Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 2: TA LÀ BẤT TỬ

Lâm Phàm trợn mắt. Cái tên béo này lấy đâu ra sức lực mà lên mặt răn dạy hắn vậy?
"Ngươi không được hèn nhát! Nếu ai cũng trốn tránh như ngươi, Viêm Hoa Tông sẽ triệt để diệt vong! Tương lai của chúng ta, con cháu của chúng ta sẽ vĩnh viễn sống kiếp trâu ngựa!" Lữ Khải Minh gầm lên giận dữ.
Lâm Phàm há hốc mồm. Quả nhiên mấy kẻ ngày thường im lìm, lúc cất lời lại ngập tràn khí khái chính nghĩa hào hùng đến chói mắt.
Trước ánh nhìn ngỡ ngàng của Lâm Phàm, tên mập chật vật chống tay định đứng lên. Nhưng vừa nhích người, máu từ vết thương ở bụng lại ồ ạt trào ra. Gã mất đà, ngã ịch xuống đất. Đôi mắt gã ánh lên sự tuyệt vọng tột cùng, mi mắt từ từ sụp xuống.
Nhưng đột nhiên, Lữ Khải Minh bừng tỉnh, hai mắt mở lớn.
Chỉ thấy một bàn tay vươn tới, giật phăng viên cầu màu tím khỏi tay gã.
"Ngươi nói phải lắm! Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? Nhiệm vụ sinh tử này cứ giao cho ta. Nếu ta có mệnh hệ nào, mỗi năm đến ngày giỗ nhớ đốt cho ta ít vàng mã là được." Lâm Phàm dõng dạc tuyên bố.
Thực chất trong lòng hắn chỉ có một tính toán: Cầm đồ rồi chuồn lẹ khỏi cái chốn tàn sát này. Các người cứ việc chém giết, liên quan mẹ gì đến ông? Ông đây có Bất tử chi thân, gầm trời bao la này, nơi nào ông chẳng đến được?
"Ngươi..." Lữ Khải Minh ngẩn người. Gã không ngờ gã đồng môn hèn nhát nãy giờ lại mang tâm can dũng cảm đến mức này.
Lâm Phàm trưng ra nét mặt hiên ngang lẫm liệt, ném lại một câu ngập mùi bi tráng:
"Gió sông Dịch hiu hắt thổi, tráng sĩ một đi không trở lại. Ta đi đây! Khải Minh huynh, hãy mang theo ý chí của ta mà sống sót nhé!"
Khuôn mặt Lữ Khải Minh nháy mắt đỏ bừng, lời nói của thiếu niên kia cứ văng vẳng bên tai, đâm thẳng vào tim. Nước mắt lã chã rơi, gã dốc cạn chút sức tàn gào vói theo:
"Ngươi nhất định phải sống sót trở về!"
Lâm Phàm cắm đầu cắm cổ chạy thẳng, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại.
Sống cái rắm! Ông đây đang tính đường chuồn đây này!
Nhưng chạy được một đoạn, hắn nhận ra có gì đó sai sai. Con cự thú đằng kia to tổ chảng, thân cao phải mấy chục trượng. Đã cao to thì chớ, hình dáng lại còn giống hệt con Godzilla trên phim.
Lữ Khải Minh nằm bẹp trên đất, ánh mắt mang theo muôn vàn hy vọng dõi theo bóng lưng Lâm Phàm. Khả năng một kẻ Tôi Thể kỳ hạ gục được con cự thú kia gần như bằng không, nhưng ngọn lửa hy vọng trong lòng gã vẫn cháy rực.
TruyenLau Chợt gã sững sờ. Bóng dáng thiếu niên kia vừa đổ gục xuống. Khoảng cách quá xa khiến gã không nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra.
"Không!!!"
Lữ Khải Minh nghiến răng rướn máu, tuyệt vọng nhắm chặt mắt. Nhưng ngay lúc đó, gã kinh ngạc mở bừng mắt. Đạo thân ảnh ngã xuống ban nãy... lại loạng choạng đứng lên rồi! Gã lờ mờ thấy tấm lưng áo của người nọ đã bị máu tươi nhuộm đỏ chót. TruyenLau
"Mả cha nó, chỗ này đông người phiền phức thật! Cứ sơ hở là bị ăn chém!"
Lâm Phàm vừa chạy vừa chửi thề. Hắn lỡ không cẩn thận nên ăn trọn một kiếm lén từ phía sau. May mà cái Bất tử chi thân này uy tín, đúng mười giây là tỉnh bơ sống lại. Hắn chẳng thèm suy nghĩ, vắt chân lên cổ tiếp tục bỏ chạy.
"Chết đi!" TruyenLau.com
Lại một tiếng gầm vang lên. Một nhát đao bổ thẳng xuống cổ Lâm Phàm. Đầu rơi máu xối. Dù không thấy đau, nhưng máu phun bê bết thế này thì tởm quá.
Lữ Khải Minh từ xa nhìn thấy thiếu niên ngã xuống lần hai, trái tim lại thắt nghẹn. Nhưng chỉ một thoáng sau, bóng lưng ấy lại kiên cường đứng dậy.
Lữ Khải Minh siết chặt nắm đấm, móng tay cắm ngập vào lòng bàn tay rướn máu. Nước mắt gã trào ra giàn giụa. Đối phương ngã xuống hết lần này đến lần khác, nhưng chưa từng bỏ cuộc. Mãi đến khi khuất bóng, hắn vẫn một lòng tiến bước.
Rốt cuộc là sức mạnh ý chí vĩ đại cỡ nào mới có thể khiến một con người bất khuất đến vậy?
Giờ khắc này, Lữ Khải Minh cắn nát môi dưới, rưng rưng thề nguyền:
"Ý chí của ngươi vững vàng như Thái Sơn! Lữ Khải Minh ta nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm, sống thay phần của ngươi!"
...
Dọc đường đi.
Lâm Phàm chẳng nhớ nổi mình đã bị chém bao nhiêu đao, ngã xuống bao nhiêu bận. Cứ mỗi lần ngỏm củ tỏi là Bất tử chi thân lại lôi hắn về từ cõi chết. Nhưng chết đi sống lại mãi thế này cũng phiền. Không thể cứ xông pha làm bia thịt cho chúng nó chém được!
Lâm Phàm hạ trọng tâm, dứt khoát nằm ụp xuống đất, dùng tứ chi bò trườn nhích lên từng thước.
Chiến thuật núp lùm bò trườn, khởi động!
Giữa lúc ngàn vạn bá tánh đang chém giết đỏ mắt, sát khí ngút trời, chẳng ai rảnh rỗi mà cúi xuống nhìn dưới chân mình có một tên ranh đang lầm lũi bò như thằn lằn.
"Hắc hắc, đi kiểu này an toàn hơn hẳn, không lo ăn đao lạc!"
Lâm Phàm đắc ý cười thầm, tự thấy IQ của mình đúng là vượt tầm thời đại.
Bò một lúc lâu, Lâm Phàm ngẩng đầu lên. Con cự thú khổng lồ đã sừng sững ngay trước mắt. Ánh mắt con súc sinh vằn lên sự tàn bạo, mỗi bước giẫm xuống là vô số sinh mạng bị nghiền nát thành bùn máu.
Quanh thân cự thú có bốn bóng người đang lăng không lơ lửng. Bọn chúng tập trung cảnh giác lên bầu trời, đê phòng những đòn oanh kích từ không trung, tuyệt nhiên không mảy may ngó ngàng xuống mặt đất. Đối với cường giả như chúng, con kiến hôi dưới đất chẳng đáng để bận tâm.
Lâm Phàm rón rén bò lại gần. Đột nhiên, cự thú nhấc chân nện mạnh xuống đất. Dù không giẫm trúng, nhưng luồng kình phong bạo liệt tản ra từ cú giẫm vẫn chấn nát lục phủ ngũ tạng của Lâm Phàm. Máu tươi trào ra khỏi thất khiếu. Hắn thầm rủa một tiếng rồi thăng thiên.
Mười giây sau hồi sinh, nhìn con thú khổng lồ sừng sững, máu điên trong người Lâm Phàm nổi lên. Ông đây ghim mày rồi! Hắn bật dậy, lao thẳng về phía trước.
Viên cầu màu tím trong tay hắn thực chất là vật phẩm phụ trợ thượng phẩm do Luyện Khí Đường của Viêm Hoa Tông tốn bao công sức chế tạo. Tác dụng duy nhất của nó là định vị mục tiêu cho "Thần Nguyên Pháo".
Lâm Phàm lách vào đứng giữa hai chân cự thú. Hắn giơ cao viên cầu, hít một hơi thật sâu, dồn sức ấn nút kích hoạt. Chợt nhớ lại một câu thoại bi tráng từng đọc trên mạng, hắn gân cổ gầm lên một tiếng xé toạc chiến trường:
"Mau nã pháo vào ta!!!"
Thanh âm đinh tai nhức óc vang rền khắp bình nguyên.
Ầm ầm ầm!!!
Trên ngọn núi đằng xa, họng pháo khổng lồ tụ lại một luồng sức mạnh rực sáng đáng sợ, rồi bắn vút lên bầu trời, xé nát tầng mây, nhắm thẳng xuống mục tiêu.
"Đù má! Bắn nhanh thế!"
Dù biết mình có Bất tử chi thân, nhưng Lâm Phàm cũng chẳng dại gì đứng im chờ bị nổ banh xác. Vừa định quay đầu bỏ chạy, mắt hắn tinh tường quét qua gốc đuôi của cự thú. Chỗ đó... có một cái lỗ đóng mở liên tục, nhìn giống hệt lỗ hậu!
Chẳng nghĩ ngợi nhiều, hắn vung tay ném thẳng viên cầu tọt vào trong cái lỗ đó.
Con cự thú giật nảy mình. Có vẻ như có dị vật vừa chui tọt vào chỗ hiểm, khiến nó cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.
"Rút lẹ!"
Lâm Phàm vắt chân lên cổ chạy trối chết, cố thoát khỏi vòng trung tâm vụ nổ.
Cách đó rất xa, Lữ Khải Minh đang nằm tuyệt vọng trên đất. Nghe thấy tiếng rống rúng động đất trời kia, gã bật mạnh đầu dậy.
Hắn... hắn thành công rồi!
Cảm xúc dâng trào, gã đàn ông lực lưỡng bật khóc nức nở như một đứa trẻ:
"Lâm huynh đệ... Ta sẽ khắc ghi ân đức của ngươi trọn đời!!!"
Hành động bi tráng của Lâm Phàm đã nhóm lên ngọn lửa điên cuồng trong mắt toàn bộ tu sĩ Viêm Hoa Tông. Sức chiến đấu của quân nhà nháy mắt bạo phát gấp mười lần.
"Làm sao có thể?!"
Bốn kẻ lơ lửng quanh cự thú hoảng hồn, không dám tin vào mắt mình. Nhận ra điểm rơi của Thần Nguyên Pháo, chúng sợ vỡ mật, co giò lao vút đi xa.
Oanh!!!
Mặt đất ầm ầm nứt toác. Một vụ nổ hủy thiên diệt địa quét phẳng mọi thứ. Cỗ kình khí kinh hoàng bốc lên thành hình nấm.
Lâm Phàm đang mải miết cắm đầu chạy, vừa ngoái đầu lại định chửi thề thì một luồng sóng xung kích bạo liệt ập tới, nhấc bổng hắn bay vút lên chín tầng mây.
"Ta muốn bay cao hơn nữa...!!!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu