Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 82

 

Lục Ngọc ôm cháu gái nhỏ vào lòng, đi vào thôn, trời đã hoàn toàn tối đen, rất nhiều nhà đã tắt đèn đi ngủ.

 

Tới cổng thôn, cha mẹ Lục xuống xe, bước thấp bước cao, loạng choạng đi về phía căn nhà.

 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy về nhà họ Phó. Cô bé cháu gái dường như vẫn còn sợ hãi, không ngừng nắm chặt góc áo của cô.

 

Khi Lục Ngọc về tới nhà, rất nhiều người đều đã ngủ say. Trong nhà còn thoang thoảng mùi vịt kho thơm lừng.

 

Tuy Lục Ngọc không ở nhà quán xuyến mọi việc, nhưng cô đã chuẩn bị xong xuôi gia vị. Ba chị dâu nhà họ Phó cũng đã theo cô học hỏi bấy lâu, giờ chỉ cần có đủ nguyên liệu, món cổ vịt kho của họ cũng chẳng hề kém cạnh.

 

Lục Ngọc vừa bước chân vào nhà, cô đã nghe tiếng mấy người từ các gian phòng khác bước ra. Ai nấy đều rất để tâm đến chuyện của gia đình Lục Ngọc, nghe nói chị cả của cô bị đ.á.n.h đập thê thảm.

 

Lục Ngọc vừa thấy ba chị dâu và mẹ chồng Tiêu Thái Liên đều khoác áo đi ra, liền lên tiếng chào:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

“Mẹ, chị dâu.”

 

Bà Tiêu Thái Liên lập tức gọi các con dâu vào phòng mình, kể lại vắn tắt mọi chuyện.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Nghe Lục Ngọc kể xong, chị hai Phó đã rơi nước mắt: “Gả cho loại người không ra gì như vậy thì làm sao mà yên thân được chứ.”

 

Bà Tiêu Thái Liên nói: “Bà nội con toàn làm chuyện xấu xa. Dù tốt xấu gì thì cũng là cháu gái ruột, sao lại không biết chọn lựa cho đàng hoàng chứ.” Con gái một khi gặp người không tốt sẽ lỡ dở cả đời.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Ngọc “ừm” một tiếng, nói: “Đây là con của chị cả con, hôm nay cho bé ngủ cùng chúng con trước, ngày mai rồi tính.”

 

Nhà bà Tiêu Thái Liên có một bầy cháu trai, đứa nào đứa nấy kháu khỉnh, khỏe mạnh như vâm. Nhìn thấy đứa bé này trông gầy gò, ốm yếu, thực sự không giống đứa trẻ lên năm chút nào, bà nói: “Được thôi.”

 

Nói xong còn đưa cho Lục Ngọc một đồng bạc: “Cái này cho chị cả con, chịu khổ như thế, qua được đại nạn tất sẽ có phúc lớn sau này.”

 

Mấy chị dâu khác nhờ Lục Ngọc mà kiếm thêm được chút tiền chợ búa. Giờ thấy mẹ chồng đã thể hiện tấm lòng, họ cũng lấy làm ngại nếu không bày tỏ gì. Mẹ chồng đã cho một đồng, họ bèn cho tám hào, không tính là ít, nhưng cũng chẳng thể nào tỏ ra hào phóng hơn mẹ chồng mình được.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc nhiều lần từ chối sau đó mới nhận.

 

Bà Tiêu Thái Liên nói: “Hôm nay mọi người đều đói bụng rồi, cơm cũng không còn nhiều. Con trộn chút mì, tùy tiện ăn tạm miếng gì đi.”

 

Lục Ngọc gật đầu, hôm nay tức giận không nhẹ, nếu không phải mẹ chồng nhắc khéo, cô cũng đã quên mất mình nhịn đói cả ngày trời rồi.

 

Lúc chưa ăn cũng không cảm thấy đói, nhưng Phó Cầm Duy cũng chưa ăn, đứa nhỏ cũng chưa ăn. Cô định vào bếp nấu một bữa ăn đơn giản.

 

Mấy chị dâu vẫn còn chưa đi, đều theo cô vào nhà bếp, lần lượt móc ra hai đồng bạc góp vốn làm cổ vịt. Mỗi ngày họ đều đầu tư để chia tiền, ba chị dâu vẫn còn thức, cốt là để đưa tiền cho cô. Việc buôn bán lặt vặt này là nguồn thu ít ỏi của cả nhà, ai nấy cũng không muốn bỏ lỡ.

 

Lục Ngọc nhận tiền. Một lúc sau, bà Tiêu Thái Liên cũng có mặt, đưa cho Lục Ngọc hai đồng tiền vốn, đoạn dặn dò thêm đôi lời: “Để đứa nhỏ nằm cùng giường cũng tốt. Sau này hai đứa sớm sinh quý tử cho mẹ bế bồng.”

 

Bà Tiêu Thái Liên chỉ cảm thấy thằng út nhà bà đã thật lòng thương mến Lục Ngọc. Cô cũng là người con gái giỏi giang tháo vát. Chỉ có điều hai vợ chồng chưa có con cái gì, khiến bà vẫn canh cánh trong lòng.

 

Lục Ngọc đồng ý. Rất nhanh, nồi mì nóng hổi đã xong. Sau khi cho thêm chút rau cải trắng xào thơm vào, món ăn tuy giản dị nhưng cũng tề chỉnh, vừa miệng.

 

Phó Cầm Duy ăn hai bát lớn, cháu gái cũng ăn một bát nhỏ, Lục Ngọc ăn một bát nhỏ. Rất nhanh, họ quay về phòng.

 

Lục Ngọc ngủ ở giữa, để cháu gái ngủ ở trong cùng, Phó Cầm Duy ngủ ở ngoài.

 

Chiếc giường tuy không lớn, hai người ngủ thì vừa đủ, nhưng thêm một đứa bé thì trông khá chật chội rồi. Cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng thân thể rắn chắc của Phó Cầm Duy đang dán sát vào mình, hơi ấm từ người anh tỏa ra nóng bừng, khiến cô thấy ngột ngạt.

 

Lục Ngọc dỗ đứa nhỏ ngủ trước. Cô lại không ngủ, trong đầu vẫn không ngừng suy tính làm sao để trưởng thôn đứng ra giải quyết rốt ráo chuyện của Tiết Thắng Lợi.

 

Nằm trên gối, Lục Ngọc vẫn không kháng cự lại cơn buồn ngủ díp mắt, rất nhanh cũng ngủ thiếp đi.

 

Sáng ngày hôm sau, Lục Ngọc sắp hai chiếc cổ vịt, hai cái đầu vịt, hai chiếc cánh và hai cái chân vịt vào hộp cơm nhỏ, lại tới quán ở đầu thôn mua một chai rượu trắng, rồi thẳng tiến đến nhà làm việc của trưởng thôn!

 

Mỗi buổi sáng, trưởng thôn thường ra ngồi ở đình làng đọc báo. Tờ báo duy nhất của thôn chỉ là một ấn phẩm nhỏ của địa phương, mà mỗi khi đưa về đã là báo cũ của mấy ngày trước rồi. Sáng nay, vừa đặt chân đến đình, ông đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt. Rõ ràng là buổi sáng đã húp bát cháo loãng rồi, chẳng có chút mỡ màng gì, ấy vậy mà trong bụng vẫn cứ réo lên từng cơn.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu