Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 300

 

Chủ nhiệm phụ nữ và trưởng thôn cùng nhau rời đi, không quên dặn dò Lục Ngọc phải giữ gìn thai kỳ thật cẩn thận.

 

Mẹ Lục thấy cô con gái mình vừa nói đến chuyện trong thôn là lại thông suốt, rành mạch, không nhịn được mà dặn dò: “Con vẫn nên chăm sóc bản thân cho tốt, đừng lo nghĩ vất vả quá!”

 

Lục Ngọc cười nói: “Ngày xưa, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i còn ra đồng làm việc đấy thôi. Con chỉ động mỗi cái miệng thì thấm vào đâu chứ.”

 

Mọi người cứ nghĩ cô quá yếu ớt.

 

Tiêu Thái Liên cũng tiếp lời: “Cơ thể con vốn đã yếu hơn người ta rồi, vẫn nên nghỉ ngơi cho đàng hoàng.” Trong chuyện này, bà và mẹ Lục tỏ ra rất đồng lòng.

 

Thuở trước khi Lục Ngọc lấy chồng, cơ thể cô vốn yếu ớt, hay ốm vặt. Trong mắt người trong thôn, Lục Ngọc vẫn là cô gái gầy yếu, mong manh như tờ giấy.

 

Giờ cô lại mang thai, càng phải chăm sóc cẩn thận hơn nữa mới phải.

 

Chẳng mấy chốc, bên ngoài chợt vang lên tiếng ồn ào. Tiêu Thái Liên đứng dậy, thắc mắc: “Có chuyện gì vậy?” Rồi định bước ra ngoài xem có chuyện gì.

 

Lục Ngọc vốn không thích hóng chuyện ồn ào như vậy, nhưng dạo này mẹ chồng và mẹ cô ngày nào cũng bắt cô phải nằm lì trên giường, khiến cô thực sự chịu hết nổi rồi, liền nói: “Con ra xem thử!”

 

Kết quả, mẹ Lục lại ngăn cô lại.
Website TruyenLau.com
 

Tiêu Thái Liên nói: “Để mẹ đi!” Sau đó bà liền bước ra sân.

 

Trong nhà, Lục Ngọc và mẹ Lục nhìn nhau ngơ ngác. Họ nghe thấy tiếng ồn ào ngày càng lớn, cứ như đang kéo về phía nhà mình.

 
TruyenLau
Từ đằng xa, loáng thoáng có tiếng người gọi: “Lục Ngọc, ra xem này!” Lúc này, Lục Ngọc mới chịu bước ra ngoài.

 

Vừa nhìn ra, cô đã thấy Lưu Bàng đang chở đồ về nhà mình: một cái tủ lạnh và một chiếc xe đạp.
TruyenLau.com
 

Cả hai món này đều là những món đồ giá trị, hiếm thấy trong thôn. Vậy mà nhà Lục Ngọc lại sắm sửa đầy đủ cùng một lúc.

 

Chiếc tủ lạnh cỡ nhỏ, mới coóng, chỉ chừng hơn trăm lít, nhưng khá tiết kiệm điện. Hai người dùng cũng đã đủ. Nó có màu trắng thuần, trông vô cùng thanh thoát và tinh xảo.

 

Còn chiếc xe đạp là loại Phượng Hoàng hai gióng, màu xanh da trời.

 

Lưu Bàng xuống xe, thoăn thoắt phụ giúp đặt hai món đồ này vào vị trí đã định. Xong xuôi, anh mới dừng tay, cười nói: “Phó Cầm Duy bảo chị có thai rồi, vậy tôi nhất định phải làm cha nuôi!” Anh ta trông mừng rỡ hơn bất kỳ ai.

 

Lục Ngọc bật cười: “Nhưng mà anh còn chưa kết hôn, làm cha nuôi cái gì chứ?”

 

Lưu Bàng đáp: “Tôi không cần biết! Dù sao tôi đã chọn xong quà làm cha nuôi rồi, phải làm thôi!” Anh ta chưa từng làm cha nuôi bao giờ, cảm thấy rất mới mẻ và thích thú.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc quay sang nhìn Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy cũng đành chịu thua với Lưu Bàng, nói với Lục Ngọc: “Cậu ta đã năn nỉ anh cả buổi rồi, nhưng anh vẫn chưa đồng ý!”

 

Lưu Bàng vừa nghe Phó Cầm Duy nói toạc ra, liền cãi lại: “Gì chứ, tôi làm cha nuôi thì có gì không tốt sao? Tôi còn có thể dắt nó đi ăn đủ món ngon vật lạ mà.”

 

Thật uổng công quen biết Phó Cầm Duy bấy lâu, vậy mà lại không muốn cho mình làm cha nuôi!

 

Lục Ngọc mỉm cười: “Anh muốn làm thì cứ làm thôi.”

 

Lưu Bàng nghe vậy vui vẻ ra mặt: “Vẫn là Lục Ngọc tốt bụng, anh thì chẳng được như vậy!” Nói rồi, anh ta sốt sắng hỏi bao giờ thì đứa trẻ chào đời, muốn đến thăm cháu ngay lập tức.

 

Phó Cầm Duy dứt khoát đáp: “Đồ đã giao xong xuôi rồi, cậu cứ về đi thôi!”

 

Phó Cầm Duy và Lưu Bàng đã thống nhất: trong xưởng do anh quản lý, Lưu Bàng sẽ phụ trách công việc đối ngoại và giao dịch bên ngoài.

 

Tuy Phó Cầm Duy chưa từng giữ chức xưởng trưởng, nhưng tự thân anh luôn toát lên phong thái của một người đứng đầu, khiến người khác phải nể trọng.

 

Lưu Bàng có phần e ngại anh, vốn dĩ còn muốn nán lại trò chuyện thêm đôi ba câu với Lục Ngọc, thấy Phó Cầm Duy đã giục giã thì trong lòng thầm nghĩ anh ta thật nhỏ mọn.

 

Chẳng qua chỉ là nói thêm vài câu với Lục Ngọc thôi mà, xem ra anh ta đúng là đang ghen tuông rồi.

 

Phó Cầm Duy lạnh nhạt nói: “Không phải!”

 

Hiện giờ xưởng chưa đi vào hoạt động, còn rất nhiều việc phải lo liệu. Chẳng nên lãng phí thời gian ở chốn này.

 

Trong lòng Lưu Bàng cũng thầm hiểu ý, đành phải cáo từ trước.

 

Anh ta vừa đi khỏi, bà con trong thôn liền lũ lượt kéo đến muốn nói chuyện với vợ chồng Phó Cầm Duy.

 

Nhưng đều bị Tiêu Thái Liên và mẹ chồng cô chặn lại bên ngoài, muốn vợ chồng son có chút thời gian riêng tư để nghỉ ngơi.

 

Họ thừa biết bà con trong thôn muốn nói gì, chắc chắn là về chuyện Lục Ngọc mới tậu nhà, lại sắm thêm hai món đồ giá trị lớn, ai nấy đều ngưỡng mộ không ngớt.

 

Thậm chí còn có người muốn biết rốt cuộc Lục Ngọc có bao nhiêu của ăn của để.

 

May mà Tiêu Thái Liên vốn khéo ăn khéo nói với bà con trong thôn, chỉ vài lời đã khéo léo tiễn mọi người về.

 

Trong nhà, Phó Cầm Duy nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Ngọc. Tiêu Thái Liên bước vào định dặn dò đôi lời với con trai, thì bắt gặp cảnh con trai đang nắm siết tay con dâu không rời.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu