Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 71: HUYẾT TẨY LÔI ĐÀI

Huyết dịch của các đệ tử dưới đài sôi sùng sục. Bọn họ nằm mơ cũng chẳng dám tưởng tượng ngoại môn lại đẻ ra một nhân vật nghịch thiên bá đạo đến thế này. Cái tư thế vác bổng ngạo nghễ đạp trên đống xác chết kia đã tạc thẳng vào linh hồn bọn họ.
Toàn thân nhuộm máu, ánh mắt bễ nghễ thiên hạ, đứng sừng sững trên lôi đài như một vị Chiến Thần bất bại.
Ngay cả các đệ tử nội môn cũng đứng phắt dậy, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Tuy chỉ là ván cược ngoại môn quèn, nhưng sự hung hãn bạo lực này mang lại chấn động quá lớn.
Có thể tu vi thực tế của thiếu niên này chưa bằng họ, nhưng cỗ khí thế cuồng bạo kia lại khiến nội môn cao thủ cũng phải âm thầm rùng mình.
"Các ngươi làm ta chán quá. Nếu đã sợ vỡ mật hết rồi, thì đứng yên đó để ta tiện tay tiễn đi cho lẹ."
Lâm Phàm dậm chân, huyết khí hung bạo như rồng lượn cuộn quanh người. Cánh tay vạm vỡ duỗi thẳng, gai nhọn trên Lang Nha Bổng lóe lên hàn quang lạnh lẽo đoạt mệnh.
"Khắc cốt ghi tâm cho tao! Kẻ nào dám đụng đến sư huynh đệ của tao, phải lấy mạng ra đền!"
Oanh!
Đất dưới chân Lâm Phàm nổ tung, bóng dáng hắn hóa thành một tia chớp máu rạch nát hư không, lao thẳng vào giữa đám người đang co rúm.
"Cẩn thận!"
"Khốn kiếp! Tao không tin một thằng rác rưởi lại mạnh đến thế!"
"Bất động như núi!"
Chín tên tinh anh Nhật Chiếu tông bị dồn vào chân tường, gầm rú điên cuồng dốc cạn toàn bộ tu vi cả đời ra chống đỡ. Bọn chúng đều là những thiên tài kiêu ngạo nhất ở mảng Tôi Thể cảnh, thế quái nào lại bị một thằng ất ơ Viêm Hoa tông dồn ép như chó nhà có tang?
"Ha ha! Được! Phải thế chứ! Dãy dụa mạnh lên cho máu tao sôi nào! Có điều..."
Huyết quang trong mắt Lâm Phàm rực sáng. Lang Nha Bổng xé nát không khí tạo ra tiếng nổ bục bục như sấm sét, quạt ngang vào đội hình địch. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"... Các ngươi vẫn đéo đủ tư cách!"
Bùm!
Toàn bộ hỏa lực giải phóng! Lang Nha Bổng đập thẳng xuống đất, sóng xung kích quét ngang làm mặt gạch lôi đài lật tung, đá tảng vỡ vụn bay lả tả. Toàn bộ lôi đài dường như muốn sụp đổ.
Một gã đệ tử tận mắt chứng kiến cảnh tượng hủy thiên diệt địa đó, linh hồn kinh hãi muốn lìa khỏi xác.
Website TruyenLau.com Ngay lúc gã toan vặn người né tránh, một luồng kình phong bạo liệt đã ập đến sát mạn sườn. Chưa kịp chớp mắt, một cỗ sức mạnh hoang tàn đã giáng thẳng vào mạng mỡ. Cảm giác xương cốt cả người gãy nát thành vụn cám truyền thẳng lên đại não.
"Yếu! Quá mẹ nó yếu!"
Rầm!
Thân hình gã đệ tử như con diều đứt dây, bị hất văng lên không trung bay vụt ra ngoài lôi đài. Máu tươi xịt ra như mưa tạo thành một vệt cầu vồng đỏ ối, rồi "bịch" một tiếng, rơi phịch xuống ngay trước mặt khán đài trưởng lão.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Toàn trường câm nín. Sự tàn nhẫn này đã vượt quá sức tưởng tượng.
Kẻ xui xẻo ngã phịch xuống sàn, thân thể gập lại một góc độ vặn vẹo. Đôi mắt từng chứa đầy sự ngông cuồng giờ mờ đục rã rời. Gã thều thào nhả ra nửa hơi tàn:
"Trưởng lão... cứu..."
Đầu ngoẹo sang một bên, tắt thở.
Huyền Khôn trưởng lão ngồi sừng sững trên ghế, mép áo bào trắng tinh đã bị máu tươi bắn bẩn một vệt. Lửa giận trong lồng ngực lão bốc cao ngùn ngụt, sát ý đặc quánh.
"Thông cảm nha, lỡ tay đập hơi mạnh. Đừng lo, tao sẽ chú ý không để có lần sau." Lâm Phàm đứng trên lôi đài, híp mắt nhìn chằm chằm Huyền Khôn trưởng lão, điệu bộ cợt nhả rồi lập tức quay mặt đi:
"Sư huynh đệ dưới đài cứ yên tâm mà coi! Tao cố gắng không văng tiết canh vào áo các huynh. Nhỡ có dơ, xong việc tao đền bộ mới! Còn giờ thì, rống to lên cho tao có khí thế coi! Phải cho tao thấy tao đéo có cô đơn chứ!"
Mọi người:
"..."
Thiên Tu trưởng lão ngắm nhìn bóng dáng tựa Huyết Tu La trên đài, nội tâm rung động mãnh liệt. Lão liếc thấy Huyền Khôn bên cạnh đã sắp không kìm nén nổi sát ý, bèn cất lời:
"Huyền Khôn huynh, mau thay đệ tử tông ngài nhận thua đi. Bằng không thằng nhãi nhà ta đang hăng máu, nó đéo dừng tay đâu."
Mặt Huyền Khôn đen như đít nồi, nghiến răng rít lên:
"Nực cười! Đệ tử Nhật Chiếu tông thà chết vinh còn hơn sống nhục. Tuyệt đối không có chuyện cúi đầu!"
Tám gã đệ tử còn lại trên đài nhìn sư huynh mình bị đập nát bấy ném như rác rưởi xuống dưới, tâm trí hoàn toàn vỡ vụn. Đây làm đéo gì phải đọ sức tỉ thí? Đây là tàn sát đơn phương!
Thằng chó này làm sao mới chỉ là Tôi Thể tầng chín?!
Đang lúc bọn chúng hoảng loạn tột độ, giọng nói đoạt mệnh của tử thần lại lơ lửng bên tai:
"Đánh nhau mà cứ ngơ ngáo đi đâu đấy? Bọn mày khinh Lâm Phàm tao đến thế cơ à?"
"Trời Long Đất Lở!"
Đặc tính hủy diệt của [Lang Nha Bổng Mạnh Mẽ] tầng chín kích hoạt tối đa.
Cái bóng Lang Nha Bổng khổng lồ phủ kín đáy mắt một gã đệ tử. Khí tức tàn bạo khóa chặt mục tiêu, ép gã nghẹt thở. Nỗi sợ hãi tột đỉnh trước cái chết khiến gã phát điên.
"Tao đéo tin! Tao liều mạng với mày!"
"Bá Thương Vô Địch!"
Gã đệ tử gầm rú, thiêu đốt sinh mệnh vung thanh ngân thương sáng rực. Ngọn thương mang theo sức mạnh cực hạn đâm thẳng vào khối thép gai.
Keng! Rắc!
Gương mặt gã đệ tử biến dạng kinh hoàng. Thanh ngân thương đúc bằng tinh thiết vừa chạm trán đã vỡ nát thành ngàn mảnh vụn. Lang Nha Bổng không hề suy giảm tốc độ, mang theo lực lượng bài sơn đảo hải đập ập xuống đỉnh đầu gã.
"Không!!!"
Oanh!
Lại thêm một cái hố sâu toác ra trên mặt lôi đài. Khối thịt bầy hầy lẫn lộn xương cốt kẹt cứng trong hố, chẳng còn nhìn ra hình thù con người.
Tí tách!
Lâm Phàm hất chùy. Từng mảng thịt nát dính trên gai sắt rỏ xuống những giọt máu tươi đỏ lòm. Tí tách, tí tách.
Ọe! Ọe!
Vài đệ tử yếu bóng vía dưới đài không nhịn nổi cơn buồn nôn, gập người nôn thốc nôn tháo.
Khủng bố! Cực độ khủng bố!
Đây không phải là luận võ, đây là đồ tể xẻ thịt!
Đánh hộc máu, gãy tay gãy chân là cùng. Nhưng tên Lâm Phàm sư huynh này hở ra là đập nát sọ, nghiền nát xương, băm vằm đối thủ thành cám lợn. Dẫu biết hắn đéo đánh quân mình, nhưng chứng kiến cảnh tượng máu me này, ai nấy đều run cầm cập.
Lâm Phàm rảo bước, lết Lang Nha Bổng trên sàn tạo ra tiếng cọ xát rợn người.
"Bọn mày... yếu quá mức quy định."
Hắn lắc đầu ngán ngẩm, rồi nhoẻn miệng cười hiền lành:
"Thôi, tốn thời gian. Kết thúc cho lẹ."
"Cái... cái gì?!"
Bảy kẻ còn lại nghe như sét đánh ngang tai, có tên sợ đến mức hai đầu gối bủn rủn, run lẩy bẩy không đứng vững.
"Đến đây..."
Vút!
Một làn sương trắng bốc lên, vị trí của Lâm Phàm đã trống trơn.
Cảnh giới [Bạo Huyết] ép xung tốc độ, sức mạnh lên mức quái vật. Khi hắn hiện hình, bóng lưng đỏ rực đã áp sát phía sau một gã đệ tử.
"Khỏi tìm, tao ở sau lưng mày."
Gã đệ tử đang dáo dác nhìn quanh, nghe tiếng nói thì hồn phi phách tán. Khuôn mặt cắt không còn giọt máu.
Bụp!
Chùy nện xuống. Máu thịt văng tứ tung.
Sáu kẻ còn lại đồng tử co rụt cực hạn. Trong mắt bọn chúng, thế giới đã hóa thành một lồng giam đỏ quạch đầy mùi chết chóc. Tên ác quỷ đội lốt người kia lại vừa nghiền nát thêm một người anh em của chúng!
"Cứu!!! Cứu mạng!!!"
Bọn chúng phát rồ gào thét, nhắm mắt nhắm mũi vung vũ khí chém loạn xạ vào không khí, ôm hi vọng mong manh chém trúng con quái vật kia.
"Vô vị..."
Bụp! Bụp! Bụp!
Lang Nha Bổng vô tình gặt hái sinh mệnh. Trên đài tịnh không một tiếng người, chỉ còn tiếng xương thịt vỡ nát vang lên đều đặn.
Dưới đài im phăng phắc. Tất cả nín thở chiêm ngưỡng bữa tiệc đồ tể.
Những gã đệ tử Nhật Chiếu tông ban nãy ngông cuồng hống hách bao nhiêu, giờ phút này lại bị Lâm Phàm dọa cho hồn phi phách tán, chết không nhắm mắt bấy nhiêu.
"Còn thằng cuối."
Lâm Phàm khều khều mũi bổng, nhìn cái tên đệ tử đang đứng chết trân, nước tiểu ròng ròng chảy ướt sũng đũng quần, chán nản thở dài:
"Yếu ớt, hèn nhát. Tiếc là, mày có đái ra quần thì cái mạng chó của mày cũng đéo giữ được đâu."
"Đại ca... cứu đệ..."
Tên đệ tử ngu ngơ quay đầu, hướng ánh mắt van lơn về phía hàng ghế trưởng lão. Nước mắt nước mũi tèm lem. Cú sốc này nếu có sống sót, e là cũng thành tâm ma vĩnh viễn không thể gỡ bỏ.
Trên khán đài, tân nhiệm nội môn trưởng lão của Nhật Chiếu tông hai mắt đỏ ngầu. Trơ mắt nhìn tiểu đệ ruột thịt sắp bị chém thành tương, gã không thể ngồi yên thêm được nữa.
Nhưng Huyền Khôn trưởng lão chưa lên tiếng, gã đéo dám vọng động.
Đột nhiên, gã bắt được khoảnh khắc ngón tay Huyền Khôn khẽ búng nhẹ. Mật hiệu đã phát!
Không nói hai lời, gã nhảy phắt dậy, hóa thành một đạo lưu quang xông thẳng lên lôi đài với tốc độ kinh hồn bạt vía.
Keng!
Trường kiếm rút khỏi vỏ. Sát khí sắc bén xé rách không gian!
"Lưu Quang Tuyệt Ảnh!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu