Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 565: NGỌA TÀO! TA KHÔNG MUỐN ĐI

Phải biết rằn bình thường không có hắn cho phép thì không người nào có thể rời khỏi từ nơi này.
"Giáo Vương, ngươi đang làm gì vậy? Tại sao người lại thả hắn rời khỏi?"
Bán Thần Chế Tài nhìn chằm chằm Giáo Vương, giận dữ nói.
"Ngươi có biết là ngươi đã làm gì hay không?"
Thánh Đường tông duy trì Thiên Thần giáo, đây là sự thật.
Mặc dù Viêm Hoa tông một mực suy đoán là Thánh Đường tông làm nhưng mà không có bất kỳ chứng cớ nào cho nên cũng không dám làm to chuyện.
Đồng thời, Lâm Phàm cũng là một yêu nghiệt, mặc dù không phải Bán Thần cảnh nhưng lại có chiến lực có thể sánh vai với Bán Thần cảnh. Lần này, không có giết chết hắn mà là thả hắn rời khỏi. Về sau, kẻ này chờ trở thành Bán Thần cảnh chân chính vậy thì thực lực của Viêm Hoa tông sẽ cường thịnh đến trình độ nào.
"Bản Giáo Vương làm sao có thể thả hắn rời khỏi."
Giáo Vương cố gắng nói.
Lập tức, ánh mắt của hắn nhìn về phía Hộ Giáo Pháp Vương ở chung quanh.
"Nói! Đến cùng là ai làm."
Hiện tại, trong lòng Giáo Vương chỉ có một ý nghĩ, đó chính là bên trong nhóm Pháp Vương nhất định có người phản bội Thiên Thần giáo.
Nếu không, Thánh Pháp Diệt Thần Trận tuyệt đối sẽ không xuất hiện bất kỳ vấn đề gì.
Sắc mặt của Huyết Luyện Tôn Giả cực kỳ bình tĩnh, không coi vào đâu nhưng trong lòng thầm hô may mắn, rốt cục đã đưa được Lâm Phàm ra ngoài.
Chỉ là bây giờ Giáo Vương đã cảm thấy dị dạng.
Nhưng tất cả những điều hắn làm đều rất bí mật, tuyệt đối sẽ không bị phát hiện.
Giáo Vương nhìn quanh bốn phía. Tất cả Pháp Vương đều ngừng thở, không biết đến cùng là ai xảy ra vấn đề.
Đồng thời, sắc mặt của Bán Thần Chế Tài cùng Bán Thần Hỗn Loạn cũng cực kỳ khó coi.
Bọn họ đi vào thánh địa của Thiên Thần giáo, có thể tùy ý bộc phát ra sức mạnh, nhưng nếu muốn đi ra ngoài, hoành hành tại lãnh địa của Viêm Hoa tông, cũng không hiện thực, dù sao Thiên Tu cũng không phải là kẻ ăn chay.
"Giáo Vương, ta hi vọng ngươi có thể điều tra rõ ràng việc này." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giáo Vương gật đầu, nói:
"Chế Tài đại nhân yên tâm, bản Giáo Vương nhất định sẽ điều tra rõ ràng việc này."
Trên không trung.
"Tình huống rốt cuộc là như thế nào?"
TruyenLau Một bóng người xuất hiện, cúi đầu suy nghĩ. Lâm Phàm có chút thương cảm. Ở trong thánh địa rõ ràng chiến đấu vui sướng như vậy, thật không ngờ lại bị người đưa ra một cách khó hiểu. Thật đúng là đủ đả thương người.
Hai vị Bán Thần cảnh của Thánh Đường tông còn có Giáo Vương kia vậy mà cũng là Bán Thần cảnh. Nhưng tình huống của Giáo Vương làm cho người ta kinh ngạc.
Giáo Vương là do hai người lùn tạo thành, vậy rốt cuộc hắn được tính là hai Bán Thần cảnh hay là nói hai người lùn hợp thể mới có thể xem như là một Bán Thần cảnh. TruyenLau.com
Lâm Phàm nghĩ mãi mà không rõ.
"Đáng tiếc..."
Sau khi cảm thán một tiếng, Lâm Phàm rời khỏi nơi này, bay về phía thành Hổ Vân.
Lần này, mặc dù không có đạt tới mong muốn trong lòng nhưng cũng được biết không ít tin tức hữu dụng. Thiên Thần giáo, Thánh Đường tông, thánh địa,.. tất cả đều là tin tức hữu dụng.
Mà thánh địa của Thiên Thần giáo hiển nhiên không phải là ở Viêm Hoa tông hoặc có thể nói là một loại dị thứ nguyên ẩn tàng nào đó.
Thành Hổ Vân.
Thành chủ bị giết chết, đệ tử trấn thủ bị phế tu vi, phong chủ của Viêm Hoa tông lại biến mất, hai đại gia tộc tộc trưởng cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Khi nghe được những chuyện này, các thành dân trong thành tựa như là đang nghe thiên thư vậy, cảm giác là không thực tế như vậy.
Kim trưởng lão trấn thủ ở đây, cảnh giác chú ý tình huống trong thành. Mặc dù giáo đồ ở trong thành đều đã bị Lâm phong chủ thanh lý, nhưng không thể buông lỏng.
Hư không vỡ ra, một bóng người xuất hiện.
"Lâm phong chủ."
Kim trưởng lão lập tức tiến lên. Nhưng khi nhìn thấy quần áo cùng bộ dáng biến ảo lúc trước của Lâm phong chủ, hắn cũng rất hiếu kỳ, không biết chuyện gì xảy ra. Chẳng lẽ Lâm phong chủ còn rảnh rỗi đến mức đổi quần áo hay sao?
"Kim trưởng lão, lưu một vị trưởng lão tạm thời trấn thủ thành Hổ Vân, còn lại đi theo ta về tông môn."
Hiện tại, hắn phải nhanh chóng về tông môn, thông báo chuyện này cho lão sư.
Đồng thời đối với chuyện quản lý thành trì của Viêm Hoa tông, hắn có chút ý kiến, cảm giác an trí đệ tử trấn thủ cũng có chút không quá thích hợp.
Có đệ tử trấn thủ sẽ cẩn trọng, nhưng rất có thể có đệ tử trấn thủ ăn chơi huognwr lạc mà bỏ rơi nhiệm vụ.
"Lâm phong chủ, ta ở lại đây đi."
Trưởng lão Chân Hạc chủ động mở miệng. Mặc dù tình huống bên trong thành Hổ Vân đã giải quyết, nhưng còn có càng nhiều chuyện hơn không có giải quyết.
Ví dụ như bọn họ rất khó cùng những gia đình mất trẻ kia bàn giao.
Nếu để những người này biết, những đứa trẻ trong nhà mình đều đã bị Thiên Thần giáo giết hại, chỉ sợ rất khó tiếp nhận.
"Ừm, Chân trưởng lão, việc này liền giao cho ngươi phụ trách."
Lâm Phàm gật đầu. Sau đó, nhìn về phía đệ tử trấn thủ mặt như màu đất kia, hắn khoát tay, nói:
"Mang kẻ này về, giao cho tông môn xử lý."
"Vâng."
Kim trưởng lão gật đầu, xách đệ tử này trong tay như là xách con gà con vậy.
Đối với đệ tử bỏ rơi nhiệm vụ như kẻ này, hắn cũng không muốn nhẹ tay. Bây giờ, thành Hổ Vân phát sinh chuyện lớn bực này, cho dù có xử tử hình kẻ này thì cũng khó có thể tạ tội.
Về phần hai tộc trưởng kia, lúc này cảm nhận được không khí hiện trường, bọn họ đều run như cầy sấy.
Bọn họ có gia tộc của mình, đệ tử trong tộc cũng có thực lực không kém lắm. Nhưng ở trong mắt cường giả chân chính, những người này tính là cái gì.
"Các ngươi tự lo cho tốt đi."
"Vâng. Vâng."
Hai tộc trưởng khúm núm, sao dám nói không phải.
"Phong chủ đại nhân yên tâm, chúng ta nhất định sẽ xem cố gắng bảo vệ thành Hổ Vân."
Lâm Phàm hừ một tiếng, không hề để lời nói của bọn họ ở trong lòng. Dựa vào bọn họ trông coi thành Hổ Vân có khác nào người ngốc nói mơ.
Xé mở hư không, hắn đi thẳng về phái tông môn.
một trận chiến lần này cũng giúp hắn thu hoạch không ít thứ. Mặc dù hắn còn đang bất mãn, vì còn không minh bạch, làm sao mình lại bị truyền tống ra một cách khó hiểu như thế.
Chuyện này thật sự là khiến cho người ta không nghĩ ra."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu