Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 716: TA, LÂM PHÀM, CÔ ĐƠN, TĨNH MỊCH

"Sư phụ, người nói xem, sau này con làm gì bây giờ.
Lâm Phàm hỏi."
Thiên Tu đáp lời:
"Đồ nhi, đường còn rất dài, nói với thầy đi rốt cuộc là người nào bắt nạt con, để sư phụ đi báo thù cho con."
"Trong bất chợt, con nhận ra cuộc đời đã không còn mục tiêu, cảm giác tâm trống rỗng.
Lâm Phàm lắc đầu thở dài, hơi lộ ra vẻ thương cảm."
Thiên Tu cảm giác, đả kích mà đồ nhi mình gặp phải có lẽ không giống bình thường, lời này sao có thể nói ra từ một người tuổi còn quá trẻ như vậy chứ.
Xem ra đối phương không chỉ hành hạ thân thể đồ nhi mình, mà còn chèn ép nội tâm của đồ nhi nữa. Hay lắm, dám càn rỡ tới như vậy, lão phu không phát uy xem ra không được rồi.
"Đồ nhi, nói cho sư phụ đi, rốt cuộc là tên nào không có mắt bắt nạt con, sư phụ lập tức báo thù cho con. Yên tâm, có sư phụ ở đây, không ai có thể gây tổn thương cho con, trừ khi sư phụ chết."
Thiên Tu nghiêm túc nói, lộ vẻ đã tức giận. Lại có thể bức đồ nhi của mình tới trình độ như vậy, thực sự là tội đáng chết vạn lần.
Lâm Phàm lắc đầu, rất bất đắc dĩ nói:
"Lão sư, con đột phá tới Bán Thần rồi."
"Đồ nhi, Bán Thần thì thế nào chứ, sư phụ cam đoan, nhất định... Con nói cái gì?
Thiên Tu lớn tiếng hỏi lại, nói tới một nửa thì đã biến sắc có vẻ không hiểu nghi ngờ nhìn đồ nhi của mình."
"Sư phụ, con nói là con đã đột phá tới Bán Thần cảnh, đã tới đẳng cấp vô địch, sau này không có đối thủ nữa thì nên làm gì bây giờ. Website TruyenLau.com
Lâm Phàm nghiêm túc nói."
Hắn không muốn tình huống như vậy xảy ra, sau khi Bán Thần rồi thì về sau không còn người nào dám gây sự với hắn nữa, vậy hắn làm cái gì bây giờ.
TruyenLau.com "Con nói cái gì?
Thiên Tu hỏi lại lần nữa."
Lâm Phàm nhắc lại:
"Con nói là con đã vào Bán Thần cảnh, về sau sẽ cô đơn tĩnh mịch, con nên làm cái gì bây giờ."
Thiên Tu híp mắt: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Nguyên nhân con chán chường là cái này?"
"Đúng vậy.
Lâm Phàm gật đầu
Chính là vì nguyên nhân này, đồ nhi mới ưu sầu. Sư phụ, người đã hiểu chưa?"
Sau khi hắn nói xong câu đó thì đột nhiên phát hiện không khí có vẻ yên lặng, phía sau có một đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập tức giận.
"Sư..."
Một nắm đấm thép đánh tới:
"Nghiệt đồ nhà ngươi, không có việc gì nên lấy sư phụ ra đùa phải không. Hôm nay sư phụ ta phải dùng Giáo Dục quyền dạy dỗ con thật tốt."
"Sư phụ, người làm gì vậy."
Lâm Phàm hoảng sợ xoay tay lại ngăn cản, trong nháy mắt bạo phát ra một sức mạnh mênh mông.
"Sư phụ, đừng xúc động, có chuyện gì từ từ nói."
"Không có gì để nói cả. Hôm nay sư phụ nhất định phải cho con một bài học, biển học vô bờ, núi cao còn có núi cao hơn."
Ầm ầm!
Tiếng nổ vang vọng trong hư không, các đệ tử trong tông môn ngẩng đầu nhìn lên, không biết xảy ra chuyện gì, vì sao trên không Vô Địch phong lại có âm thanh nổ vang truyền ra.
Hỏa Dung nghi hoặc:
"Lại xảy ra chuyện gì nữa, đang yên đang lành sao lại đánh nhau?"
Trên không.
Râu dài của Thiên Tu phất phơ theo gió:
"Đồ nhi, sư phụ phải dạy dỗ con cho thật tốt, tiếp chiêu."
"Sư phụ, đây là liều mạng mà.
Lâm Phàm hoảng sợ, không dám nương tay, sư phụ lần này đùa thành thật rồi."
Trên không đã sớm bị Thiên Tu phỏng tỏa, cho nên sức mạnh trùng kích do chiến đấu tạo ra không hề truyền ra bên ngoài.
Nếu không... Dựa theo tình huống này, toàn bộ Viêm Hoa tông sẽ bị nghiền nát. Qua thật lâu, chiến đấu kết thúc, trên không vang lên tiếng vỡ vụn rồi tiêu tan thành mây khói.
Trên núi.
Thiên Tu chắp hai tay sau lưng:
"Đồ nhi bảo bối của ta, bây giờ con còn cảm giác cuộc đời không còn gì thú vị nữa không."
Lúc này, Lâm Phàm sưng mặt sưng mũi nằm ở nơi đó ngẩng đầu nhìn trời:
"Vẫn vui, vẫn thú vị."
"Haizzz, có thú vui là tốt rồi, cũng không uổng công sư phụ cực khổ tới giờ."
Thiên Tu cảm thán nói nhưng trong lòng lại rất khiếp sợ, suýt chút nữa không thể bắt chẹt đồ nhi mình.
Nhóc này cũng quá kinh khủng rồi, thế mà đã tới Bán Thần cảnh. Ông biết đồ nhi mình tu hành rất nhanh, có điều không thể ngờ lại nhanh đến như vậy. Đồng thời ông cũng vô cùng khó hiểu, đồ nhi mình làm thế nào mà đột phá tới Bán Thần.
Ông vốn chuẩn bị mang đồ nhi tới điện Thiên Tông, nếu quả thật cần có số mệnh vậy thì chắc chắn sẽ lấy được số mệnh bên điện Thiên Tông kia.
Sự nghi ngờ này không tiện nói ra trong trường hợp này, nếu không... sẽ ảnh hưởng tới không khí tại hiện trường.
Nhìn sư phụ rời đi, Lâm Phàm xoa xoa khuôn mặt đã sưng phồng.
Nếu như vừa rồi hắn xuất ra toàn bộ thực lực, thì ai thẳng ai thua còn chưa biết đâu.
Đương nhiên, vào lúc này vẫn nên để sư phụ thắng thì tốt hơn. Dù sao người cũng đã tới cái tuổi này rồi, thân làm đồ nhi, hắn sao có thể không tôn sư trọng đạo chứ.
Hỏa Dung thăm dò:
"Sư huynh, có chuyện gì vậy?"
"Sư đệ, việc vui. Đồ nhi ta đã thành Bán Thần rồi, mà thực lực còn mạnh hơn Bán Thần bình thường nữa. Thế gian này sợ rằng ngoài lão phu thì tạm thời không còn ai có thể áp chế nó nữa.
Thiên Tu đắc ý nói."
"Cái gì? Bán Thần rồi sao?"
Hỏa Dung vô cùng kinh ngạc, có vẻ không tin tưởng nổi. Ông không ngờ tên nhóc này lại bước vào Bán Thần rồi.
Thiên Tu đáp:
"Làm sao lại biểu hiện kinh ngạc như vậy, không nhìn xem là do ai dạy. Sau này tông ta có hai vị Bán Thần, hơn nữa còn là Bán Thần đỉnh phong, đủ để đối kháng tất cả."
Lời nói này có phần khoe mẽ nhưng Hỏa Dung lại không hề để ý tới mà đang mong muốn đi thông báo chuyện này.
"Ha ha ha, tốt quá rồi, Bán Thần là tốt rồi. Sư đệ cáo từ trước, phải thông báo việc này cho mọi người biết."
Ông ta phải báo cho tông chủ và các sư đệ còn lại biết chuyện tốt này, đây chính là việc vui to lớn đấy."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu