Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 680: KHÔNG AI CÓ THỂ ĂN HIẾP VÔ ĐỊCH PHONG CHÚNG TA

Viêm Hoa tông, Vô Địch phong.
Đông đảo các đệ tử, đang trong trạng thái tu luyện. Nơi tu luyện trên núi cao của Vô Địch phong, thông qua sắp xếp của Lâm Phàm, nơi đó đã được coi là sân bãi cao nhất trong tông môn, hồ ngâm, thềm đá đều là nơi tu luyện tuyệt vời nhất.
Lúc này, ngoài sơn môn, một bóng hình xuất hiện ở đằng xa, nhưng bóng hình kia rất kì lạ, đi được một nửa, đột nhiên bất động, sau đó ngã ầm xuống đất. Đệ tử gác sơn môn, nhìn thấy tình huống kia, lập tức hoảng sợ.
"Bên kia có người ngã, mau đi xem."
Khi thấy bóng người ngã xuống đất, đệ tử gác sơn môn không khỏi hoảng hốt nói:
"Đây không phải là Vương Phù của Vô Địch phong sao? Hắn làm sao vậy?"
Lúc này, cả người Vương Phù toàn là máu, chỗ cổ bị cắt thành một vết thương rất sâu, cảm giác nếu như vào sâu hơn một chút thì cả phần đầu sẽ đứt lìa.
"Mau mau, mau dìu về Vô Địch phong."
Thấy thương thế nặng như vậy, đệ tử gác cửa cũng thấy hoảng, sức sống phải mạnh đến nhường nào mới có thể chống đỡ đến tận bây giờ, hoặc là chống đỡ đi đến đây chỉ bằng một hơi thở.
Đệ tử gác sơn môn, mang Vương Phù vội vã chạy về Vô Địch phong, các đệ tử tông môn đi ngang qua, thấy người bị nhuốm đầy máu này, cũng kinh ngạc đến ngây người, không biết chuyện gì xảy ra. Xa xa, đệ tử gác sơn môn hô lên:
"Lữ sư huynh, Lữ sư huynh, Vương Phù sắp chết rồi!"
Lữ Khải Minh đang kiểm tra tình hình trong sơn phong, hai ngày trước cậu ta đã viết ra câu chuyện đầu tiên của Lâm sư huynh, rất xuất sắc, các đệ tử trong tông môn đều rất thích, chắc hẳn đã truyền đi rộng rãi. Mặc dù có chút khoa trương, nhưng cậu ta có mục tiêu lớn, sau này nhất định phải khiến cậu ta trở thành cuốn truyện thần thoại bán chạy nhất , mà thủ pháp khoa trương rất thường gặp, hoàn toàn không có vấn đề gì. TruyenLau
Có điều lúc nghe thấy âm thanh từ đằng xa, sắc mặt Lữ Khải Minh chợt thay đổi, Vương Phù sắp chết ư? Điều này sao có thể, Vương Phù là đệ tử có thiên phú nhất Vô Địch phong, không chỉ có bọn họ rất coi trọng, ngay cả Lâm sư huynh cũng rất coi trọng đối phương.
"Tránh ra, tránh xa, chuyện gì vậy?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lữ Khải Minh vội vàng đi tới, các đệ tử vây xem ở bên cạnh tránh ra một lối, để Lữ sư huynh đi ngang qua. Đệ tử gác cửa liền nói:
"Lữ sư huynh, bọn đệ cũng không biết, lúc đệ gác cửa thì thấy ngã ở đó."
Các đệ tử ở xung quanh sắc mặt đông cứng lại, đây là tình huống nghiêm trọng nhất mà bọn họ thấy, trước kia cho dù có sư huynh sư đệ ra khỏi tông tập luyện, bị thương trở lại cũng không có bị nặng đến như vậy.
Lữ Khải Minh ngồi xổm xuống kiểm tra, khi thấy vết thương nhìn mà thấy sợ này của Vương Phù cũng thấy kinh ngạc:
"Đi, mau đến dược đường, lấy thuốc tới, lấy cả địa đan, nhiều một chút."
TruyenLau.com "Vâng!"
Có đệ tử chạy đi như bay, rất nhanh đã quay lại.
"Vương sư đệ, cố cầm cự."
Lữ Khải Minh nhìn vết thương của Vương Phù thì rất kinh hãi, bị thương thành thế này, nếu như là người bình thường đã sớm chết, toàn thân trên dưới, không có chỗ nào là nguyên vẹn, nhất là phần cổ kia, cắt ra một vết rất lớn, cả phần đầu cũng suýt nữa rơi xuống.
Phù! Phù!
Từng ngụm máu phun ra từ trong miệng Vương Phù.
"Tới đây, tới đây."
Lúc này, đệ tử chạy đi lấy thuốc lúc nãy vội vã chạy về. Lữ Khải Minh cầm đan dược ra, bóp nghiền thành bột, trực tiếp bôi lên cổ, sau đó lau sạch vết máu trong khoang miệng Vương Phù, nhét vào bên trong.
"Nuốt xuống."
Vương Phù chỉ còn non nửa thần trí, cổ họng chật vật di chuyển, cuối cùng nuốt đan dược xuống. Đan dược khuếch tán trong cơ thể, tạm thời giữ được tính mạng.
"Rốt cuộc là ai lại ra tay ác độc như vậy."
Lữ Khải Minh cau mày, không biết rốt cuộc là ai sao xuất thủ. Thực lực của Vương Phù đã rất mạnh, mặc dù còn chưa vào Thiên Cương cảnh nhưng cũng là Địa Cương cảnh tầng chín, có thể khiến bị thương thành như vậy, nhất định là cường giả Thiên Cương cảnh.
"Sư. . . huynh."
Lúc này, thần trí của Vương Phù dần dần hồi phục, nhưng thương thế trên người quá nặng, vẫn không thể nhúc nhích, lúc mở miệng vết thương trên cổ vẫn còn có máu tươi chảy ra.
"Sư đệ, đừng nói, bây giờ dưỡng thương là quan trọng nhất."
Lữ Khải Minh vội vàng nói.
Đệ tử vây xem có người còn không dám nhìn thẳng, bởi vì thật sự quá kinh khủng, bị thương tới mức này đừng nói phải chịu đựng là biết bao đau đớn, nhìn thôi đã thấy cả người lạnh như băng.
"Sư huynh, đệ không biết còn sống được hay không, nhưng đệ nhất định phải nói, là Thánh Đường tông còn có Vĩnh Hằng tông, đệ cùng với Tần Chân sư đệ tiến vào hiểm địa vô giới, ở bên trong, bọn đệ phát hiện ra bảo bối nhưng lại gặp phải thánh tử của Thánh Đường tông, còn có đệ tử vĩnh hằng của Vĩnh Hằng tông, hai người bọn đệ bị bao vây tấn công, Tần sư đệ bị giết, mà đệ cũng thoát chết trong đường tơ kẽ tóc."
Sau khi Vương Phù nói xong, hơi thở vẫn rất yếu ớt, có thể chết đi bất cứ lúc nào.
Nhưng trong lúc bất chợt, một đường sức sống màu xanh, được truyền tới từ đỉnh núi Khô Mộc, tiến vào trong cơ thể của Vương Phù, làm lành vết thương bên trong cơ thể.
Đây là sức sống mà Khô Mộc trưởng lão đã tích tụ lại, rất quý báu nhưng đã sử dụng nhiều lần, cộng thêm lần này, không còn dư lại là bao.
"Đa tạ Khô Mộc trưởng lão ra tay."
Lữ Khải Minh cảm kích nói. Sau đó nhìn sư đệ Vương Phù dần dần thở bình thường lại, dặn dò đệ tử sắp xếp cho Vương Phụ nghỉ dưỡng thật tốt, thương thế bực này, ít nhất phải nghỉ dưỡng sức nửa tháng. Dù có rất nhiều đan dược cũng không được.
Giờ phút này, các đệ tử vây quanh, mỗi một người đều lộ ra vẻ vô cùng tức giận.
"Sư huynh, bây giờ nên làm gì, chuyện này, chúng ta phải đòi lại công bằng."
"Đây là thánh tử Thánh Đường tông cùng với đệ tử vĩnh hằng của Vĩnh Hằng tông ra tay, quan hệ dính líu rất lớn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu