Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1347: HẮN VẪN CÒN LÀ CON NÍT

"Ta là người trông coi nơi này, ngươi có thể xưng hô ta là Hán Tôn."
Dứt lời, Hán Tôn xuất hiện ở trước mặt Lâm Phàm, đảo tròng mắt nhìn hắn từ đầu đến chân, xem kỹ như chọn cô nương, còn tặc lưỡi.
Lâm Phàm nói:
"Ánh mắt của ngươi rất có tính xâm lược."
Hán Tôn không trả lời, ngạc nhiên sờ cánh tay của Lâm Phàm, rồi ngồi xổm xuống xem chân, gõ cốc cốc.
Hán Tôn kinh thán:
"Chân kim cương, cơ bắp trải đều rất hoàn mỹ. Tiểu tử, ngươi đặt nền móng quá tốt, chưa thấy ai sánh bằng ngươi."
Tu luyện ngạnh công chú trọng là cơ sở.
Lâm Phàm không khiêm tốn:
"Tạm được, đúng là không gặp được ai dữ dội hơn ta."
Hán Tôn nhìn đối phương, thật đúng là tiểu tử không biết khiêm tốn là gì. Y đảo tròng mắt, nghĩ mình cần cho hắn bài học xã hội.
Hán Tôn nhìn một hồi rồi lắc đầu, dường như phát hiện điều không tốt:
"Tiếc, tiếc quá là tiếc."
Hán Tôn trầm giọng nói:
"Tiểu tử, ngươi biết không? Tuy cơ sở của ngươi tốt nhưng ngươi chưa hiểu rõ về ngạnh công."
Y nói giống như thật, hù sợ người.
Lâm Phàm có ý tưởng, hắn mỉm cười hỏi:
"Không hiểu rõ cái gì?"
TruyenLau.com Hán Tôn nghiêm túc nói:
"Lực lượng của ngươi rất mạnh, nhưng ngạnh công không chỉ cần có lực lượng còn cần kỹ xảo. Ta thấy ngươi có thiên phú, có tiềm lực, không muốn ngươi đi lầm được, cố ý đi ra chỉ điểm cho ngươi."
Lâm Phàm chỉ muốn nói với Hán Tôn rằng: Cứ tiếp tục phét lác.
Dám nói hắn không hiểu rõ ngạnh công. Website TruyenLau.com
Nếu Đông Dương Đế nói với hắn rằng ngươi không hiểu cách cua gái gì cả, chắc chắn hắn sẽ giơ hai tay đồng ý, còn về ngạnh công? Đùa, lừa người cũng đừng chọn câu này.
Hán Tôn thấy mắt Lâm Phàm lóe tia không tin, cảm giác chuyên nghiệp của mình bị nghi ngờ:
"Ngươi không tin?"
Hán Tôn trầm giọng nói:
"Được rồi, vậy chúng ta chơi một trò. Tu vi của ngươi đến Đế Thiên cảnh, ta sẽ áp chế tu vi xuống Đế Thiên cảnh, so tài với ngươi một chút. Tuy lực lượng của ngươi trong Đế Thiên cảnh rất mạnh, nhưng kỹ xảo có thể bù đắp thiếu sót." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hán Tôn áp chế tu vi, phát ra uy thế của Đế Thiên cảnh.
Lâm Phàm nhíu mày hỏi:
"Ngươi muốn làm gì? Ta còn bận lựa công pháp, có thể không đùa với ta được chứ?"
Hán Tôn ngoắc ngón tay:
"Nào, so tài xong sẽ cho ngươi chọn từ từ, rồi ngươi sẽ phát hiện thiếu sót của mình."
Hán Tôn hét to:
"Đến đây!"
Lâm Phàm lắc đầu, sau đó nét mặt nghiêm nghị, bùm một tiếng, nháy mắt biến mất tại chỗ.
Hán Tôn ung dung bình tĩnh. Người trẻ tuổi còn non xanh lắm, y rảnh rỗi sinh nông nỗi nên muốn dạy bảo người trẻ tuổi.
"Người trẻ tuổi, khí thế của ngươi hơi kém . . ."
Bốp!
Lâm Phàm tung cú đấm không thể ngăn cản. Hán Tôn như con quay xoay tít, phun bãi máu, trong máu đi kèm răng cửa.
Bộp!
Hán Tôn đưa lưng về phía Lâm Phàm, co người lại nằm trong hư không ngân hà.
Hán Tôn nghệch mặt ra.
Ta là ai?
Ta đang làm gì?
Xảy ra chuyện gì?
Hán Tôn nằm yên không nhúc nhích, mặt mũi tràn đầy dấu chấm hỏi.
Lâm Phàm cảm giác người này hơi bị thiểu năng, tuy hắn là Đế Thiên cảnh thì vẫn có thể diệt gọn Thế Giới cảnh.
Còn người này chơi ngu áp chế tu vi xuống Đế Thiên cảnh, có khác gì tự sát?
Lâm Phàm hỏi:
"Này, sao rồi? Ổn không vậy?"
Hán Tôn không muốn nói chuyện, cảm giác không cách nào đối mặt người trẻ tuổi, quá mất mặt.
Y mới nói gì?
Người trẻ tuổi, kỹ xảo quan trọng hơn lực lượng.
Hán Tôn vốn muốn cho tiểu tử này biết tầm quan trọng của kỹ xảo, nhưng bây giờ bị đánh mặt đau điếng, y không muốn đối mặt với người khác.
Hán Tôn lén giơ tay vạch một cái.
Một khe hở xuất hiện sau lưng Lâm Phàm, đưa hắn rời khỏi đây.
"Ta . . .!"
Lâm Phàm chưa kịp nói gì đã bị Hán Tôn đưa ra ngoài.
Bên ngoài.
Thần Vũ Đế đang đợi, chỉ có thể ở bên trong một ngày, không biết tiểu tử kia thế nào rồi.
Vách đá núi dao động.
Thần Vũ Đế nhìn thấy Lâm Phàm đi ra thì nghệch mặt ra:
"Trở ra làm gì? Còn chưa đến giờ mà?"
Nhanh dữ vậy, hoàn toàn lãng phí cơ hội lần này.
Lâm Phàm cũng ngơ ngác nhìn cảnh sắc xung quanh, sao đi ra rồi?
Thần Vũ Đế lắc mạnh Lâm Phàm, biểu tình sốt ruột hỏi:
"Đang hỏi ngươi đấy, ở trong đó một ngày mà sao mới hai canh giờ đã ra rồi?"
Lâm Phàm phản ứng lại, không biết nên nói cái gì:
"Ai muốn ra, bị cái tên bên trong đưa ra!"
Chuyện gì đây?
Biết giữ nguyên tắc không vậy?
Thần Vũ Đế nổi giận:
"Hán Tôn đưa ngươi ra? Chết tiệt, tên này nói chuyện không giữ lời, ta tìm hắn tính sổ!"
Đã nói trước rồi sao bây giờ đổi ý?
Thần Vũ Đế hùng hổ định đi vào, rồi chợt quay đầu hỏi:
"Ngươi nói cho ta biết ở bên trong xảy ra chuyện gì?"
Lâm Phàm nhức trứng, đau thật sự, hắn kể lại mọi việc không bỏ sót.
Biểu tình của Thần Vũ Đế rất phức tạp, nhất là nghe Hán Tôn áp chế tu vi, bị tiểu tử này đấm co ro như con tôm dưới đất thì biểu cảm của gã càng quái dị hơn.
Thần Vũ Đế vỗ đầu, bất đắc dĩ nói:
"Trời ạ, ngươi đánh hắn làm gì?"
Lâm Phàm đáp:
"Hắn kêu ta đánh, chẳng lẽ ta hèn không dám đánh?"
Thần Vũ Đế không biết nên nói cái gì:
"Ài, đánh hắn làm gì, hắn chỉ là đứa bé, thấy tức giận, mất mặt nên đưa ngươi ra, đời này đừng mong vào lại."
Lâm Phàm cảm giác định nghĩa ‘con nít’ hơi bị rộng:
"Trẻ con? Gầy như lão già mà ngươi bảo với ta là đứa bé? Tưởng ta bị mù à?"
Thần Vũ Đế thở dài một tiếng:
"Hắn không phải người, ngạnh công bên trong có linh, dung hợp thành Hán Tôn, tuy sống thật lâu nhưng chưa từng đi ra ngoài. Tâm linh như con nít, thích giả làm già dặn, nói chuyện không đáng tin, còn sĩ diện chết. Ngươi đánh hắn một trận, tâm linh nhỏ yếu của hắn sao chịu nổi?"
Trong đầu Lâm Phàm tràn đầy dấu chấm hỏi.
Nói gì thế?
Ý là hắn phải đội cái mũ tội này?
Trong ngọn núi.
Hán Tôn ngồi thù lù trong góc tối ngân hà, ngón tay vẽ trong hư không, biểu tình uất ức cắn môi lẩm bẩm:
"Bị đánh."
"Thật mất mặt."
"Buồn quá đi."
"Hu hu hu . . ."
. . .
Lâm Phàm cảm giác người kia thật quái dị:
"Vậy ngươi nói làm sao bây giờ? Đã hứa cho ngạnh công chẳng lẽ không được gì?"
Thần Vũ Đế mệt tâm, không biết giải quyết như thế nào:
"Việc này có chút phức tạp, khó khăn. Hán Tôn không dễ dỗ dành, chắc đã ghi hận ta, trăm năm về sau cũng không cho ta đi vào, biết trước đã sớm nói rõ với ngươi rồi."
Xảy ra việc này làm Thần Vũ Đế hối hận, nếu không phải lo bị người ngoài biết Hán Tôn là đứa bé sẽ ảnh hưởng uy danh của Thánh Địa Sơn thì gã đã nói từ lâu, sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Thần Vũ Đế nói:
"Thôi, ta đi vào nói chuyện, xem có đường gỡ không, ngươi chờ ta ở đây."
Lâm Phàm thúc giục:
"Đi lẹ lên, nói với hắn là ta hứa tuyệt đối không đánh hắn."
Lâm Phàm chưa bao giờ khom lưng nay vì ngạnh công mà hơi còng xuống."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu