Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1287: TA KHÔNG MẤY HỨNG THÚ VỚI CHƠI ĐAO

Một nam nhân trung niên mang theo con khỉ nướng đồ ăn, uống rượu, cuộc sống vui vẻ.
Nam nhân trung niên vươn tay hướng giá nướng chộp một nắm to thịt nhét vào miệng:
"Con khỉ, ngươi ăn ít một chút, ngươi ăn nhiều như vậy thì ta ăn cái gì?"
"Khẹc khẹc!"
Con khỉ phản đối, ôm Hầu Nhi tửu vào ngực không cho đối phương.
Rắc!
Tiếng nhánh cây bị giẫm nát.
Chân Nguyệt bước tới:
"Ngươi là Đao Thánh trốn trong Du Du Sơn? Hóa ra không có gì lạ."
Chân Nguyệt đi khắp núi chỉ thấy người này, hiển nhiên là người gã muốn tìm.
Nam nhân trung niên miệng đầy dầu mỡ, cười nhìn về phía Chân Nguyệt:
"Đúng vậy! Ta là Đao Thánh ẩn trong Du Du Sơn, đúng là không có gì đặc biệt."
Chân Nguyệt nhíu mày, rất thất vọng:
"Tốt lắm, đánh với ta, để ta chém chết ngươi."
Nam nhân trung niên cười tươi, không để bụng:
"Chờ một chút, ngươi có nhầm không? Ta không chiến đấu với người, ta không hứng thú chơi đao. Hôm nay ta phải cùng đồng bạn ăn đồ nướng, không thời gian chơi đao, hay ngươi ăn chút gì đi? Hương vị không tệ."
Chân Nguyệt lạnh lùng nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Cái này không theo ý ngươi."
Gã không đợi đối phương đồng ý đã giơ đao xông lên.
Chân Nguyệt đã thấy kết quả là một người một khỉ bị gã chém ngã trong vũng máu.
Đao ý dạt dào chém về phía một người một khỉ.
"Khẹc khẹc!"
Website TruyenLau.com Con khỉ thấy phiền, hơi ghét người này, nó cầm dao nhỏ cắt thịt kêu khẹc khẹc chém về phía Chân Nguyệt.
"A?"
Chân Nguyệt không để ở trong lòng, nhưng khi va chạm với đao nhỏ thì gã mặt biến sắc.
Đao ý khủng bố ập đến, Chân Nguyệt hết hồn lùi nhanh ra sau.
Chân Nguyệt nghiêm túc nói:
Website TruyenLau.com "Con khỉ này có vấn đề."
Nam nhân trung niên nhìn Chân Nguyệt:
"Người trẻ tuổi, đừng nóng nảy thế. Ngươi tu luyện có vấn đề, hơn nữa ta cảm giác đao không thích ngươi, ngươi theo đuổi chỉ là mong muốn của riêng mình."
Chân Nguyệt rít gào:
"Ngươi nói nhảm!"
Răng rắc!
Đao đen trong tay gã nứt rạn li ti, gã lộ vẻ mặt sợ hãi vội lùi lại, rời khỏi đây.
"Chờ đó cho ta, ta sẽ còn trở lại!"
Nam nhân trung niên hét lên:
"Ngươi đừng đến, ta không hứng chơi đao, chỉ ngẫu nhiên chơi chút thôi."
Nhưng Chân Nguyệt không nghe vào trong tai.
Ba mươi năm sau.
Mỗi tháng Chân Nguyệt sẽ đến một lần, nhưng mỗi lần đều thua rất thảm.
Nam nhân trung niên không ra tay, toàn là động vật theo bên cạnh nam nhân đánh với Chân Nguyệt.
Trước kia là con khỉ, sau đó là rắn, cọp, con trăn nữa.
Kinh khủng nhất là có con rùa đen chậm chạp nhưng nó đứng lên bằng chân sau, giơ đao nhỏ khí thế hùng hổ chém tới.
Lúc đầu Chân Nguyệt tưởng sẽ dễ chém giết đối phương, đấu rồi mới phát hiện mình bị chém thương nặng.
"Tại sao? Tại sao vậy?"
Chân Nguyệt nghĩ mãi mà không rõ, mình điên cuồng theo đuổi đao đạo đến trình độ khủng khiếp nhưng vì sao thua thảm vậy?
Lần này Chân Nguyệt không rút lui mà tức giận nhìn đối phương.
Chân Nguyệt quát:
"Tại sao ngươi không ra tay? Dù thua trong tay ngươi thì ta nhận thua, cho ta được thấy đao đạo mạnh nhất không được sao?"
Nam nhân trung niên khó xử nói:
"Thật ra ngươi hiểu lầm, ta không hứng chơi đao, nói ra có lẽ ngươi không tin, cho tới bây giờ ta không cố gắng tu luyện đao đạo, hôm nào có cảm giác thì chơi vài đường. Ba mươi năm qua, ngươi mỗi lần tới không đúng dịp, đều là lúc ta không muốn chơi đao."
Chân Nguyệt hỏi:
"Vậy ngươi bây giờ không có hứng sao?"
Nam nhân trung niên nói:
"Không có, nhưng mấy ngày trước thì có, đáng tiếc ngươi không ở."
"Ngươi . . ."
Chân Nguyệt rời đi, gã sẽ không bỏ cuộc, gã mới là Đao Thánh, Đao Thánh mạnh nhất.
Lại qua hai mươi năm.
Khuôn mặt Chân Nguyệt già nua, tóc đã bạc trắng, lưng hơi còng.
Chân Nguyệt dây dưa với Du Du sơn mấy chục năm, đã già rồi, sắp không giơ đao lên nổi.
Chân Nguyệt run giọng hỏi:
"Ngươi . . . tại sao giống hệt như mấy chục năm trước."
Khuôn mặt nam nhân trung niên không thay đổi, vẫn rất trẻ trung.
"Cười một cái trẻ mười tuổi, sầu một lần trắng đầu. Mỗi ngày ta sống rất vui vẻ đương nhiên trẻ trung, ngươi bao nhiêu tuổi?"
Chân Nguyệt trả lời:
"Tám mươi."
Nam nhân trung niên nói:
"A, vậy là còn trẻ lắm, ta già rồi, đã hơn một trăm bảy mươi tuổi. Này, ăn đồ nướng không? Ta làm đồ nướng hương vị rất không tệ, nhưng hôm nay ta vẫn không muốn chơi đao."
Lúc này mặt Chân Nguyệt không biểu tình đứng ngây như phỗng, dường như chìm trong suy tư.
Chân Nguyệt buông đao đen, ngửa mặt lên trời, giọt lệ rơi ra từ khóe mắt, vô cùng bi thương:
"Ha ha ha ha ha ha! Vì sao như thế này? Ta theo đuổi đao đạo cả đời, vì sao kết quả vẫn như vậy?"
"Thật ra ngươi đi nhầm, đao là có linh, ngươi cứ quấn quýt lấy thì dù là ruột thịt cũng chán ghét ngươi. Ít nhất cho người ta không gian hít thở, tâm thái là quan trọng nhất. Ta vẫn giữ câu cũ, không hứng thú chơi đao."
Nam nhân trung niên nghĩ thật sự là hài tử đáng thương, tám mươi rồi mà chưa nghĩ thông, trí thông minh thấp dễ sợ.
Chân Nguyệt không nói gì thêm, quay người rời khỏi nơi này.
Một trăm năm sau.
Một chỗ trong sơn cốc.
Một người trẻ tuổi ngẫu nhiên được một đao pháp tên rất dài, cố gắng tu luyện, một đường chém người khiến mọi người nghe tin đã sợ vỡ mật.
Sau đó thanh niên đi vào sơn cốc này, muốn khiêu chiến người mạnh nhất nơi đây.
Trong sơn cốc, một nam nhân ngâm suối nước nóng, hưởng thụ cuộc sống.
Một thanh đao đen lẳng lặng đặt ở gần đó.
Người trẻ tuổi nói:
"Ta muốn chém chết ngươi."
Nam nhân đang ngâm mình nhìn đối phương:
"Người trẻ tuổi, ta đang tắm suối nước nóng, không hứng chơi đao, ngươi tìm nhầm người. Còn nữa, ta thấy đao của ngươi dường như rất mệt mỏi, hãy để nó nghỉ ngơi một chút, hưởng thụ cuộc sống."
Lâm Phàm lơ lửng trên trời chứng kiến luân hồi phát triển, ban đầu hắn còn cười nhưng sau đó hơi nghiêm túc.
"Không đúng, rõ ràng luân hồi này không có vụ Du Du sơn."
Lâm Phàm hoang mang.
Luân hồi vượt tầm kiểm soát của hắn, tự động phát triển.
Trước kia không xảy ra chuyện như vậy, sao thế này?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu