Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 457: TA SẮP BỊ NẤU RỒI

Lúc này, hắn bỗng nhiên nhớ tới lời mà Lâm Phàm từng nói với hắn.
Sau khi xử lý Giáo Vương thì bản thân hắn sẽ chính là Giáo Vương.
Tuy Huyết Luyện Tôn Giả vẫn đang do dự về chuyện này, nhưng hắn cũng vẫn đang hành động theo ý tưởng này. Hắn không ngờ việc mình lôi kéo cao thủ bên trong Thiên Thần giáo lại đã khiến cho những người khác chú ý.
Những Hộ Giáo Pháp Vương khác chỉ sợ cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.
Đưa mắt nhìn về phía bóng người ở sâu trong biển máu kia, Huyết Luyện Tôn Giả lẩm bẩm.
– Quân Vô Thiên, Giáo Vương nói ngươi có tác dụng cực kỳ trọng yếu với Thiên Thần giáo ta, nhưng mà đến cùng là ngươi làm được cái gì?
Huyết Luyện Tôn Giả cảm thấy vô cùng nghi hoặc. Mặc dù hắn vẫn nghe theo mệnh lệnh của Giáo Vương nhưng hắn cũng muốn biết, tại sao Giáo Vương lại coi trọng kẻ nhỏ yếu này như vậy. Bây giờ, Quân Vô Thiên được ở địa bàn của mình tu luyện cũng là do Giáo Vương quyết định.
Viêm Hoa tông, Vô Địch phong.
Vương Phù được Lâm sư huynh coi trọng cho nên được giao nhiệm vụ tạm thời quản lý Vô Địch phong. Đối với việc này, Vương Phù rất coi trọng, hắn không cho phép xuất hiện bất kỳ sai lầm nào trong lúc hắn quản lý.
Chuyện này khiến một vài đệ tử khác hơi khó chịu nhưng phần nhiều hơn vẫn là hâm mộ. Bọn họ có cảm giác Vương Phù đã nhất phi trùng thiên.
– Hazz. Không biết khi nào thì các sư huynh trở về, mặc dù quản lý Vô Địch phong có thể làm cho lý niệm của ta được thực thi nhưng mà nhiều việc quá khiến cho mình không có thời gian tu luyện nữa.
Có thể nói hiện tại, cảm xúc của Vương Phù là thống khổ cùng khoái hoạt đan xen.
Bởi vì Vô Địch phong rất lớn cho nên việc quản lý cũng thật sự là tốn thời gian, ngay cả thời gian tu luyện cũng phải giảm bớt.
Đồng thời hắn cũng minh bạch, Lâm sư huynh có thể cung ứng tài nguyên cho cả Vô Địch phong to lớn như vậy là việc tiêu hao công sức như thế nào. Mà việc quản lý đệ tử của Vô Địch phong cũng là khó khăn cỡ nào.
– Vương Phù sao rồi? Cảm giác được quản lý Vô Địch phong là như thế nào?
Nhưng đúng lúc này, một thanh âm vang lên từ trong hư không. Lời nói vừa dứt, mấy bóng người đã đồng thời xuất hiện.
– Tham kiến Lâm sư huynh.
Vương Phù vui sướng. Các sư huynh đã trở về.
– Khởi bẩm sư huynh, sau khi quản lý Vô Địch phong, ta mới biết được, các sư huynh vất vả cỡ nào. TruyenLau
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Ừm. Sư đệ làm rất không tệ. Lấy sức của một người mà có thể quản lý Vô Địch phong ngay ngắn rõ ràng. Viên đan dược này sư đệ cầm lấy đi, cố gắng tu luyện.
TruyenLau.com Năm viên đan dược Huyền giai thượng phẩm, rơi vào trong tay Vương Phù.
Đan hương nồng đậm xông vào mũi.
đan dược bực này đã không còn nhiều tác dụng với Lâm Phàm, nhưng mà lại có hiệu quả to lớn với Vương Phù.
– Tạ ơn, sư huynh.
TruyenLau Vương Phù vui sướng nói. Đây là biểu thị sư huynh tán thành hắn.
Lã Khải Minh vỗ vai Vương Phù, nói:
– Sư đệ quả nhiên là đại tài. Một người mà có thể quản lý Vô Địch phong tốt như vậy. Về sau thực lực mạnh lên, có tinh lực, đệ hoàn toàn có thể cùng ta giúp đỡ cho Lâm sư huynh.
Được Lâm sư huynh cùng Lã sư huynh tán dương khiến hắn cảm động đến sắp khóc. Hắn đột nhiên phát hiện tất cả công sức mà mình bỏ ra thật quá đáng giá.
Lão Hắc vẫn đang quấn quanh trên Vô Địch phong. So với lúc trước, khí tức của hắn cũng đã tăng cường, hiển nhiên hắn cũng đang dần dần khôi phục đỉnh phong.
Luyện Đan đường.
Nhìn đan lô trước mặt, ếch xanh trầm tư
– Đến cùng là xảy ra vấn đề ở chỗ nào hay sao? Ếch xanh ta dùng bí pháp đặc thù, đúng lý là cưỡng ép luyện chế đan dược Thiên giai hạ phẩm cũng không có vấn đề gì. Nhưng mà không biết làm sao lại không hề có nửa điểm phản ứng, không biết xảy ra vấn đề ở đâu.
Đương nhiên, đan dược Thiên giai hạ phẩm mà nó đang luyện chế cũng không phải cho Lâm Phàm, mà là cho mình.
Kẻ liều mạng kia không tôn trọng hắn như vậy thì sao cho phép hắn luyện chế đan dược Thiên giai được.
Đột nhiên!
Đan lô chấn động, khí tức cũng trở nên cuồng bạo.
Nhìn thấy tình huống này, ếch xanh biến sắc. Tựa như là nghĩ đến điều gì đó rất kinh khủng, nó nhanh chóng lè lưỡi, mở nắp đan lô ra, chỉ thấy bên trong có một quầng sáng đủ mọi màu sắc không ngừng lưu chuyển.
– Xong rồi, muốn nổ.
Ếch xanh không hề do dự, nhanh chóng dùng đầu lưỡi vòng quanh quầng sáng đủ mọi màu sắc kia và ném lên bầu trời.
– Tất cả mọi người nhanh chóng nằm xuống. Nổ đấy.
Ếch xanh hô to. Một vài đệ tử ở chung quanh biết ếch xanh này là yêu sủng của Lâm sư huynh lại còn biết luyện đan. Lúc này, nghe được lời nói của ếch xanh, bọn họ đều nhìn về không trung. Vừa mới nhìn qua thì bọn họ đã run như cầy sấy, trái tim giống như là muốn nhảy ra ngoài vậy.
Quầng sáng kia càng lúc càng lớn tựa như là đang hấp thu pháp tắc trong thiên địa vậy.
– Tại sao lại có thể như vậy? Rốt cuộc là sai lầm ở chỗ nào. Mặc dù cưỡng ép luyện chế có nguy hiểm cực lớn, nhưng mà ếch xanh ta chính là Luyện Đan Chi Thần, làm sao lại để xảy ra chuyện này?
– Ếch xanh, ngươi đã làm gì?
Lúc này, thanh âm của Lâm Phàm truyền đến.
Lâm Phàm đang ở trò chuyện cùng các sư đệ thì đột nhiên phát hiện ở chỗ Luyện Đan đường, có sức mạnh cuồng bạo bùng lên mà không trung bị một quầng sáng bao phủ. Hắn liền lập tức chạy đến, sao có thể ngờ ếch xanh này chính là hung thủ gây ra mọi chuyện.
– Chủ nhân, ngươi hiểu lầm ếch xanh ta rồi. Ta đang luyện chế một viên đan dược kinh thiên động địa cho người, thế nhưng mà…
Ầm!
Quầng sáng nổ tung, hình thành áp lực khiến các đệ tử phải nằm bò trên mặt đất, cảm giác không đứng lên nổi.
– Ta…
Nhìn thấy cảnh này, Lâm Phàm cũng quá sợ hãi. Hắn nhanh chóng đánh ra một chưởng, đập nát áp lực kia. Nhưng hắn cũng không ngờ, quầng sáng này nổ tung lại tạo ra sức mạnh cường đại như thế.
– Thứ gì mà đáng sợ như vậy?
Lâm Phàm thật đúng là không tin ếch xanh lại tạo ra được vụ nổ kinh khủng như thế. Nếu để sức mạnh của vụ nổ này giáng xuống, Vô Địch phong thật đúng là sẽ gặp bi kịch.
Vô Địch Chân Thân xuất hiện, vươn tay bắt lấy quầng sáng kia.
Xoạt xoạt!
Ngón tay của Chân Thân lập tức nổ tung. Sau đó, Chân Thân bị sức mạnh của vụ nổ này bao phủ và lập tức biến mất.
– Trời ơi, ta xong đời rồi. Ta sắp bị nấu.
Hai chân trước của ếch xanh ôm đầu, nó run lẩy bẩy nằm rạp trên mặt đất. Nó đã có thể tưởng tượng những chuyện bị thảm sắp giáng lâm trên người mình.
Lâm Phàm chau mày. Đột nhiên, hắn nhìn thấy trong hư không có một điểm sáng lóe lên một cái, Hắn nhanh chóng nắm điểm sáng kia vào trong tay.
Lực trùng kích tiêu tán.
Các đệ tử run như cầy sấy. Vừa rồi, bọn họ đều có cảm giác mình vừa đi qua quỷ môn quan vậy.
Ếch xanh run lẩy bẩy. Đột nhiên, nó cảm giác được có một bước chân đang đi về phía nó.
– Chủ nhân tha mạng. ếch xanh ta thật…
Ngay khi ếch xanh nghĩ mình sắp bị nấu thì nó lại phát hiện tình huống không thích hợp."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu