con trai, giờ có tí tiền liền vênh váo à!”

 

Dừng một lát, bà ta lại tiếp tục mắng xối xả: “Mày tưởng tiền đó của mày chắc, toàn là của con trai tao đấy!”

 

Bà nội Lục sớm đã hối hận lắm rồi. Trước kia, bà ta từng gây gổ, ầm ĩ với nhà Lục Ngọc đến mức chẳng còn nhìn mặt nhau. Bà cứ nghĩ bố mẹ Lục Ngọc cả đời sẽ mãi là kẻ nhu nhược, chẳng làm nên trò trống gì.

 

Ai ngờ, họ lại xoay chuyển tình thế, trở thành hộ đầu tiên trong thôn nuôi heo phát đạt.

 

Đến mức, người trong thôn muốn kiếm miếng thịt ăn cũng phải tìm đến làm thân với mẹ Lục.

 

Chuyện nuôi heo năm nay khấm khá, chẳng biết nhà họ đã làm ra bao nhiêu tiền của.

 

Bà nội Lục đang tiếc nuối ra mặt. Bình thường thì bà ta cũng chẳng nói làm gì, nhưng giờ nghe tin mẹ Lục lại đón người ngoài về nhà, lập tức bà ta đ.â.m ra khó chịu. Có tiền của như thế, sao không nghĩ đến việc hiếu thảo với bà nội này?

 

Đã lâu lắm rồi, bà nội Lục không ra khỏi nhà.

 

Ai nấy đều tưởng bà ta đã thay đổi tính nết, nào ngờ vừa nghe thấy tiếng la ó, những người hóng chuyện đã nhanh chóng kéo đến vây quanh.

 

Lục Ngọc lạnh lùng đáp: “Tiền của mẹ con, muốn cho ai thì cho! Hơn nữa, chúng con đã ra riêng, chẳng còn nợ nần gì bà, đừng đứng đây mà lải nhải nữa.”

 

Nhớ ngày xưa, khi Lục Ngọc còn khốn khó, cô ấy đối đầu với bà nội Lục cũng chẳng hề nao núng, huống hồ là bây giờ.

 

Trải qua một năm tôi luyện, miệng lưỡi cô giờ đây sắc như d.a.o cạo.

 

Bà nội Lục tức tối: “Cái thái độ nói chuyện với bề trên của mày đấy à? Tao không phải bà nội mày chắc? Mày làm cán bộ mấy bữa liền quên cả gốc gác rồi!”

 

Lục Ngọc đáp lại: “Tình hình thực hư tôi nắm rõ hơn ai hết, bà không cần phải bận tâm.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu