Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 186

 

Ngày hôm sau, Lục Ngọc phải chính thức đi làm. Tiêu Thái Liên còn dặn dò cô đủ điều, đại loại như phải cố gắng làm việc.

 

Lục Ngọc bị bà nhắc nhở nhiều cũng có chút căng thẳng.

 

Tối đó, cô mất ngủ, nằm trên giường trở mình trằn trọc.

 

Không biết ngày mai sẽ ra sao, cô cứ ngỡ Phó Cầm Duy đã ngủ say rồi, ai ngờ anh ôm lấy cô từ phía sau, dịu dàng hỏi: “Sao em vẫn chưa ngủ?”

 

“Em làm ồn đến anh rồi à?”

 

“Không có!” Phó Cầm Duy rất nghiêm túc nhìn cô, trong mắt anh tựa như có ánh sao lấp lánh.

 

Lục Ngọc đáp: “Ngày mai em phải đi làm rồi!”

 

Phó Cầm Duy trêu chọc nói: “Cán bộ duy nhất trong nhà chúng ta đấy nhé!”

 

Lục Ngọc nghe anh nói vậy, đôi tai nóng bừng, sự căng thẳng trong lòng thế mà lại biến mất một cách kỳ lạ, sau đó cô nói: “Ngủ thôi!”

 

Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Sáng hôm sau, Lục Ngọc tới ủy ban thôn rất sớm.

  TruyenLau.com

Lúc cô đến, rất nhiều người đã bắt đầu làm việc, cô chủ yếu đi theo sự hướng dẫn của chủ nhiệm phụ nữ.

 

Chủ nhiệm phụ nữ dẫn cô đi vòng quanh trong thôn. Website TruyenLau.com

 

Tuy Lục Ngọc sinh ra và lớn lên trong thôn, nhưng phạm vi đi lại của cô chỉ quanh quẩn ở gần nhà mình. Cùng lắm thì cộng thêm bờ sông và trên núi.

 

Thôn có hơn trăm hộ, ít người tách hộ ra ở riêng, đều là những căn nhà to với cổng lớn, mỗi hộ có rất nhiều nhân khẩu.

 

Dẫn Lục Ngọc đến từng nhà làm quen cũng là một quy tắc trong thôn, mỗi cán bộ nhậm chức đều sẽ đi làm quen với tất cả mọi người trong thôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hai người cùng đi từng nhà, đôi lúc gặp người già thì nán lại chuyện trò dông dài về chuyện nhà cửa. Chủ nhiệm phụ nữ quả không hổ danh là người thạo việc, thường ngày có phần nghiêm nghị, nhưng lại vô cùng hòa nhã, lễ phép với người lớn tuổi.

 

Lục Ngọc quan sát, sững sờ nhận ra một sự thật: làng quê này khổ sở đến nhường nào.

 

Ngoài mấy hộ khá giả, đa phần các hộ dân khác vẫn sống trong những căn nhà xiêu vẹo, cũ nát, nhìn đã thấy rõ dấu vết của thời gian, tưởng chừng có thể đổ sụp bất cứ lúc nào. Áo quần mọi người cũng lam lũ, bạc màu. Ai cũng biết thu nhập ở nông thôn, sau mỗi mùa vụ, ngoài số lương thực được phân chia, cùng lắm mỗi hộ cũng chỉ nhận về vỏn vẹn một trăm mốt tệ tiền mặt.

 

Nhưng chia đều ra, mỗi nhân khẩu may ra cũng chỉ được tám, mười tệ. Cuộc sống cứ thế lặp đi lặp lại. Mọi người nuôi con đã khó khăn, nói gì đến chuyện lo liệu khoản sính lễ bạc trăm bạc triệu cho con cái.

 

Trong huyện có mở trường tiểu học, giáo d.ụ.c miễn phí, chỉ cần đóng chút phí linh tinh là đủ. Thế nhưng phần lớn người trong thôn đều không cho con em đi học.

 

Trước hết là bởi tốn kém. Thứ hai, con trai chừng mười mấy tuổi đã có thể ra đồng làm lụng, con gái cũng đã có thể lo chuyện dựng vợ gả chồng. Đối với họ, chuyện học hành ngược lại thành ra thứ gì đó xa vời, không cần thiết.

 

Chủ nhiệm phụ nữ thì thầm với Lục Ngọc, năm đó khi Phó Cầm Duy đỗ đại học, từng khơi dậy phong trào học tập trong thôn. Nhưng mọi người không có năng khiếu học hành, sau này cũng đành từ bỏ. Lục Ngọc lại trăn trở suy nghĩ.

 

Tri thức thay đổi vận mệnh là thật! Bây giờ chính là thập niên 80, thế giới này đang đứng trước một cuộc chuyển mình vĩ đại. Nếu mù chữ, sau này sẽ rất dễ bị tụt hậu, thậm chí là khó bề sinh tồn.

 

Tựu chung, suy nghĩ và nhận thức của người dân nơi đây vẫn còn quá lạc hậu, hạn hẹp. Lục Ngọc nhìn thấy tất cả, khắc ghi vào lòng.

 

Lúc quay về, trưởng thôn đang ngồi uống trà, đọc báo. Thấy họ về, trưởng thôn còn vẫy tay gọi Lục Ngọc lại, trò chuyện vài câu: “Cô cảm thấy thôn mình thế nào?”

 

Lục Ngọc nói: “Quá nghèo ạ!”

 

Mắt trưởng thôn sáng bừng lên: “Đúng vậy! Cô có thể nói với lãnh đạo huyện, xin cấp thêm ít kinh phí hỗ trợ! Giống như Bạch Gia Thôn liền kề, nhờ được huyện ủy ưu ái bằng các chính sách hỗ trợ, nay đã làm ăn khấm khá, sung túc đến chảy mỡ. Thậm chí còn sắm được cả xe kéo chạy máy!”

 

Nhưng mỗi lần trưởng thôn Vương đi xin kinh phí, đều sẽ bị lãnh đạo huyện gạt đi, lãnh đạo nói trong huyện cũng không có tiền. Lục Ngọc lại được lãnh đạo huyện tín nhiệm. Ông ta đã cất nhắc cô, cũng là mong cô có thể đóng góp một phần công sức cho thôn.

 

Lục Ngọc nói: “Thay vì trông chờ vào người khác, chi bằng tự lực cánh sinh. Khi mình đã tự đứng vững, người khác mới dễ lòng ra tay giúp đỡ! Nếu không, ngay cả mình muốn làm gì cũng chẳng rõ, thì làm sao có cơ sở để xin tiền của huyện đây?”

 

Trưởng thôn nghe thế, thấy cũng có phần hợp lý, bèn hỏi cô có ý định cụ thể ra sao. Thực ra trưởng thôn chỉ là tùy tiện hỏi, chẳng thực sự trông mong nghe được điều gì khả dĩ từ cô. Làng quê nghèo nàn này, ông ta cũng từng nghĩ rất nhiều cách, nhưng đều vô dụng, nếu không đã chẳng lâm vào cảnh đói nghèo triền miên đến tận bây giờ.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu