Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 190

 

--- Viện Nông Học ---

 

Việc cô tìm đến cũng không phải là đường đột, nếu thật sự có thể thực hiện việc trồng trọt rau củ trái vụ, không chỉ mang lại lợi ích cho bà con trong vùng, mà cũng có ích cho sự phát triển nghiên cứu và thử nghiệm của viện nông học.

 

Vị lãnh đạo huyện nói: “Việc này giao cho cô vậy.”

 

Ông thầm nghĩ nếu cô thật sự có thể làm được chuyện này cũng tốt. Ông còn rất hi vọng nhìn thấy kế hoạch này đơm hoa kết trái.

 

Lúc đi ra, vừa hay gặp ông cục trưởng Lý, ông ta còn cười nói: “Thế nào rồi, chắc là bị phê bình rồi chứ gì? Tôi đã nói chuyện này chắc chắn không được, rau củ quả trái vụ gì chứ, thật là chuyện vớ vẩn!” Lời ông ta nói có chút thô tục.

 

Ông ta cứ nghĩ việc này là làm tốn công tốn của dân, quen thói ăn ngon mặc đẹp, còn muốn ăn rau củ quả trái vụ, rau củ đúng vụ chẳng lẽ không được hay sao?

 

Lục Ngọc nói: “Nhưng lãnh đạo đã đồng ý rồi!”

 

Cục trưởng Lý lập tức biến sắc: “Hả?”

 

“Là thật đó!” Cuối cùng Lục Ngọc lấy thư giới thiệu ra, ông cục trưởng Lý không hiểu người sáng suốt như vị lãnh đạo cấp cao sao lại đi tin tưởng vào mấy trò trẻ con thế này!
Website TruyenLau.com
 

Sau đó, ông ta đi vào văn phòng lãnh đạo.

 



  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Ngọc trực tiếp tìm tới viện nông học.

 

Viện nông học, nghe danh thì có vẻ sang trọng lắm, thực tình chỉ là một dãy nhà cấp bốn với tấm biển hiệu đã cũ nát, thậm chí từ đằng xa đã nghe thấy tiếng người khóc nức nở vọng ra.

  Website TruyenLau.com

Lục Ngọc lập tức đi nhanh vài bước, nhìn thấy một cụ ông tóc bạc đang khóc than t.h.ả.m thiết, cô không đành lòng nhìn cụ cứ thế khóc lóc, hỏi: “Ông làm sao vậy ạ?”

 

Cụ ông nói: “Thứ mà chúng tôi vất vả lắm mới vun trồng được đều bị kẻ gian trộm sạch rồi!”

 

Lục Ngọc nhìn dãy nhà cấp bốn có một khoảnh sân rộng, trồng rất nhiều luống cải dầu, đã bị người ta cắt đi rất nhiều, tiêu điều, đổ rạp, ngay cả người ngoài như cô nhìn cũng cảm thấy nhói lòng. Ai lại nhẫn tâm làm cái chuyện thất đức này chứ?

 

Khoan đã, những luống cải dầu này không phải chỉ có tháng ba tháng tư mới có sao? Tháng này rồi mà vẫn còn những thứ này cơ à? Đây chẳng phải là rau củ trái vụ mà cô đang tìm kiếm hay sao?

 

Lục Ngọc bỗng nhiên mừng như bắt được vàng.

 

Viện nông học vỏn vẹn chỉ có tám con người, những người khác cũng đều đang nói: “Sau này chúng ta sẽ thức trắng đêm, mỗi ngày đều thay nhau canh gác, nếu ai dám trộm rau, chúng ta sẽ liều mạng với chúng nó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tại nơi đây, họ thường trồng một số khoảnh đất thử nghiệm, kết quả là chưa kịp thu hoạch đã bị bà con hàng xóm nhòm ngó, để mắt tới, cứ dăm ba bữa lại có kẻ lén lút lẻn vào, trộm đi những thành quả mà họ dày công vun trồng.

 

Báo công an, nhưng công an cũng chẳng buồn quản, vì số tiền thiệt hại quá ít ỏi. Viện Nông học muốn xin huyện cấp tiền làm một tấm lưới sắt kiên cố, nhưng bên huyện lại e ngại sẽ khiến người khác bị thương. Chẳng lẽ chúng tôi cứ phải cam chịu để bọn trộm mặc sức hoành hành sao? Mọi người đều căm phẫn thốt lên.

 

Họ trút nỗi bực dọc la lối một hồi, lúc này mới để ý thấy vị khách ghé thăm là Lục Ngọc.

 

Một người trong số đó hỏi: “Cô gái, cô tới tìm ai đấy?”

 

Lục Ngọc đáp: “Tôi tới tìm các vị ạ!”

 

Sau đó cô bổ sung thêm: “Thực ra, tôi có một cách!”

 

Nhất thời, sự chú ý của tất cả mọi người đều đổ dồn về Lục Ngọc.

 

Những người có mặt ở đây đều đã ở tuổi tứ tuần trở lên, thoáng nhìn qua đều là những nông dân chính gốc, chứ không hề có vẻ hào hoa phong nhã của giới trí thức như người ta vẫn tưởng tượng về các giáo sư.

 

Sau đó Lục Ngọc đưa bức thư cho ông lão vừa nãy còn đang than thở, rưng rức nước mắt. Ông ấy chính là viện trưởng Viện Nông học. Mở ra xem, ông sững sờ, chẳng bận tâm đến việc khóc lóc nữa, thốt lên: “Đây là chủ trương từ huyện của các cô sao? Thật tuyệt vời!”

 

Đây chính là hướng nghiên cứu mà họ đang theo đuổi: trồng rau củ quả trái vụ. Thế nhưng, cứ hễ gieo trồng lại liên tục bị trộm cắp.

 

Vốn dĩ, họ tưởng rằng đề án trồng rau củ trái vụ này sẽ giúp họ đi trước người khác đến cả chục năm.

 

Ai ngờ huyện bên cạnh đã triển khai trước rồi.

 

Viện trưởng có chút hưng phấn: “Phương án này rốt cuộc là do ai đề xuất vậy?”

 

Lục Ngọc có chút ngượng ngùng: “Là cháu ạ.” Ý tưởng này đúng là “xa tận chân trời, gần ngay trước mắt” vậy.

 

Viện trưởng tán thưởng nói: “Phụ nữ quả thực gánh vác nửa bầu trời!”

 

Lục Ngọc tiếp lời: “Chi bằng các vị hợp tác với thôn chúng cháu, như vậy chúng ta sẽ có riêng một khu đất làm ruộng thực nghiệm cho các vị. Vừa có thể có hỗ trợ kỹ thuật và kinh phí, lại vừa có thể giữ an toàn cho cây trồng!”

 

Dù sao thì trong thôn không có người ngoài ra vào, việc kiểm soát trong thôn vẫn vô cùng chặt chẽ. Hơn nữa, đối với người trong thôn mà nói, tiền thịt mới đáng giá, còn rau dưa, trong mắt họ lại rất thấp kém, tuyệt nhiên sẽ không ai dại dột đi trộm.

 

Lục Ngọc nói ra suy nghĩ này, mấy vị lão giáo sư đều vô cùng hứng thú.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu