Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 192

 

Ông ấy dẫn theo hai giáo sư nữa, lập thành một nhóm ba người, định khảo sát một chút tình hình nước, đất đai và quy mô của địa điểm bên đó.

 

Để quay về, họ phải chuyển mấy chuyến xe, từ huyện thành nơi họ đang ở bắt xe đến huyện của Lục Ngọc trước, sau đó còn phải ngồi xe về thôn, phải mất ít nhất ba tiếng đồng hồ…

 

Buổi tối, người trên xe không nhiều, họ đều tìm được chỗ ngồi, rồi trò chuyện với nhau.

 

Tuy Lục Ngọc không hiểu về nông học nhưng cô có cách nhìn nhận của người thời sau này, cô kể một số chuyện như cách thức xây dựng nhà kính, khống chế độ khô ẩm, nóng lạnh, khiến các vị giáo sư già cũng không ngừng tán thưởng, một mực muốn tuyển cô làm học sinh của viện nông học.

 

Sau hai lần chuyển xe, cuối cùng cũng về tới thôn. Lúc này, trời đã hoàn toàn tối đen.

 

Trưởng thôn vẫn đứng ở cổng thôn đợi Lục Ngọc.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ông lo lắng, dù sao thì Lục Ngọc cũng là một nữ đồng chí, ông có chút hối hận khi để cô ra ngoài một mình, nên đã bảo chủ nhiệm phụ nữ đi cùng cô.

 

Cuối cùng, từ đằng xa, ông thấy Lục Ngọc quay về, và cô còn dẫn theo mấy bác đồng chí già.
TruyenLau
 

Trưởng thôn nhìn Lục Ngọc, hỏi: “Thế nào rồi cháu?”

 

Lục Ngọc đáp: “Mấy vị giáo sư đây đều là cán bộ của viện nông học, họ định về đây nghiên cứu một chút. Huyện cũng đã đồng ý cấp ngân sách rồi ạ!”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trưởng thôn nghe xong thì mừng rỡ không thôi, không ngờ Lục Ngọc lại có thể hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc đến vậy. Đây vốn là một việc vô cùng khó khăn, cô không chỉ thuyết phục được các lãnh đạo cấp huyện, mà còn mời được cả các vị giáo sư về.

 

Ông ta lập tức kính cẩn nhìn mấy vị lão tiên sinh có vẻ ngoài giản dị kia, vội vàng mời họ: “Các lão tiên sinh, sắc trời đã muộn rồi, hôm nay các vị cứ nghỉ lại nhà tôi cho tiện!” Nhà trưởng thôn là căn nhà khang trang, bề thế nhất nhì trong làng.

 

Tuy trong lòng mấy lão giáo sư có chút sốt ruột, nhưng cũng biết bây giờ không tiện lắm, bèn khách sáo nói: “Làm phiền rồi!”

 

Trưởng thôn lập tức cười nói: “Không phiền gì đâu ạ, các vị có thể tới thôn chúng tôi chính là rồng đến nhà tôm rồi!” Cả thôn chưa từng có dịp được đón tiếp giáo sư bao giờ, những người làm ruộng trời sinh đã có thiện cảm với những người đọc sách.

 

Tin tức lập tức truyền khắp thôn Đại Vũ. Lục Ngọc vậy mà lại dẫn giáo sư về làng, trưởng thôn còn đích thân đón tiếp. Rất nhiều người trong thôn đều nể phục Lục Ngọc. Trước đây, không ít người vẫn cho rằng Lục Ngọc còn quá trẻ, nhưng giờ đây cô đã chứng tỏ được tài năng khi mời được cả giáo sư đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc về tới nhà, cơm nước ở nhà họ Phó đã tươm tất xong xuôi. Phó Cầm Duy cũng đã về sớm, nhìn thấy cô, anh ghé tai cô thì thầm: “Cán bộ nhà chúng ta về rồi à?” Sau đó, anh còn lén lút nhét vào tay cô một viên kẹo sữa Hươu Sao.

 

Gò má Lục Ngọc hơi ửng hồng.

 

Nhà họ Phó đã để phần cơm cho Lục Ngọc, cô chỉ ăn vội vàng vài miếng rồi nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi.

 

Ngày hôm sau, Lục Ngọc làm xong việc nhà rồi ra ngoài xem sao. Ba vị giáo sư đã dậy từ sớm, đi thẳng ra đồng, xem xét tình hình và nhận thấy tiềm năng phát triển cây lương thực ở đây quả không tồi.

 

Sau đó, trưởng thôn còn đặc biệt kể phương pháp ủ phân của Lục Ngọc cho các giáo sư nghe. Vừa nghe xong, các giáo sư càng thêm hết sức tiếc nuối, hỏi Lục Ngọc: “Cô thật sự không suy nghĩ đến việc thi vào ngành nông học sao?” Đây quả là một thiên tài hiếm có!

 

Lục Ngọc lại lần nữa lịch sự từ chối.

 

May mà các vị giáo sư cũng không quá níu kéo.

 

Đều là chuyên gia của viện nông học, họ cũng có nhiều phương pháp làm phân hữu cơ khác nhau. Họ đã giao lưu, trao đổi với trưởng thôn một chút.

 

Có các vị giáo sư ở đây, rất nhiều người dân trong thôn đều chú ý lắng nghe, vừa thấy giáo sư lên tiếng hướng dẫn, ai nấy đều nóng lòng muốn thử nghiệm ngay lập tức. Trưởng thôn cũng cực kỳ hưng phấn, sau này cho dù không được huyện hỗ trợ phân bón thì có những phương pháp ủ phân này cũng đủ sức ứng phó.

 

Những vị giáo sư này ai cũng có tuyệt kỹ riêng, trưởng thôn hạ quyết tâm, cho dù phải dùng hết mọi cách cũng phải giữ những chuyên gia đầu ngành về nông học này ở lại thôn Đại Vũ. Người dân trong thôn cũng vô cùng tôn kính các vị giáo sư, khiến các lão giáo sư có chút bối rối.

 

Đám phụ nữ trong thôn túm tụm lại bàn tán: “Hóa ra làm ruộng cũng có thể thành giáo sư sao?”

 

“Chứ gì nữa, ba trăm sáu mươi ngành, ngành nào cũng có trạng nguyên mà!”

 

“Vậy chồng tôi, ông ấy có thể làm giáo sư không nhỉ?” Ông ấy là người làm ruộng giỏi giang nhất trong thôn này đấy.

 

Người bên cạnh nói: “Cũng khó nói lắm. Hay là để ông ấy đi giao lưu với các giáo sư thử xem, biết đâu sau này cũng có thể thành giáo sư thật!” Mỗi người một lời, cả đám nói chuyện rất náo nhiệt.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu