Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 396: LÀM SAO ĐỘT NHIÊN BIẾN MẤT


Máu thịt rải đầy một chỗ.
Đan Thần tức đến toàn thân phát run, tóc trắng trên không trung cũng tản ra ba động khiếp người. Hắn đưa tay sờ mặt, trên đó dính đầy nước bọt.
– Dơ bẩn, hèn hạ, vô sỉ, thấp hèn.
– A!
Khó mà chịu đựng.
Sắc mặt của Đan Thần trở nên dữ tợn. Hắn không ngờ mình lại gặp một kẻ điên thế này, thậm chí vừa rồi, hắn cảm giác dược lực của mình lại bị nhân loại này hấp thu gần 1 phần ngàn.
– Tình huống của sinh linh này đến cùng là như thế nào? Nhưng thôi, dù sao hắn cũng đã chết rồi, ta không cần nghĩ thêm nữa.
Đan Thần hừ lạnh một tiếng. Sau đó nhìn thấy trên bờ vai nhiễm máu tươi, sắc mặt lại trở nên âm trầm.
– Ta chính là Đan Thần. Sao lại có thể dính máu tươi bẩn thỉu như vậy.
Mặc dù trong lòng giận dữ nhưng sinh linh này đã bị hắn đánh nổ, chỉ có tìm được chìa khoá, rời đi. Sau khi ra ngoài, vượt qua thiên địa chi kiếp, trở thành đan dược Thần giai chân chính, từ đây sáng lập đại giáo vô thượng. Website TruyenLau.com
Đi đến chỗ tàn thi của Lâm Phàm, Đan Thần vươn tay, muốn lấy nhẫn trữ vật trên ngón tay của Lâm Phàm.
Nhưng đột nhiên, tàn thi trên mặt đất đột nhiên biến mất.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Ta liếm!
Không từ biết khi nào, Lâm Phàm đã xuất hiện ở bên vai Đan Thần, nhanh chóng treo ở phía sau, điên cuồng liếm láp.
– A!
TruyenLau.com – Đáng giận, ngươi rốt cuộc là thứ gì? Ta muốn giết ngươi.
Đan Thần triệt để điên rồi, hắn không ngờ tên nhân loại này lại xuất hiện ở phía sau lưng của hắn. Mà cái lưỡi bẩn thỉu kia lại một lần nữa điên cuồng liếm láp hắn khiến cho hắn thật sự không chịu nổi nữa rồi.
Lâm Phàm không quan tâm đến cảm thụ của Đan Thần. Lúc này, hắn đã không nghĩ được nhiều như thế, chỉ muốn điên cuồng liếm sạch viên đan dược này.
Im lặng, không có bất kỳ thứ gì quấy rầy chính là thoải mái như vậy đó.
Điểm khổ tu + 10,000.
Ầm!
Đan Thần nắm lấy Lâm Phàm, sau đó đột nhiên ném hắn đến phương xa, nói:
– Đồ hỗn trướng, ta muốn giết ngươi.
Nhưng mà vừa dứt lời, hắn lại đột nhiên chạy về phía cửa đá, sau đó hai tay nắm lấy cửa đá.
– Ta muốn rời khỏi, mở cửa.
– Mở cửa ra cho ta.
Đan Thần phát hiện một chuyện rất kinh khủng, đó chính là tên nhân loại này giống như không chết được.
– Đan Thần, ngươi đừng chạy, ngoan ngoãn để ta liếm sạch ngươi đi.
Trong mắt của Lâm Phàm lóe ra vẻ điên cuồng. Hắn không ngờ đan dược này lại có uy năng như thế.
Điểm khổ tu tăng trưởng với tốc độ thật sự là quá kinh khủng. Nếu như có thể triệt để liếm sạch sẽ Đan Thần, đó là kinh khủng cỡ nào.
Nhìn thấy Đan Thần muốn rời khỏi, hắn vốn là muốn dùng ‘Hữu Sắc Nhãn Tình’ làm cho đối phương tiến vào trạng thái thiểu năng trí tuệ, nhưng hắn đột nhiên phát hiện, chuyện này chỉ sợ cũng không tốt lắm.
Bởi vì, hắn muốn nhìn cảnh tượng tên Đan Thần này vô lực mà dần dần sụp đổ một chút.
– Ta tới.
Lâm Phàm nổi giận gầm lên một tiếng tựa như sói đói nhào hổ vậy. Mặc dù Đan Thần rất mạnh, nhưng mà vào thời khắc này, Lâm Phàm căn bản không thèm để ý những thứ này. Chỉ cần liếm một cái thì đó chính là kiếm lời rồi.
– Đáng giận.
Đan Thần triệt để điên cuồng, nhanh chóng đánh ra một chưởng xuyên qua thân thể của Lâm Phàm. Mà Lâm Phàm như là không biết đau đớn vậy, hắn bước lên trước một bước, thân thể thuận cánh tay đến trước mặt Đan Thần. Sau đó, hắn lè lưỡi, liếm Đan Thần một cái.
– A! Ta không chịu nổi nữa rồi.
Đan Thần bạo phát, một chưởng lại một chưởng đập ở trên người Lâm Phàm, đập Lâm Phàm thành thịt nhão.
Máu tươi phun trào, nhuộm đỏ mặt đất chung quanh.
Hô!
Hô!
Đan Thần đứng ở nơi đó, cảnh giác nhìn chung quanh, hắn không biết nhân loại này lúc nào sẽ xuất hiện lần nữa.
Tên nhân loại này vậy mà để hắn thúc thủ vô sách. Rõ ràng kẻ này đã bị hắn giết chết, thế nhưng mà đột nhiên lại xuất hiện, tình huống này rốt cuộc là như thế nào.
Đột nhiên, có động tĩnh ở phía trước, Đan Thần lập tức thủ thế. Lúc này, Đan Thần giống như chim sợ cành cong vậy.
Thế nhưng mà lúc nhìn lại thì hắn phát hiện chỉ là một viên đan dược lăn xuống mà thôi.
– Xem ra lần này hắn thật đã chết rồi.
Đan Thần nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ nhân loại này đã thật sự tử vong.
– Ta liếm!
Nhưng ở thời khắc Đan Thần phân thần, cái lưỡi quen thuộc kia, âm thanh quen thuộc kia lại một lần nữa xuất hiện, liếm lấy liếm để.
– A!
Đan Thần chỉ cảm thấy đau đớn khó nhịn được. Dược lực trong cơ thể hắn lại bị hấp thu mảng lớn.
– Cút ngay cho ta.
Sức mạnh mênh mông bạo phát ra, nhanh chóng đánh bay Lâm Phàm. Sau đó, hắn chạy vòng quanh mật thất này.
Mặc dù, hắn không rời đi được nhưng mà tuyệt đối không thể bị tên nhân loại này bắt lấy.
– Đan Thần, ngươi đừng chạy! Đứng lại cho ta!
Lâm Phàm ở phía sau đuổi theo. Tinh quang trong mắt bộc phát. Hắn đã không nhịn được nữa rồi. Vật đại bổ bực này sao hắn có thể bỏ qua được.
Mười viên đan dược Thiên giai để cùng một chỗ, hơn nữa khoảng cách còn gần như thế, chỉ sợ là cố ý để dựng dục ra loại đan dược Thần giai như Đan Thần này đi.
Mật tàng Vạn Quật này có rất nhiều rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng cho dù như thế, hắn cũng không thèm để ý. Bởi vì hiện tại hắn chỉ muốn liếm sạch sẽ Đan Thần này mà thôi.
Mặc dù liếm đến giờ đầu lưỡi đều có chút tê tê, nhưng mà vì điểm khổ tu, hắn cung liều mạng.
Trong khoảng thời gian này.
Thân thể của Lâm Phàm không ngừng nổ tung, hắn liên tục tử vong.
Mà biểu lộ của Đan Thần chậm rãi biến chuyển, từ thong dong đến sụp đổ. Hắn chứng kiến sinh linh này một lần lại một lần phục sinh, một lần lại một lần tử vong.
Phù phù!
Mồ hôi trên trán Đan Thần không ngừng lăn xuống, tí tách rơi trên mặt đất.
Mà những giọt mồ hôi này đều là tràn ngập đan hương, ẩn chứa dược lực nồng đậm."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu