Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 350

 

Các vị lão giáo sư cũng đã rời đi, mang theo một bụng đầy thắc mắc, chỉ cảm thấy Lục Ngọc luôn có thể đưa ra những nhận định sắc sảo, độc đáo.

 

Bữa trưa bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, Thiết Ngưu thì hoàn toàn không hiểu mô tê gì, chỉ thấy bữa cơm này còn chẳng ngon miệng bằng tài nấu nướng của Lục Ngọc.

 

Đại Tráng ở bên cạnh thử nghe một chút, mới đầu còn có thể nghe hiểu đôi chút, sau đó thì cứ như nghe kinh trên trời, cũng không biết sao Lục Ngọc lại am tường mọi chuyện đến vậy.

 

Mỗi một câu cô nói đều có thể được các vị giáo sư khen ngợi, thậm chí một vị lão giáo sư còn nói: “Học vấn của cô mới chỉ dừng lại ở cấp hai, quả thật đáng tiếc biết bao, nếu cô có hứng thú với nông nghiệp, tôi sẵn lòng tuyển cô làm nghiên cứu sinh của mình.”

 

Giáo sư Tề lập tức phản bác lại: “Cút, cút, cút! Nếu cô ấy muốn làm ngành này, làm gì đến lượt các vị tranh giành người đâu!”

 

Những người khác nghe vậy cũng cảm thấy tiếc nuối. Than ôi, gặp được một nhân tài như vậy, thực sự ai cũng muốn chiêu mộ.

 

Ngày hôm sau, Lục Ngọc thức trắng đêm, cuối cùng cũng viết xong một bản kế hoạch, rồi mang đến cho mấy vị lão giáo sư xem.

 

Mọi người lật giở, tấm tắc khen tính thực tiễn và khả thi của nó rất cao.

 

Ai nấy đều như nhìn thấy một báu vật hiếm có, lại bắt đầu tranh luận sôi nổi. Họ bàn bạc gần cả ngày trời, và ai cũng tiếp thu được nhiều điều bổ ích.

 

Các vị giáo sư hận không thể níu Lục Ngọc ở lại thêm mấy ngày, chỉ tiếc rằng ngày mai cô đã phải lên đường.
TruyenLau.com
 

Mấy vị giáo sư có vẻ lưu luyến không muốn chia xa, Lục Ngọc bèn nói: “Thế này đi, tôi để lại địa chỉ thôn và số điện thoại công cộng của thôn chúng tôi cho mọi người. Các vị có thể gọi điện thoại hoặc viết thư liên lạc!”

 

Một lão giáo sư khác liền nói: “Được, vậy cô mau viết đi.”

  TruyenLau

Sau khi Lục Ngọc viết xong, các vị giáo sư trân trọng gấp lại tờ giấy, rồi lưu luyến không nỡ tiễn bước Lục Ngọc và đoàn người.

 

Tuy thời gian ngắn ngủi, nhưng ai nấy đều cảm thấy may mắn khôn xiết. Lần này tham gia đại hội rau củ, gặp được Lục Ngọc, thực sự là một chuyến đi thu hoạch lớn.
TruyenLau
 

Lục Ngọc ngồi tàu lửa quay về. Khi tàu tới huyện đã là buổi tối muộn. Từ xa, cô đã thấy vị trưởng thôn đích thân tới đón họ.

 

Chiếc máy kéo mới toanh của thôn vẫn rất nổi bật giữa màn đêm.

 

Cán sự Lý vừa thấy trưởng thôn, liền nói: “Anh tới sớm thật. Hay là chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm đi.” Ba hôm dự hội, cán sự Lý đã trút bỏ mọi muộn phiền, nặng nề trong lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông ta đã tham gia nhiều đại hội như vậy, nhưng chỉ có lần này là khiến ông ta vui vẻ, phấn chấn nhất. Trước đây, ở thành phố giá cả quá đắt đỏ, cộng thêm việc Lục Ngọc cũng đã thể hiện bản lĩnh rất tài tình, nên ông đành thôi.

 

Về tới huyện, đây là sân nhà của ông ta, nên cán sự Lý liền muốn mời Lục Ngọc đi ăn lẩu lòng bò, một món đặc sản của vùng.

 

Không ngờ vừa đi ra, trưởng thôn đã đợi sẵn. Trưởng thôn nói: “Không cần đâu, trời tối quá rồi. Lần sau, lần sau có cơ hội thì lại mời nhé!” Sau đó, ông cực kỳ khách khí tạ lỗi với cán sự Lý.

 

Cán sự Lý bèn hỏi Lục Ngọc: “Vậy ngày mai cô không cùng tôi vào huyện báo cáo sao?”

 

Lần này phải là một bản báo cáo tổng kết trọng điểm.

 

Lục Ngọc đáp: “Không, đành nhờ cán sự Lý giúp vậy!”

 

Cán sự Lý cũng biết trong nhà cô còn có một đứa bé nhỏ, bèn gật đầu nói: “Công lao của cô, tôi tuyệt đối sẽ không để cô chịu thiệt thòi đâu!”

 

Hai bên chỉ đành tạm thời chia tay nhau.

 

Họ quay về thôn. Trên đường, trưởng thôn vui vẻ nói: “Mấy hôm nay tôi đã nhận được điện thoại, có tận mấy người muốn đặt dưa lưới của chúng ta!” Dưa lưới của họ quả nhiên rất được hoan nghênh. Chỉ cần đi một chuyến ra ngoài tuyên truyền, mọi chuyện đã khác hẳn.

 

Trước đây chỉ bán chạy ở các xưởng, những người khác còn chưa kịp ăn, không ngờ bây giờ họ ra ngoài một chuyến, đã bán được hàng nghìn cân.

 

Lục Ngọc nói: “Trong tay chúng cháu còn nhận được không ít đơn đặt hàng nữa.”

 

Trưởng thôn nghe vậy, vui mừng khôn xiết, vội vàng bảo họ kể cho ông nghe mọi chuyện ở đại hội lần này.

 

Đại Tráng với Thiết Ngưu vốn dĩ ít nói. Thế nhưng bây giờ gặp trưởng thôn, hai anh chàng thao thao bất tuyệt kể cho ông nghe mọi chuyện đã gặp. Nụ cười trên gương mặt vị trưởng thôn càng lúc càng rạng rỡ.

 

Trên đường về, những câu chuyện ấy cứ được kể đi kể lại. Lục Ngọc dù đã nghe đến thuộc lòng nhưng vị trưởng thôn vẫn thích thú yêu cầu họ kể thêm lần nữa.

 

Tới thôn, Lục Ngọc về nhà trước. Từ xa, cô đã nhìn thấy ánh đèn sáng trưng trong nhà. Vừa bước chân vào nhà, Lục Ngọc đã thấy Phó Cầm Duy đã chuẩn bị xong mâm cơm thịnh soạn.

 

Lục Ngọc nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ tối rồi. Cô hỏi: “Anh đợi em rất lâu rồi sao?”

 

Chỉ cần nhìn đồ ăn là biết đã được hâm nóng đi hâm nóng lại nhiều lần, cũng đã phí bao công sức của anh rồi.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu