Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 227

 

Giờ đây, ba anh còn muốn mua thêm nữa, Lưu Chương cũng có ý đó, muốn dùng món lòng heo kho để thay đổi ấn tượng của họ về mỹ vị món ăn quê nhà.

 

Lưu Bàng cau mày nói: “Tôi cũng muốn làm nhiều lắm, nhưng chẳng còn nhiều nguyên liệu đến vậy nữa.” Ban đầu anh ấy dự tính có thể bán được mười lăm ngày, giờ tính lại, giỏi lắm cũng chỉ bán thêm được mười ngày nữa. Dù đã tăng số lượng, kết quả vẫn không đủ để bán.

 

Sáng hôm sau, họ bày hàng ra rất sớm. Có lẽ vì trước đây công nhân xưởng gang thép từng giở trò khôn vặt xin nghỉ việc, khiến những người thật thà kia tức mắt, nên giờ đây, công nhân xưởng lò xo cũng học theo, cử người ra xếp hàng từ sớm, chiếm chỗ đầu tiên.

 

Gian hàng hôm nay được đặt ngay cổng xưởng lò xo. Lúc công nhân xưởng gang thép tới, thấy đã có người đứng trước, liền tự động xếp hàng phía sau, chờ mãi cho đến khi Lục Ngọc và Lưu Bàng xuất hiện. Dọn đồ ra xong xuôi, họ liền bắt đầu bán hàng.

 

Kết quả là người xếp thứ hai trơ mắt nhìn đối phương lấy ra một tờ giấy chi chít chữ, người đứng phía sau suýt ngớ người, tấm đơn này ít nhất cũng phải dài nửa mét.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khiến người nọ ấm ức đến mức nói lắp bắp: “Này… này anh bạn, cậu mua cho bao nhiêu người vậy?”

 

Người từ xưởng lò xo đứng đầu hàng đáp lời: “Hơn chín giờ tôi đã tới rồi, mua giúp cho tám mươi người trong xưởng chúng tôi đấy!”

 

Người phía sau nghe xong, tức đến tái mặt, trán lấm tấm mồ hôi. Website TruyenLau.com

 

Cứ thế, anh ta nhìn người đầu tiên mua từng phần một, mua cho đến khi tiếng chuông tan ca vang lên. Những người khác từ các phân xưởng ào ào xông ra, hàng người phía sau càng lúc càng kéo dài. Ấy vậy mà người đứng trước vẫn chưa mua xong.

 

Đợi đến khi người đầu tiên hoàn tất việc mua hàng, đã thấy hai thùng thịt lớn vơi đi đáng kể. Cuối cùng mới tới lượt người xếp thứ hai, anh ta tức anh ách.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Vốn dĩ chỉ định mua một cân thịt kho, vậy mà giờ đây anh ta nghiến răng mua tới hai cân. Không mua thêm một chút, thật uổng công đã đợi lâu đến vậy.

 

Những người mua hàng phía sau cũng vội vã không kém. Người của xưởng gang thép đến muộn, khi họ tới nơi thì hàng đã cơ bản bán hết sạch. Lục Ngọc nhanh chóng dọn sạp, rồi cùng Lưu Bàng về văn phòng kiểm kê tiền nong, hôm đó kiếm được sáu trăm tệ tròn.

 

Sau khi chia tiền xong, Lưu Bàng không chần chừ mà dẫn Lục Ngọc đi thẳng đến chỗ Lưu Chương: “Đi thôi, dẫn chị đi xem nhà!”

 

Lưu Chương đã tự mình lái xe tới, bởi vậy tốc độ di chuyển rất nhanh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù sao Lưu Chương cũng là con trai của xưởng trưởng xưởng gang thép trong huyện, những căn nhà lọt vào mắt anh ta chắc chắn phải là hàng tốt. Anh ta sở hữu mấy căn nhà, trong đó có một căn vuông vức, kiên cố và trông rất ưng ý.

 

Hơn nữa, căn nhà đó còn khá mới. Lưu Chương nói năm đó anh ta tốn một nghìn rưỡi tệ để mua, nếu Lục Ngọc muốn, anh ta cũng sẽ bán lại cho cô với giá đó.

 

Vị trí căn nhà này vô cùng đắc địa, mức giá một nghìn rưỡi tệ là giá của mấy năm về trước. Nếu tính theo giá thị trường hiện tại, ít nhất cũng phải khoảng một nghìn tám tệ, coi như Lưu Chương đã bán rẻ cho Lục Ngọc rồi.

 

Số tiền tám trăm tệ hôm qua Lục Ngọc có, cộng thêm sáu trăm tệ kiếm được hôm nay, tổng cộng là một nghìn tư tệ, vẫn còn thiếu một trăm.

 

Lưu Bàng rất hào phóng, trực tiếp cho cô mượn một trăm tệ. Sau đó, hai người họ dẫn Lục Ngọc đi làm thủ tục sang tên.

 

Có người quen trong huyện quả thật rất tiện lợi. Chẳng mấy chốc, căn nhà này đã chính thức đứng dưới tên của cô. Nhìn tờ giấy chứng nhận nhà đất mỏng manh đó, tim Lục Ngọc đập thình thịch không ngừng.

 

Đợi sau khi về nói với Phó Cầm Duy chuyện đã mua được nhà, trong mắt anh có chút kinh ngạc, sau đó anh thầm gật đầu tán thưởng cô: “Lợi hại thật.”

 

Trên mặt Lục Ngọc thoáng hiện vẻ vui vẻ: “Vốn dĩ em muốn để dành tiền, sau này chúng ta ra ngoài sống riêng. Nhưng cứ ra ngoài thuê nhà mãi cũng không tiện. Bây giờ căn nhà đó để không cũng phí, em định cho thuê, một năm ba mươi tệ!”

 

Cô không quá đặt nặng khoản ba mươi tệ này, nhưng một căn nhà phải có người ở, để trống lâu ngày ngược lại không tốt cho căn nhà.

 

Cô cũng không ngờ có thể cho thuê nhanh đến vậy. Ban đầu chỉ ôm tâm lý thử vận may, tùy tiện dán một tờ thông báo cho thuê. Kết quả là vừa mới dán xong, người xung quanh đã xé tờ giấy đó xuống, ai cũng muốn thuê căn nhà này.

 

Người đó còn nói: “Tôi có một họ hàng vào huyện khám bệnh, đang lo không có chỗ ở. Vị trí này rất gần nhà chúng tôi, đến lúc đó việc đi lại hay hỗ trợ nhau cũng tiện.”

 

Dù sao thì ba mươi tệ một năm cũng không đắt. Nếu không, họ sống ở nhà trọ mỗi ngày sẽ không nỡ chi trả.

 

Lục Ngọc thấy đối phương thành tâm như thế cũng đồng ý.

 

Phó Cầm Duy nói: “Tiểu Ngọc nhà ta giỏi quá, có mệt không? Nếu quá vất vả thì thôi đừng làm nữa.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu