Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 10: SÁT TÍNH CỦA CÁC NGƯƠI QUÁ NẶNG

Con mẹ nó!
Kịch bản kiểu gì vậy? Đã bảo là bọn chúng đi đường lớn cơ mà! Thế quái nào lại đụng mặt nhau ở cái ngõ cụt bé xíu này?! Lại còn chưa kịp mở mồm xin hòa đã rút đao ra đòi chém! Bọn giặc cỏ này không có tí đạo đức nghề nghiệp nào à?!
Một gã đệ tử Nhật Chiếu Tông cao to lực lưỡng, tay lăm lăm thanh Cửu Hoàn Đại Khảm Đao, vằn mắt sát khí lao thẳng về phía Lâm Phàm.
"Xuống âm phủ rồi tha hồ nói!"
Xoẹt!
Đao quang lóe lên chói lóa, chín vòng sắt trên sống đao va vào nhau lanh canh tạo ra âm thanh đoạt hồn. Một đao bổ xuống mang theo kình phong xé rách không khí, thế như muốn chẻ đôi người Lâm Phàm.
Lâm Phàm tức điên người. Sát khí nặng thế này, ngay cả cơ hội đầu hàng cũng không cho, quá sức bất lịch sự!
Hắn đưa tay lên đỡ đòn.
"Phịch" một tiếng trầm đục!
Cánh tay gầy gò của hắn bỗng chốc gồ lên những khối cơ bắp cuồn cuộn, một tầng sương mờ tỏa ra bao bọc lấy làn da. Bàn tay trần của hắn chộp thẳng lấy sống đao đang bổ xuống.
Thanh Cửu Hoàn Đại Khảm Đao chém trúng bàn tay Lâm Phàm như chém trúng một khối thép nguội ngàn năm, tóe lửa, không mẻ một li. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm sướng rơn trong bụng. Nhục thể Tôi Thể tầng 5 quả nhiên cứng như bàn thạch! tên cóc ké này muốn lấy mạng hắn đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
Nắm chặt thanh đao không buông, Lâm Phàm vung tay còn lại, tung một chưởng giáng thẳng vào ngực gã đệ tử Nhật Chiếu Tông.
Oanh! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chịu một đòn cường lực bạo kích, gã lính tròng mắt trắng dã, mặt mũi ngập tràn sự không cam lòng và hoảng loạn. Gã nôn ra một ngụm máu tươi lẫn vụn nội tạng, đổ gục xuống đất.
Lâm Phàm nhấc chân, đạp thẳng lên ngực gã lính đang thoi thóp, cằm vểnh lên đầy ngạo nghễ:
"Ta hỏi lại lần nữa, có nói chuyện đàng hoàng được không?!"
Đám đệ tử Nhật Chiếu Tông đang rùng rùng lao lên chứng kiến cảnh đó thì phanh gấp, hai mắt trợn ngược, há hốc mồm kinh ngạc. TruyenLau.com
"Sao có thể?! Sư huynh tu vi Tôi Thể tầng 4, tuyệt kỹ Cửu Hoàn Liên Trảm uy chấn giang hồ, thế quái nào lại bị tên oắt con kia hạ đo ván bằng một chiêu?!"
"Các ngươi nghe thấy tiếng va chạm vừa rồi không?! Nhục thể cứng như thép nguội... tên nhãi này ít nhất phải là cường giả Tôi Thể tầng 5!"
Lâm Phàm thầm bĩu môi. Tôi Thể tầng 5 mà chúng mày đã gọi là cường giả á? Cạn lời, bọn nhà quê này đúng là ếch ngồi đáy giếng.
Mặc dù trong lòng Lâm Phàm lúc này đang rét run cầm cập. Hắn đảo mắt nhìn quanh, hàng ngàn tên lính võ trang đầy mình, sát khí đằng đằng. Trống ngực hắn đánh loạn xạ, không biết trong đám này còn tên cao thủ ẩn nấp nào không. Tên dưới chân hắn chắc chỉ là tên tép riu bốc đồng.
Nhưng đâm lao phải theo lao, thua khí thế là chết! Bề ngoài phải diễn cho trót!
Lâm Phàm vẫn đứng gác chân lên người gã lính, hai tay chắp sau lưng, phong thái cao nhân, ánh mắt quét ngang đám đông:
"Ta nhắc lại, kẻ nào làm chủ ở đây? Ra đây nói chuyện!"
Đám đông rẽ ra. Một gã thanh niên mặc thanh y bước tới. Khuôn mặt gã gầy nhom, đôi mắt hẹp dài như rắn độc, toát lên vẻ âm trầm xảo trá.
"Tên đệ tử Viêm Hoa Tông kia, ngươi muốn giở trò gì?"
Thanh y nam tử cất giọng sắc lạnh, ánh mắt dò xét đánh giá Lâm Phàm từ đầu đến chân. Gã nhìn thấu tu vi của tên nhãi này đúng là Tôi Thể tầng 5. Nhưng điều khiến gã e dè là tại sao một cường giả cỡ này lại đơn thương độc mã xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ có mai phục?
Lâm Phàm ngấm ngầm rủa xả trong bụng. Kịch bản lỗi lòi! Chỗ này rõ ràng là đường phụ, sao chúng nó lại mò vào đông như kiến thế này?
Cẩn thận! Phải cực kỳ cẩn thận!
Hắn tằng hắng một tiếng, cố giữ giọng điệu thong dong:
"Các người thật không biết phân biệt phải trái! Chưa hỏi han nửa câu đã vác đao đòi chém! Làm việc lỗ mãng thế này, lỡ ta là người mang tình báo mật tới xin quy hàng, các ngươi chém ta rồi thì lấy thông tin ở đâu ra?!"
Hiện tại ưu tiên số một là chuồn lẹ! Bên phía Lã Khải Minh có cả ngàn quân bảo kê, chui về đó an toàn hơn nhiều. Còn cái thành Thiên Phong gì đó, sống chết mặc bay, liên quan đéo gì tới hắn!
"Sư huynh, coi chừng có bẫy!" Một tên lính đứng cạnh nam tử thanh y ghé tai thì thầm, ánh mắt lườm Lâm Phàm tóe lửa thù hận, bởi kẻ đang bị đạp dưới chân Lâm Phàm chính là đại ca ruột của hắn. Đại ca hắn uy dũng là thế, nay lại bị một tên nhãi ranh dẫm lên như một con chó, bảo sao không hận?
Cừu Lệ - thanh y nam tử - hừ lạnh một tiếng. Gã không tin tên nhãi miệng hôi sữa này có thể làm nên trò trống gì. Dù không có mai phục, hai ngàn quân của gã mỗi người phun một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết hắn. Trong hàng ngũ của gã thiếu gì cao thủ Tôi Thể tầng 5, tầng 6. Mà bản thân gã, đã đạt tới ngưỡng Tôi Thể tầng 8 đỉnh phong, chỉ nửa bước nữa là chạm tới cảnh giới tầng 9!
Giết tên nhãi này dễ như trở bàn tay!
Nhưng nếu đối phương thực sự muốn đầu hàng và nắm giữ tình báo quan trọng, thì gã có thể cân nhắc tha cho hắn một cái mạng chó. Moi được tin mật, trở về báo cáo với sư môn, đường tiến thân của gã sẽ rộng mở thênh thang.
Sắc mặt Cừu Lệ giãn ra đôi chút:
"Được! Cứ cho là ngươi muốn quy hàng. Nếu phun ra được tin tức gì có giá trị, ta có thể rộng lượng tha chết, thậm chí cho ngươi đặc cách nhập môn Nhật Chiếu Tông."
Lâm Phàm xua tay cái rụp:
"Ngươi hiểu nhầm ý ta rồi! Ta lấy ví dụ thế thôi chứ đầu hàng cái gì! Ý ta là... ta chỉ là một lữ khách qua đường, dạo mát ngắm cảnh vô tình đi ngang qua đây thôi. Chẳng quen biết, ân oán gì với tông môn các người cả. Ta thấy hay là hai bên cứ coi như chưa từng gặp mặt đi? Các người cứ tiếp tục đi cướp bóc chém giết, ta nhấc chân đi đường ta, ta trả lại tên lính này cho các người. Sĩ diện đôi bên đều vẹn toàn, thế nào?"
Sắc mặt Cừu Lệ phút chốc sa sầm, đen như đít nồi.
"Ngươi... đang đùa giỡn bổn tọa?!"
"Oan uổng quá! Ta đùa ngươi làm gì! Ta thề có trời đất, ta thực sự đi ngang qua đây mà! Cứ quay lưng bỏ đi coi như không thấy nhau không được sao? Ta thả người là được chứ gì?" Lâm Phàm gãi đầu than phiền.
Cừu Lệ tức lộn ruột. Gã, đường đường là cường giả Tôi Thể tầng 8, lại bị một tên đệ tử rác rưởi trêu cợt trước mặt ba quân?! Cơn nghẹn này không xả không được!
"Chém chết nó cho ta!!!" Cừu Lệ rống lên điên cuồng.
Nghe vậy, máu điên của Lâm Phàm cũng bốc thẳng lên não.
"Mẹ kiếp! Sát tính của các người sao nặng thế?!"
"Lũ chó đẻ! Bọn mày chém chết được ông thì ông theo họ bọn mày luôn!!!"
Nói đoạn, Lâm Phàm chẳng buồn dài dòng, lật tay giật phăng thanh Cửu Hoàn Đại Khảm Đao từ gã lính dưới chân, rồi vung tay chém phập một nhát, dứt khoát kết liễu mạng gã.
[Điểm tích lũy +40]
Á đù?!
Giết một mạng mà rớt tận 40 điểm tích lũy?! Ngon vãi!
Đã thế thì sợ cái quái gì nữa? Ông đây có Thân bất tử, cùng lắm là khô máu một phen, xem ai lỳ hơn ai!
Đám đệ tử Nhật Chiếu Tông như ong vỡ tổ, điên cuồng nhào tới vây kín Lâm Phàm. Lâm Phàm tuy chưa từng học qua đao pháp, nhưng ỷ vào sức mạnh Tôi Thể tầng 5, cứ vung đao chém loạn xạ, sức mạnh kinh người, ai cản là đứt làm đôi.
[Điểm tích lũy +20]
[Điểm tích lũy +10]
[...]
Lâm Phàm tinh ý nhận ra, giết kẻ địch tu vi càng cao thì điểm rớt càng nhiều.
[Điểm tích lũy đã đạt mốc 100, đủ điều kiện Rút Thưởng]
"Rút! Rút mau!"
Lâm Phàm thầm gào lên. Đam mê lớn nhất đời hắn là bỏ trốn, chứ cắn răng khô máu ở đây chẳng phải phong cách của hắn. Nhưng giữa trùng vây thế này, không rút ra món đồ cứu mạng thì toang!
[Đã tiêu hao 100 Điểm tích lũy]
[Rút thưởng Thanh Đồng: Nhận được ám khí độc môn Đường Môn - Bạo Vũ Lê Hoa Châm (Phạm vi sát thương: 5x5m)]
Lâm Phàm vừa vung đao chém rụng đầu một gã địch, vừa nhíu mày.
Cái quần què gì đây? Ám khí võ hiệp của Đường Môn đi lạc sang thế giới Tiên Hiệp à?
Nhưng tình thế ngàn cân treo sợi tóc, địch đông như kiến, hắn một tay đấm không lại mười tay, đành quẳng luôn cái hộp Bạo Vũ Lê Hoa Châm ra giữa đám đông.
Lũ lính Nhật Chiếu Tông thấy một cái hộp gỗ bé tí tẹo bay ra thì khinh bỉ cười nhạt, chẳng thèm màng tới.
Và rồi... dị tượng xuất hiện!
"Phập! Phập! Phập!"
Hàng ngàn mũi kim tẩm độc mỏng như sợi tóc bắn ra túa xua từ chiếc hộp, bao trùm một vùng rộng lớn. Những gã lính nằm trong tầm sát thương rú lên thảm thiết, ngã vật ra đất sùi bọt mép, chết tươi tại chỗ.
[Điểm tích lũy +10]
[Điểm tích lũy +20]
[...]
Chỉ trong nháy mắt, Điểm tích lũy đã vọt lên 720 điểm!
Lâm Phàm đơ mặt. Ám khí võ hiệp mà tàn sát ghê gớm vậy sao?! Phê lòi mắt!
"Rút! Rút tiếp cho ông!"
[Đã tiêu hao 100 Điểm tích lũy]
[Rút thưởng Thanh Đồng: Nhận được 1 Quả lựu đạn mỏ vịt Type 82 (Made in China)]
Lâm Phàm:
"..." Thế giới này ảo ma Canada thật sự.
...
Cừu Lệ đứng từ xa, chứng kiến đám thủ hạ bị tàn sát dã man, hai mắt đỏ sọc. Khí tức Tôi Thể tầng 8 bạo phát ầm ầm. Gã đạp tung mặt đất, thân hình bay vút lên không như một con đại bàng vồ mồi, giáng một chưởng rực sáng kình lực thẳng xuống đầu Lâm Phàm.
"Nạp mạng đi tên ranh!!!"
Ầm!!!
Một chưởng bổ trúng ngực, Lâm Phàm cảm giác lục phủ ngũ tạng như muốn nổ tung. Sự chênh lệch cảnh giới quá lớn! Hắn Tôi Thể tầng 5, còn gã kia chí ít phải là tầng 8, tầng 9! Đẳng cấp cách biệt quá xa!
Chỉ một chưởng duy nhất đã tước đi nửa cái mạng của hắn.
Phụt!
Lâm Phàm hộc ra một búng máu lớn.
Quả lựu đạn trong ngực áo hắn văng ra ngoài, vẽ một đường vòng cung parabol bay lên không trung.
Lâm Phàm tái mặt, vươn tay chới với giả vờ định chụp lấy quả lựu đạn, gân cổ gào lên thê thảm:
"Trời ơi!!! Thánh Linh Vô Địch Diệu Dụng Địa Cương Cứu Tâm Hoàn của ta!!! Cơ hội đột phá Địa Cương cảnh duy nhất của ta!!!"
Cừu Lệ vốn định mặc xác cái vật thể lạ kia rớt xuống đất, nhưng vừa nghe Lâm Phàm thét lên cái tên dọa người đó, gã chấn động tâm can.
"Thánh Linh Vô Địch Diệu Dụng Địa Cương Cứu Tâm Hoàn"?! Nghe cái tên dài ngoằng bá đạo này là biết đồ cực phẩm! Đặc biệt là ba chữ "Địa Cương cảnh" đâm thẳng vào tim đen của gã!
Không chút do dự, Cừu Lệ xoay người, chụp dính quả lựu đạn trên không trung.
Tiếp đất an toàn, gã nhìn quả cầu kim loại kỳ lạ trong tay, rồi ngước lên nhìn vẻ mặt tái nhợt tuyệt vọng của Lâm Phàm, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ đắc ý."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu