Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 317

 

Năm xưa, bà ấy biếu mẹ Lục một viên thuốc, vốn là do không đành lòng thấy người gặp nạn. Mà nào chỉ có vậy, bà ấy còn giúp đỡ bao nhiêu người khác nữa! Thế nhưng, sau khi biến cố ập đến với bà ấy, tất cả những người kia đều lần lượt vạch rõ ranh giới, tránh xa bà ấy như tránh tà. Ai ngờ mẹ Lục lại một lòng tìm kiếm bà ấy bấy lâu nay. Đúng là thế sự khó lường, gieo nhân lành gặt quả phúc lớn như vậy!

 

Tuy Phó Chi không nói năng nhiều, nhưng bà ấy quan sát rất tinh tường. Hóa ra, trong nhà này đều do Lục Ngọc làm chủ mọi việc. Rõ ràng Lục Ngọc là cô con gái út trong nhà, vậy mà lại là người gánh vác mọi trọng trách lớn lao nhất.

 

Tuổi còn trẻ đã làm cán bộ thôn, lại còn kết hôn một cách khó tin đến giật mình. Có thể biến một ván bài xấu thành cục diện thắng lợi như bây giờ, quả thực là rất tài tình.

 

Huống hồ chi, giờ cô còn đang mang thai!

 

Mẹ Lục lén lút nói nhỏ với Phó Chi, mong Lục Ngọc có thể sinh được một đứa con trai.

 

Cả đời bà đã chịu đủ nỗi khổ vì không có con trai, sợ Lục Ngọc cũng phải chịu tổn thương này.

 

Phó Chi bên cạnh đáp lời: “Con bé sẽ không đâu.”

 

Mẹ Lục sững ra, sau đó cũng cảm khái: “Quả thật nó mạnh mẽ hơn em, sẽ không bạc phận như em!”
TruyenLau.com
 

Phó Chi nói: “Phúc lớn nhất đời này của em chính là có đứa con như Lục Ngọc. Chị có lòng muốn nhận con bé làm con gái nuôi.”

 

Mẹ Lục nghe vậy, mắt cũng sáng lên: “Đúng vậy, để nó làm con gái nuôi của chị, tình cảm càng thêm khăng khít!” Bà hận không thể thu xếp chuyện này ngay tắp lự.

  TruyenLau

Phó Chi nói: “Không vội, sau này hỏi ý Lục Ngọc xem sao.”

 

Bây giờ mẹ Lục không thể ngồi yên, lập tức đi tìm Lục Ngọc để nói chuyện này.

 
Website TruyenLau.com
Lục Ngọc đáp: “Được ạ!” Sau đó đi tới gọi một tiếng: “Mẹ nuôi.”

 

Phó Chi không có con cái, những năm qua lại còn bị thương, vốn không thể sinh con. Bà vẫn cứ ngỡ cuộc đời mình chỉ đến thế, không ngờ ông trời lại không phụ lòng bà, còn ban cho bà một cô con gái nuôi.

 

Sắc mặt Phó Chi tức thì hồng hào hẳn lên, vui vẻ đáp lời Lục Ngọc: “Đây!”

 

Lục Ngọc nói: “Sau này mẹ cứ sống ở đây, hay là chúng ta trò chuyện cho khuây khỏa.”

 

Mẹ Lục nhìn Lục Ngọc và Phó Chi, trong mắt tràn ngập niềm vui. Ngừng một lát, bà mới nói: “Đúng rồi, nghe đâu đã bỏ tem phiếu rồi. Em nhờ người mua ít sữa bột về. Chị uống đi, thứ đó bổ dưỡng lắm!” Chẳng hay người đã mua về chưa.

 

Bà định đi xem thử.

 

Mẹ Lục vừa đi, trong nhà chỉ còn Phó Chi và Lục Ngọc. Phó Chi nói: “Tiểu Ngọc, con giúp mẹ làm một chuyện.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói rồi, bà lấy chiếc túi vải cũ sờn ra, bên trong có hai vật nặng trịch, trông hệt như gạch, đưa cho Lục Ngọc.

 

Đây là món đồ bà vẫn luôn mang bên mình.

 

Cả nhà cứ ngỡ bà ấy bị điên, coi mấy viên gạch tầm thường là bảo bối.

 

Lục Ngọc sững ra!

 

Phó Chi cầm chiếc xẻng nhỏ, dùng sức cạo vào một khối gạch, nhìn thấy trên bề mặt khối gạch xám xịt vốn có chút ánh vàng lấp ló.

 

Phó Chi nói: “Đây là vàng thỏi, nhưng độ thuần không cao, chắc chỉ chừng năm mươi phần trăm thôi! Con mang vào huyện, nhờ thợ bạc đúc thành vàng miếng rồi đến tiệm vàng mà bán. Số tiền thu được, con đưa cho mẹ, bây giờ mẹ chẳng tiện đi lại.”

 

Lục Ngọc sững ra, chẳng trách sau này Phó Chi lại trở thành một bậc kỳ tài. Hóa ra bà ấy luôn có “vốn liếng” riêng. Hai khối vàng thỏi này nặng phải hơn ba cân.

 

Hàm lượng chỉ một nửa cũng đã là một cân rưỡi rồi. Bây giờ vàng bảy mươi tệ một gam, như vậy chính là 52.500 tệ.

 

Dân làng có nghĩ nát óc cũng không thể ngờ được, trong hai khối gạch tầm thường kia lại chứa vàng ròng.

 

Thời này, nhà nào có được nghìn tệ đã là gia đình khá giả rồi.

 

Chứ đừng nói đến mấy vạn tệ.

 

Chỉ riêng Phó Chi vừa ra tay đã có hơn năm vạn tệ. Lục Ngọc không khỏi giật mình sửng sốt, chẳng ngờ Phó Chi lại tin tưởng cô đến thế. Cô ngập ngừng, có chút không dám nhận: “Số tiền lớn như vậy…”

 

“Không sao, bây giờ mẹ chẳng tiện đi lại!” Phó Chi nói, vốn dĩ ăn uống, mặc ấm, đi lại đều cần phải chi tiêu.

 

Bà ấy vốn đã c.h.ế.t lặng trong lòng, nhưng từ khi nghe bác sĩ nói chân có hy vọng hồi phục, bà ấy tức thì lại có thêm niềm hy vọng vào cuộc sống.

 

Phó Chi nói: “Mẹ sẽ không để con làm không đâu. Sau khi bán được số vàng này, hai mẹ con mình mỗi người một nửa!”

 

Như vậy, mỗi người sẽ được hơn hai vạn tệ.

 

Lục Ngọc vội nói: “Không cần chia cho con đâu, con giúp mẹ là được rồi.”

 

Lục Ngọc biết rõ không thể để lộ số tài sản này ra ngoài. Một khi tin tức lan truyền, chắc chắn họ sẽ không giữ được số tiền lớn đến vậy.

 

Chắc chắn sẽ không tránh khỏi những phiền toái không đáng có.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu