Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 399: THU SẠCH

Hai tay của hắn nắm lấy bia đá, nhanh chóng rút nó lên, để vào trong nhẫn trữ vật.
Lúc chuẩn bị quay đầu thì hắn lại nhìn thấy bậc thang bằng ngọc thạch kia, trí não cũng bắt đầu chuyển động.
– Bậc thang này rốt cuộc là do thứ gì tạo thành nhỉ? Chúng trông đẹp mắt như thế, còn dễ nhìn hơn cả bậc thang của Vô Địch phong. Để xem mình có thể mang đi hay không?
Thời khắc này, Lâm Phàm như là thổ phỉ vào thành. Những nơi hắn đi qua đều bị vét sạch. Nghèo lâu nên đã thành quen rồi, gặp được đồ tốt đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Hắn ôm một bậc thang rồi liều mạng nắm kéo, nhưng mà bậc thang này lại không nhúc nhích tí nào, rõ ràng chính là đơn độc lơ lửng, thế nhưng mà giống như cố định trong hư không vậy.
– Móa nó, có cho ta cầm hay không?
Lâm Phàm đấm ra một quyền khiến thềm đá chấn động, lưu quang phía trên giống như nhận trùng kích đột nhiên biến mất, nhưng mà sau một lát, lưu quang chuyển động giống như muốn khôi phục vậy.
Hắn tay mắt lanh lẹ, thử kéo thêm một lần, lại phát hiện có thể cầm được. Hắn mừng rỡ, nhanh chóng để chúng vào trong nhẫn trữ vật.
– Ha ha ha ha, không ngờ còn phải làm thế này mới được. Nhẹ nhàng thì không cho, nhất định phải bị đánh thì mới ngoan.
Lâm Phàm như không biết mệt, liên tục đấm ra một quyền cho lưu quang chấn động, sau đó kéo thềm đá để vào trong nhẫn trữ vật.
Một mực lặp lại, từ từ đi lên đến đỉnh.
Bên ngoài mật tàng Vạn Quật.
Ếch xanh cùng lão Hắc nhìn vô số không gian điệp gia ở trước mặt đến thất thần. Bọn họ không biết tình huống đến cùng là như thế nào.
– Ếch xanh, sắc mặt này của ngươi sao giống như là bị táo bón vậy?
Lão Hắc hỏi. Hắn phát hiện ếch xanh này ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, sắc mặt nghiêm túc tựa như là xảy ra chuyện gì vậy.
Ếch xanh lắc đầu, nói:
TruyenLau – Tại sao có thể như vậy? Lúc thì biến mất, trong chốc lát lại xuất hiện, hắn đến cùng là đã trải qua cái gì ở bên trong?
– Ngươi không phải nói đây là không gian điệp gia sao? Hắn có thể vượt qua sao Hư Không sinh linh ở bên trong sao?
Lão Hắc dò hỏi.
– Làm sao có thể vượt qua được? Ở bên trong không gian điệp gia, Hư Không sinh linh chính là bất tử bất diệt. Trừ phi đạt tới Thiên Cương cảnh tầng năm, lĩnh ngộ pháp tắc, lấy Hư Không Pháp Tắc đánh vỡ khu vực không gian điệp gia này. Mà khu vực không gian điệp gia này có điểm quái dị tựa như là liên lạc cùng một chỗ, có thể từ trong hủy diệt mà mạnh hơn, muốn dùng Hư Không Pháp Tắc đánh vỡ khu vực này gần như không có khả năng. Bởi vì đến cuối cùng, không gian điệp gia càng ngày càng ngưng kết, cho nên hiện tại chân tướng chỉ có một.
– Đó chính là hắn đang phải chơi đùa cùng những Hư Không sinh linh kia. Mà như vậy muốn rời đi, hoàn toàn không có khả năng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Ha ha ha ha!
Ếch xanh cười phá lên, sau đó tựa như là nghĩ đến điều gì đó, nó nằm ngửa ra cười lớn.
– Sinh hoạt chung một chỗ cùng Hư Không sinh linh. Quá buồn cười! Thật sự là quá buồn cười.
Nhìn ếch xanh, lão Hắc chau mày. Hắn có cảm giác gia hỏa này sau khi bị người đánh vào trong cơ thể ếch xanh cũng biến thành không bình thường. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu như người bình thường, đột nhiên bị người đánh vào trong cơ thể ếch xanh, còn có thể sống cô đơn, tịch mịch mấy vạn năm, nghĩ thôi cũng cảm thấy là chuyện kinh khủng cỡ nào.
Nhưng gia hỏa này lại có thể sống vui vẻ trong hình hài ếch xanh như vậy. Nguyên nhân chỉ có một. Người này trời sinh chính là đồ đần.
– Ếch xanh, có chuyện cười gì mà làm cho ngươi cười vui vẻ như vậy? Có thể nói cùng ta hay không?
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ trong không gian điệp gia kia, sau đó một bóng người xuất hiện, đứng trên không trung, nhìn chằm chằm vào con ếch xanh đang nằm dưới đất kia.
– Khụ khụ!
Ngay trong lúc cười to, nghe được giọng nói này, ếch xanh như là bị sặc vậy, không ngừng ho khan, trong mắt ếch hiện lên vẻ kinh ngạc.
Trong lòng hô to, chuyện này con mẹ nó làm sao có thể xảy ra?
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ đắc ý vừa rồi của mình, mặt ếch liên tục chuyển từ xanh sang trắng và ngược lại. Nó nói:
– Chủ nhân, ta vừa rồi nghĩ đến một chuyện thật buồn cười. Ta cũng bị chuyện cười của mình làm cho cười đến khóc.
Trong mắt ếch chảy ra mấy giọt nước mắt.
Giọt nước mắt không biết là khóc do buồn cười hay là khóc do thương tâm.
– Thật sao? Có thể làm cho ngươi cười đến khóc, chắc là hay lắm. Ngươi kể thử xem nào.
Lâm Phàm đi đến trước mặt ếch xanh, vươn tay tóm lấy nó, đưa lên ngang mặt mình, vừa cười vừa nói.
– Có một người ngao du trên không trung, muốn đi tụ hợp cùng thê tử. Đột nhiên, hắn bị người đánh lén. Khi tỉnh lại thì phát hiện mình đã sống ở trong cơ thể ếch xanh. Ha ha ha. Buồn cười quá! Ta sắp cười đến chết rồi. Tại sao hắn lại ngu xuẩn như vậy? Tai sao lại bị người đánh hôn mê?
Ếch xanh vừa nói vừa chảy nước mắt, sau đó nâng chân trước lên, điên cuồng đánh 6.
– Chủ nhân, quá 666.
– Ai!
– Ai!
Ở thời khắc này, Lâm Phàm và lão Hắc đồng thời thở dài.
Lão Hắc nói:
– Ếch xanh, lấy kinh nghiệm nhiều năm tung hoành thiên địa củalão phu, ngươi rất có thể bị vợ ngươi hại.
– Đánh rắm! Câm miệng cho ta! Đây là chuyện không thể nào. Ta cùng vợ của ta tình sâu như biển. Nàng vĩnh viễn sẽ không hại ta. Nếu ngươi còn vu hãm vợ ta, ta sẽ cho ngươi biết tay.
Ếch xanh la hét, nhưng mà nước mắt trong mắt ếch rầm rầm chảy xuôi.
– Ếch xanh, làm sao khóc thương tâm như vậy?
Lâm Phàm vươn tay, lau nước mắt cho ếch xanh.
Ếch xanh nhếch miệng cười, nói:
– Ta không có thương tâm, chỉ là lần nữa nhìn thấy chủ nhân, ta thật cao hứng.
Sau đó con ếch đầu đong đưa, chân trước lúc lên lúc xuống, nói:
– 6666…
Lâm Phàm cùng lão Hắc liếc nhau, cảm thấy cố sự của ếch xanh này có chút thê thảm."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu