Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 117

 

Hai Đứa Cãi Nhau Rồi?

 

Lục Ngọc cũng không bận tâm, cô lấy hai củ su hào ra, bỏ vào chậu nước sạch ngâm. Sau đó, cô vớt một củ lên, cầm con d.a.o thái vun vút mấy nhát, những lát dưa muối dày mỏng đều tăm tắp.

 

Tiếp đến, cô xếp gọn gàng các lát dưa muối lại, bắt đầu thái sợi. Chiếc d.a.o thái lớn trong bếp nặng trịch nhưng lại vô cùng sắc bén, Lục Ngọc dùng d.a.o rất thành thạo.

 

Chẳng mấy chốc, một chậu dưa muối sợi đã được cắt xong.

 

Cô rửa lại hai lần để dưa giảm bớt độ mặn, sau đó thêm chút đường, giấm, dầu ớt vào trộn đều là có thể bày ra mâm.

 

Kể từ khi nhà bắt đầu làm cổ vịt nướng, các loại gia vị trong nhà cũng đã đầy đủ hơn trước rất nhiều. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Món dưa muối trộn xong vừa miệng, cay tê chua ngọt, bỏ vào hũ có thể ăn được tới bảy ngày. Nhưng nhà họ Phó đông người, lại thêm mọi người đều thích món dưa muối này, đặc biệt là trộn ăn cùng cháo.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Dưa muối cứ thế mà vơi đi rất nhanh, một hũ lớn như vậy cũng chỉ dùng được chừng hai ngày.

 

Lục Ngọc vừa làm xong dưa muối thì Phó Cầm Duy ôm củi đi vào. Anh xếp củi gọn gàng bên cạnh bếp, sau này muốn lấy củi chụm sẽ không cần phải bới từ đống củi ngổn ngang nữa.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Ngọc thấy anh vào, ngước nhìn Phó Cầm Duy, nhưng anh chỉ chuyên tâm xếp xong củi rồi quay lưng rời đi.

 

Lục Ngọc thoáng chút thất thần, Phó Cầm Duy rõ ràng là đang tránh mặt cô.

 

Chị hai Phó thấy Lục Ngọc ở trong bếp liền mừng rỡ bước vào. Ai nấy đều công nhận Lục Ngọc nấu ăn rất ngon.

 

Ngay cả mẹ chồng Tiêu Thái Liên cũng từng nói, mỗi lần cô nấu cơm, mọi người đều ăn rất khỏe, túi lương thực cũng vơi đi nhanh chóng. Bà còn nói đùa rằng sau này đừng để cô nấu nữa, kẻo không đủ gạo mà ăn.

 

Chị hai Phó vừa vào đã nhìn thấy món dưa muối mới trộn, khóe miệng lập tức nở một nụ cười tươi rói: “Hôm qua chồng chị còn nói chưa ăn đủ dưa muối, chị cũng định bảo em làm thêm một chút, trùng hợp là em đã làm xong rồi. Mấy món khác không ăn cũng được, riêng dưa muối thì cứ phải ăn cho đã miệng.”

 

Chị hai Phó vừa cười vừa nói xong, thấy Lục Ngọc không đáp lời, bèn nhìn cô và hỏi: “Sao vậy, thẫn thờ gì thế? Sắc mặt cũng không tốt.”

 

Chị hai Phó đang nói chuyện cùng Lục Ngọc trong bếp, mà buổi sáng sớm thì thời gian lại quý giá. Tiêu Thái Liên thấy hai chị em dâu còn đang trò chuyện, liền vội vàng nói vọng vào: “Làm sao thế, không mau đi rửa mặt, dọn bàn đi, còn tụm năm tụm ba trong bếp làm gì nữa?”

 

Chị hai Phó nhanh nhảu đáp: “Em Ngọc có vẻ không khỏe, khéo lại m.a.n.g t.h.a.i không chừng ấy chứ mẹ.”

 

Nhắc tới chuyện này, Tiêu Thái Liên liền tỉnh táo hẳn: “Thật sao?”

 

Bà chỉ mong sớm được bế cháu.

 

Chị hai Phó nói không nhỏ, Phó Cầm Duy bên ngoài đều nghe thấy rõ mồn một. Anh và Lục Ngọc vẫn chưa động phòng, nên chuyện m.a.n.g t.h.a.i là không thể.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc vội vàng giải thích mình mới tới tháng.

 

Lúc này Tiêu Thái Liên “ồ” một tiếng, trong giọng nói lộ rõ vẻ thất vọng.

 

Buổi sáng ăn cơm, mọi người cũng chẳng nói thêm lời nào.

 

Chị ba Phó còn khẽ khều anh ba Phó dưới gầm bàn, sau đó nháy mắt ra hiệu.

 

Anh ba Phó cũng thuận thế nhìn sang.

 

Lục Ngọc chỉ ăn mấy miếng, ánh mắt vẫn luôn dõi theo Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy lại cúi đầu ăn ngấu nghiến bát cơm, rất nhanh đã ăn hết một bát. Lục Ngọc vội vàng vươn tay định xới thêm cơm cho anh, ai ngờ anh lại đứng dậy, tự mình quay vào bếp lấy thêm!

 

Anh cứ như thể không nhìn thấy Lục Ngọc vậy.

 

Tay Lục Ngọc khựng lại giữa không trung, có chút ngượng nghịu.

 

Ngay cả chị cả Phó và anh cả, những người xưa nay ít để ý chuyện xung quanh, cũng cảm nhận được điều bất thường, càng đừng nói là những người khác.

 

Nhân lúc Phó Cầm Duy đi bới cơm, Tiêu Thái Liên hỏi, giọng điệu có chút dò xét: “Hai đứa cãi nhau đấy à?”

 

Lục Ngọc khẽ lắc đầu: “Dạ không có mẹ.” Ánh mắt cô thoáng nét buồn bã khó che giấu.

 

Chị ba Phó ngồi cạnh liền đ.á.n.h tiếng nói đỡ: “Ôi chao, vợ chồng mà, đầu giường cãi nhau cuối giường lại làm lành ngay ấy mà.”

 

Anh ba Phó, lớn hơn Phó Cầm Duy một tuổi, cũng gật gù phụ họa: “Đàn ông thì không nên chấp nhặt hay tranh cãi với phụ nữ làm gì. Lát nữa để anh nhắc nhở thằng bé giúp em.”

 

Thế nhưng, đợi đến khi Phó Cầm Duy quay lại, anh ba Phó liền im bặt, chẳng dám mở miệng nói câu nào.

 

Chẳng là Phó Cầm Duy tuy là em út trong nhà, nhưng cái uy của anh ta lại khiến mấy anh trai phải kiêng dè. Anh ta vốn tính tình lạnh lùng, lại là một sinh viên đại học hiếm có của làng, khiến ai nấy đều phải nể trọng. Mấy anh em cảm thấy kiêng dè cũng là điều dễ hiểu.

 

Cả bữa cơm cứ thế trôi qua trong bầu không khí nặng nề, ngột ngạt.

 

Ăn xong, Tiêu Thái Liên vội vã đứng dậy, ra ngoài trước.

 

Chị ba Phó thấy vậy, liền ghé sát vào Lục Ngọc, nói nhỏ: “Chắc hẳn mẹ chúng ta lại đi tìm thím sáu Lý để tâm sự rồi.”

 

Thấy Lục Ngọc còn ngơ ngác chưa hiểu, người chị ấy nói tiếp: “Trước Cách mạng, thím Sáu Lý này từng là bà v.ú nuôi trong nhà địa chủ. Thím ấy chỉ cần nhìn qua một cái là biết ai có mang hay không, toàn là bí quyết gia truyền từ tổ tiên để lại, linh nghiệm hơn cả thầy t.h.u.ố.c ở trạm xá ấy chứ.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu