Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 347: MỌI NGƯỜI KHÔNG CẦN KHẨN TRƯƠNG


Vừa tới Thái Thản tông, Hỏa Dung trưởng lão liền không kịp chờ đợi được mà rời khỏi nơi này, nhanh chóng đi đến chỗ chiến trường bên kia để trợ giúp.
Theo suy nghĩ của Tạp Ân trưởng lão, Thái Thản tông có thể thành lập quan hệ minh hữu cùng Viêm Hoa tông thật là một loại vinh hạnh.
Cứ nhìn Hỏa Dung trưởng lão mà xem, vừa mới tới đây còn không có nghỉ ngơi đã nhanh chóng lao tới chiến trường, rõ ràng là cực kỳ lo lắng cho tình cảnh của Thái Thản tông bọn họ.
Các đệ tử khác đều cảm thấy vô cùng cảm kích.
– Vừa rồi chính là một vị trưởng lão đỉnh tiêm của Viêm Hoa tông, Hỏa Dung trưởng lão. Hiện tại, ông ấy đã tiến đến trợ giúp mấy người tông chủ của tông ta.
– Tượng Thần tông bỗng nhiên xuất hiện vô số cường giả mới khiến cho tông ta trở tay không kịp. Nhưng mà hiện tại sẽ không có chuyện gì, có Hỏa Dung trưởng lão tiến đến hỗ trợ, nhất định có thể hóa giải nguy cơ lần này.
Lâm Phàm quan sát hư không, hắn cảm giác được chiến ý ở sâu trong nội tâm của Hỏa Dung trưởng lão sắp bộc phát ra, xem ra là Hỏa Dung trưởng lão cũng nhịn đã lâu.
Trong hư không vô tận, tốc độ của Hỏa Dung trưởng lão được tăng lên tới cực hạn. Chiến ý ở trong mắt của Hỏa Dung dạt dào. Thân thể bị ánh lửa bao phủ. Ở dưới khí thế cường đại kia của hắn, hư không trong nháy mắt vỡ ra.
– Lão phu chờ ngày này đã lâu rồi.
Thực lực thế này. Thật sự là quá cường đại.
Lâm Phàm hiện tại cũng có cảm giác không kịp chờ đợi, nói:
– Tạp Ân trưởng lão, chúng ta cần phải đi chỗ nào hỗ trợ?
TruyenLau Tạp Ân quay đầu nhìn về phía Lâm Phàm. Mặc dù ở trong mắt hắn, người trẻ tuổi ở trước mặt kia chỉ có tu vi Địa Cương cảnh, nhưng mà hắn sẽ không coi thường, bởi vì đây là một đệ tử của Viêm Hoa tông, minh hữu tốt nhất của bọn họ.
– Các vị xin đi đến thành trì ở các nơi hỗ trợ thủ hộ. Toàn bộ đệ tử Tượng Thần tông đều được động viên để xuất chinh, vây khốn thành trì ở các nơi của tông ta. Nếu như mấy người tông chủ của chúng ta chiến bại, như vậy đệ tử Tượng Thần tông sẽ nhanh chóng công phá thành trì.
Trong lòng của Tạp Ân trưởng lão cảm thấy rất lo lắng. Mấy người tông chủ không thể bại. Nếu như thất bại, hậu quả khó mà lường được.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nếu như toàn bộ chiến lực đỉnh tiêm Thái Thản tông bị đánh bại, như vậy trong những đệ tử còn lại, còn có ai có thể liều mạng cùng đám người Tượng Thần tông, cũng chỉ có thể là thịt cá đợi làm thịt mà thôi.
– Tạp Ân trưởng lão, vị này là phong chủ Vô Địch phong của tông ta Lâm sư huynh, cũng ái đồ của Thiên Tu trưởng lão.
Vương Thiên Trọng cũng đi qua, giới thiệu.
Tạp Ân trưởng lão biến sắc, một lần nữa nhìn về phía Lâm Phàm, không khỏi kinh hãi nói:
– Nguyên lai tiểu hữu lại là ái đồ của Thiên Tu trưởng lão. Thất kính. Thất kính.
TruyenLau Lâm Phàm không quá để những hư danh này ở trong lòng. Hắn cảm giác chúng sẽ ảnh hưởng đến hành động kế tiếp của hắn. Không để cho Tạp Ân nhắc thêm về vấn đề này, hắn vội vàng nói:
– Tạp Ân trưởng lão khách khí. Bây giờ Thái Thản tông đang phải ứng phó với đại địch. Chúng ta hẳn là nên nhanh chóng đuổi tới hiện trường. Xin Tạp Ân trưởng lão nói một chút xem thành trì nào cần phải thủ hộ, chúng ta cũng có thể lập tức tiến đến.
– Tốt! Vậy làm phiền Lâm phong chủ.
Trong lòng của Tạp Ân trưởng lão cũng cảm thán, ái đồ của Thiên Tu trưởng lão quả nhiên không phải là hạng người bình thường. Chỉ là nghĩ đến tình huống hiện tại mà tông môn đang đối mặt, hắn cũng không sĩ diện cãi láo. Hiện giờ, Thái Thản tông bọn họ chỉ có thể dựa vào sự trợ giúp của Viêm Hoa tông.
Thái Thản tông bọn họ rất nghèo. Cũng may Viêm Hoa tông trợ giúp bọn họ về rất nhiều phương diện, như là về đan dược, công pháp, trận pháp, kỹ thuật luyện đan,…, bọn họ chỉ có thể dùng nhiệt tình lớn nhất để hồi báo Viêm Hoa tông.
Bởi vì trừ cái đó ra thì bọn họ cũng không biết dùng cái gì khác để hồi báo.
– Lâm sư huynh, để ta cùng đi với ngươi.
Vương Thiên Trọng mở miệng nói.
– Không cần, ngươi đi đến chỗ khác.
Lâm Phàm khoát tay. Hắn đã lựa chọn được chỗ cần đến. Tu vi hiện tại của Vương Thiên Trọng còn quá yếu, đi cũng không giúp được bao nhiêu.
– Kim Trưởng lão, ngài đi theo giúp ta.
Lâm Phàm nhìn trúng một trưởng lão Thiên Cương cảnh tầng sáu. Lần này, nếu như hắn gặp phải địch nhân Thiên Cương cảnh tầng năm, thì có thể để trưởng lão này đi lên nghiền ép, còn mình chỉ cần chờ đến cuối cùng lại bổ một đao là được.
Nếu như không có gặp phải, đó chính là tốt nhất.
– Vâng.
Kim Quyền gật đầu. Người ở trước mắt chính là ái đồ của Thiên Tu trưởng lão, đồng thời cũng phong chủ của Vô Địch phong, sau này có lẽ còn có thể trở thành tông chủ của Viêm Hoa tông.
Hắn mặc dù thân là trưởng lão, nhưng ở trên phương diện thân phận cùng địa vị lại không bằng được đối phương.
Vương Thiên Trọng liếc nhìn Lâm Phàm với ánh mắt rất u oán. Hắn muốn đi cùng Lâm sư huynh nhưng mà lại không ngờ Lâm sư huynh chê hắn tu vi thấp kém. Chuyện này khiến cho hắn cảm thấy rất đau đớn.
– thành Phế Hỏa!
Chỗ mà Lâm Phàm chọn trúng chính là tòa thành này. Hắn lựa chọn tòa thành này cũng không phải vì nó ghê gớm đến cỡ nào, mà là do chung quanh thành Phế Hỏa, còn có vài toà thành trì tương liên, cũng chính là nói có rất nhiều đệ tử Tượng Thần tông đều ở nơi đó.
– Kim trưởng lão, chúng ta đi thôi, mục tiêu là thành Phế Hỏa.
Thiên Mệnh Hà Đồ mở ra, nhanh chóng bao phủ Lâm Phàm và bay về phương xa.
Kim Quyền theo sát phía sau, bước chân đè xuống, xé rách hư không, nhanh chóng đuổi theo.
Trong lòng của Tạp Ân trưởng lão có chút lo lắng, nói:
– Lâm phong chủ chỉ dẫn một người đi theo, không có chuyện gì chứ?
Vương Thiên Trọng khoát tay, nói:
– Sẽ không, thực lực của Lâm sư huynh rất mạnh. Cho dù là cường giả Thiên Cương cảnh cũng không phải là đối thủ của sư huynh, hơn nữa còn có Kim trưởng lão đi theo.Coi như là bọn họ gặp phải cao thủ Thiên Cương cảnh tầng bảy, Kim trưởng lão cũng có thể hộ tống Lâm sư huynh an toàn rời khỏi.
Hắc Thánh Thiên Sơn.
Đây là chiến trường cổ xưa nhất ở trong lãnh địa của Thái Thản tông, có lời đồn là khi Thái Thản tông từ Tượng Thần tông chia ra, người khai sáng của hai tông đã quyết một trận tử chiến ở ngay chỗ này.
Nơi này hoang vu không chịu nổi, nham thạch lởm chởm, không có một tia sinh khí, khí tức hoang vu cuốn tới, thổ địa màu đen giống như là bởi vì máu tươi chảy xuống đã lâu, cho nên biến thành màu đen.
Giờ phút này, trên bầu trời, vô số vệt sáng đang lao vào nhau.
Bò… Ò…!
Một tiếng kêu như là tiếng voi rống, hùng hậu mà bao hàm vô tận uy nghiêm truyền lại qua hư không.
Ầm ầm!
Hư không nổ tung, một bóng người khổng lồ rơi xuống dưới đất."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu