Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 686: VẪN PHẢI GIẢ VỜ THÔI

"Mau đến khiêng quân chủ vào đi."
Một Thánh tử vội vàng mở miệng nói.
Chiến đấu như vậy thật sự là quá kịch liệt, tạo thành từng luồng xung kích quả thực là đáng sợ, nếu bọn họ mà ở bên trong luồng xung kích kia chỉ sợ cũng không biết bản thân mình chết lúc nào. Nhưng trong của bọn họ cũng có chút ghen tị. Tên kia trẻ như vậy, tại sao có thể cường đại như thế. Không có khả năng giữa người với người mà có thể có sự chênh lệch lớn đến thế được.
Các đệ tử nghe thấy thế nhưng vẫn do dự, không biết phải làm cái gì bây giờ, chỗ đó bọn họ không dám đến. Tất nhiên, cũng có nghĩ đến, nếu như cứu quân chủ thì đó không phải là lập công sao, sau này được quân chủ nhớ mặt, nói không chừng đó cũng là việc tốt. Dưới sự hấp dẫn của lợi ích to lớn kia, đã có đệ tử hành động, cả người như báo săn, nhanh chóng bước vào chiến trường.
Một tên đệ tử nâng Đán Ác Quân Chủ ở dưới hố sâu lên, vội vội vàng vàng nói:
"Quân chủ đại nhân, đệ tử Tư Ca đến cứu người, đại nhân nhất định phải nhớ tên của đệ tử đó, đệ tử gọi là Tư Ca."
Đối với đệ tử mà nói, nếu như không có lợi ích mà tùy tiện bước vào chiến trường thì to gan cỡ nào chứ.
Đồng thời, một nữ đệ tử đi tới chỗ Hỗn Loạn Quân Chủ, nghe nói gần đây có tin đồn xấu về Hỗn Loạn Quân Chủ trong tông khiến rất nhiều nam đệ tử oán hận trong long. Tuy nhiên dưới cái nhìn của cô thì Hỗn Loạn đại nhân là một người tràn đầy sức hấp dẫn, những đệ tử kia chỉ là hâm mộ mà thôi. Thần trí Hỗn Loạn mơ hồ nhưng vẫn có chút tỉnh táo, khi thấy mình được nữ đệ tử dìu, ông ta yếu ớt mở miệng nói:
"Bao nhiêu tiền?"
"Hỗn Loạn đại nhân, việc này trở về đã rồi hãy nói nha."
Khuôn mặt nữ đệ tử ửng đỏ, ở trong tông cô đã từng nghe nói, Hỗn Loạn đại nhân thường xuyên thích hỏi nữ đệ tử câu "bao nhiêu tiền", hơn nữa nếu như ra giá thành công sẽ có được rất nhiều đồ tốt.
Kỳ thật cô cũng có nghĩ đến việc này nhưng bình thường nữ đệ tử xuất hiện trước mặt Hỗn Loạn đại nhân thật sự là quá nhiều rồi, rất khó đến lượt cô.
Thiên Dụ Quân Chủ đứng lơ lửng trên không, sắc mặt trắng bệch, dần dần cũng có chút huyết sắc, nhưng vẫn nhìn chằm chằm phía dưới, cau mày.
"Chết rồi sao?"
Vừa nãy, quả thực bà sa vào trạng thái điên cuồng, không hề nương tay, nếu quả thật đã đánh chết tiểu tử này, có lẽ sẽ có chút phiền phức. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lão già Thiên Tu kia tuyệt đối sẽ không để yên chuyện này. Tuy nhiên, tất cả là do tiểu tử kia tự tìm đến, chẳng trách ai được.
"Chao ôi, sức mạnh của lão yêu bà quả nhiên rất là cường đại, đánh ta đau quá, xem ra bình thường chỉ dùng một phần sức mạnh thôi."
Lập tức, một âm giọng nói trong hố sâu vang lên.
Nhóm đệ tử đang khiêng quân chủ, nghe được âm thanh này, sợ hãi đến mất hồn mất vía, co cẳng chạy về tông môn. Về phần quân chủ đã hôn mê bọn họ cũng chẳng thèm để tâm nữa, có đệ tử cõng về tông môn, có đệ tử đi được nửa đường thì bỏ lại. Đợi lát nữa lại tiếp tục đánh thì xung kích đó bọn họ không thể chống đỡ nổi.
TruyenLau "Tiểu tử, người đứng quá trớn, ngay cả thầy ngươi cũng không dám làm như thế đâu."
Thiên Dụ Quân Chủ nghiêm nghị nói, nếu như không chết có lẽ sẽ không nghiêm trọng nữa, nhưng điều quan trọng là đối phương hình như chẳng bị làm sao, không hề có chút dị thường nào, việc này khiến bà cảm thấy thật kinh khủng.
Quang cảnh xung quanh đã sớm bị hủy diệt không còn gì nguyên vẹn.
Trong hố sâu, Lâm Phàm phủi bụi, giơ chân lên, trực tiếp nhảy lên: TruyenLau
"Thầy ta là thầy ta, còn ta là ta, đừng có nghĩ ta phải như thế. Tuy nhiên ta đã phát hiện nhược điểm của bà rồi, lát nữa ta lại tiếp tục công kích chỗ đó của bà."
"Ngươi!"
Vẻ mặt Thiên Dụ Quân Chủ rất khó coi, tên tiểu tử này thật sự là quá đê tiện, đồng thời đối với bà mà nói, đây chính xác là nhược điểm của bản thân, chỉ là bà cũng không có cách nào cả. Trời sinh vậy thì sao có thể thay đổi được, cho dù là đi đường cũng sẽ chuyển động lúc lên lúc xuống, lúc cận chiế cũng khiến tay chân bị gò bó.
"Ta chặt tay ngươi."
Thiên Dụ Quân Chủ mặt lạnh như băng, khi lần đầu tiên gặp tên kiêu ngạo như vậy, lập tức một đạo bạch quang mũi nhọn xuất hiện ở sau lưng.
Giữa bạch quang, có nhiều ánh sáng khác nhau đang lưu chuyển, đồng thời còn có lông vũ màu trắng bay bay trong không gian.
"Đây là sắp bạo phát ư?"
Hắn lại muốn xem xem Thiên Dụ Quân Chủ đang giở trò gì.
"Đủ rồi."
Lúc này, một giọng nói vang lên từ bên trong tông môn. Các đệ tử đang đứng xem, nghe thấy giọng nói này thì đều đồng loạt cúi đầu, đây chính là giọng của Thánh chủ.
Thiên Dụ Quân Chủ đang chuẩn bị ra tay nhưng giờ phút này lại kìm lửa giận trong lòng, chỉ hung hăng trợn mắt nhìn Lâm Phàm.
"Lâm Phong chủ không nên ức hiếp người quá đáng, Thánh Đường tông và Viêm Hoa tông là nước sông không phạm nước giếng, chẳng có mâu thuẫn gì, chẳng lẽ Lâm Phong chủ muốn tạo ra mâu thuẫn hay sao?"
Ở phía xa, cánh cửa sừng sững lúc này được mở ra, một cỗ sức mạnh cuồn cuộn từ bên trong cánh cửa khuếch tán ra ngoài, vạn trượng bạch quang giống như tấm lụa bật ra ngoài, bao chùm lên trời đất.
Một bóng người đi ra, Thánh chủ Thánh Đường tông xuất hiện.
"Hiệu ứng không tồi, đáng giá sáu mao."
Lâm Phàm ghét nhất chính là những người chơi hiệu ứng, nhìn thì đẹp mắt thật, nhưng tính thực dụng chẳng có chút nào. Hơn nữa, đối phương còn nói hắn khinh người quá đáng, việc này thì không thể nhẫn nhịn được. Lâm Phàm ta là người tùy tiện bắt nạt người khác ư? Vu hãm như vậy thật đúng là không thể nhịn nữa.
"Ngươi nói lời này coi như là đang lo sợ đi, đậu má ai nói nước sông không phạm nước giếng, Thiên Thần giáo là ai ở phía sau hỗ trợ, trong lòng ngươi chẳng lẽ không biết sao?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu