Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 605: ĐỪNG NGẬM MÁU PHUN NGƯỜI

"Phải làm sao mới ổn đây? Thánh Đường tông, La Sát tông đều có Bán Thần đến đây, Viêm Hoa tông ta làm sao mới có thể ngăn cản."
Cát Luyện trưởng lão bất mãn nói:
"Đều là tiểu tử kia gây họa, nếu như không phải tại hắn thì sao có chuyện như vậy xảy ra."
"Cát Luyện sư đệ, lời này của ngươi không ổn."
Hỏa Dung nói.
"Có gì không ổn, rõ ràng chính là như vậy."
Các trưởng lão cũng ồn ào trò chuyện, hiển nhiên biểu thị vô lực đối với chuyện này.
"Chớ ồn ào, đầu của lão tử đều bị các ngươi làm ầm ỹ đến phát điên rồi."
Lúc này, tông chủ vốn im lặng từ đầu đến giờ cũng không thể nhịn được nữa mà bạo phát.
Mà trong chốc lát, đại điện hoàn toàn yên tĩnh. Tất cả trưởng lão đều choáng váng nhìn về tông chủ sư huynh, ngay cả Hỏa Dung cũng là như thế. Hắn không dám tin tưởng, hình như đây là lần đầu tiên hắn nghe được tông chủ sư huynh phát nổ nói tục.
"Cát Luyện, ngươi đừng nói nữa. Tất cả mọi người đều là đệ tử của tông ta. Tại sao khi Thánh Đường tông bị thua thiệt trong tay bọn họ, ngươi là người vui vẻ nhất, hiện tại Bán Thần cảnh của Thánh Đường tông tới, ngươi lại muốn phủi sạch quan hệ, đẩy hết trách nhiệm lên người Lâm Phàm. Tại sao bây giờ ngươi lại trở thành người như này."
Tông chủ khiển trách, sau khi nói xong, còn nhẹ nhàng thở ra, tựa như là đã trút được hết tâm sự đọng lại trong nhiều năm qua.
"Sư... Sư huynh, đừng nóng giận."
Cát Luyện sợ hai nói. Qua nhiều năm như vậy, đây còn lần đầu tiên mà hắn nhìn thấy sư huynh nổi bão. Năm đó sư huynh muốn làm tông chủ, hắn là người đầu tiên đồng ý. Đã nhiều năm như vậy, hắn vẫn một mực trung thành với sư huynh, cho nên bây giờ bị sư huynh mắng làm tâm tình của hắn có chút khổ sở.
"Im miệng."
Tông chủ trừng mắt với Cát Luyện. Website TruyenLau.com
"Nha!"
Cát Luyện không nói thêm gì nữa mà lui về, núp ở một góc, trông có chút đáng thương.
Website TruyenLau.com Lúc này, lần lượt từng bóng người xuất hiện ở trong hư không.
"Thần Trật, Lôi Đình, Hỗn Loạn, Chế Tài. Không ngờ là bốn vị Quân Chủ đường xa mà đến, không có từ xa tiếp đón, lão phu thất lễ."
Thiên Tu cười nói.
"Ai nha, Bán Thần Dạ Ma của La Sát tông cũng tới, thật đúng là khách quý, khách quý."
TruyenLau.com "Thiên Tu, đừng nói những chuyện vô dụng này, giao hắn ra đây."
Quân Chủ Lôi Đình chỉ vào Lâm Phàm, phẫn nộ quát.
Lần này Lâm Phàm hại hắn quá thảm. Cho dù là hung hăng trấn áp Lâm Phàm mấy trăm năm cũng khó mà xả được cơn hận trong lòng hắn.
"Bốn vị Quân Chủ, các ngươi tìm ta có chuyện gì? Ta giống như chưa từng thấy qua các ngươi?"
Lâm Phàm nghi ngờ hỏi.
"Giả vờ đi! Ngươi cứ tiếp tục giả vờ đi. Ai mà không biết những việc ngươi làm tại Thánh Đường tông. Ngươi nghĩ chúng ta là mù lòa hay sao?"
Quân Chủ Thần Trật cũng không ngờ gia hỏa này lại vô sỉ như vậy, vậy mà giả vờ ngây ngốc, giả vờ không biết bọn họ.
"Thánh Đường tông là sao? Ta đến Thánh Đường tông bao giờ? Bốn vị Quân Chủ, các ngươi cũng không thể vu hãm ta. Bất kể như thế nào, ta cũng đường đường là phong chủ của Vô Địch phong. Các ngươi muốn nói chuyện thì phải phụ trách với lời nói của mình."
Lâm Phàm nghiêm nghị nói, không hề tỏ ra nhượng bộ, ngược lại lộ vẻ quang minh chính đại.
"Lâm Phàm, vậy việc ngươi giết Thẩm Phán Sát Ma của La Sát tông ta thì sao? Ngươi giải thích đi?."
Bán Thần Dạ Ma nghiêm nghị nói. Khí thế trên người hắn giống như có tùy thời chuẩn bị tác chiến.
Đồng thời, khí tức này có chút âm trầm.
Lâm Phàm nhíu mày, nói:
"Sát Ma là ai vậy? Bản phong chủ không biết. Này, ngươi nói chuyện phải có chứng cứ, không có chứng cứ thì cũng đừng nói lung tung. Ngươi nghĩ bản phong chủ là người dễ ức hiếp sao?"
"Ngươi..."
Bán Thần Dạ Ma nổi giận, quát:
"Thẩm Phán Sát Ma của Thiên Tông điện chính là đệ tử của tông ta. Đông đảo Thẩm Phán, Phán Quyết của Thiên Tông điện đều nhìn thấy tận mắt. Ngươi còn không thừa nhận hay sao."
"Ngươi thật đúng là có vấn đề. Vừa mới nói hắn là đệ tử của La Sát tông, vậy mà bây giờ lại nói hắn là Thẩm Phán của Thiên Tông điện, đúng là khiến ta không biết đường nào mà lần. Nếu ta thật sự giết hắn thì tại sao Thiên Tông điện không tìm ta để gây phiền phức? Đừng tưởng rằng ngươi là Bán Thần thì được quyền ăn nói lung tung. Bản phong chủ muốn giết ngươi thì cũng dễ như là làm thịt heo, chỉ là tốn thêm chút thời gian mà thôi."
"Đang yên đang lành, ngươi mò đến đây làm gì?Chẳng lẽ người khác tới nên ngươi cũng tới. Muốn chứng minh bản phong chủ giết đệ tử của La Sát tông thì trước tiên ngươi phải đi Thiên Tông điện kéo thêm mấy người tới làm chứng đã."
Lâm Phàm nhanh chóng khoát tay, không hề nể tình. Bán Thần cảnh mà thôi, cũng không phải thần linh, sao hắn phải sợ?
Các đệ tử của Viêm Hoa tông đợi ở nơi đó, nhìn lên hư không mà choáng váng. Bọn họ đã bị lời nói của Lâm sư huynh làm cho kinh hãi đến mức máu tươi sôi trào.
Quá mẹ nó bá khí.
Đây chính là Lâm sư huynh trong suy nghĩ của bọn họ.
Đối mặt với cường giả Bán Thần cảnh chất vấn mà cũng không hề sợ hãi, thậm chí còn giống như không hề để đối phương vào mắt.
Thống khoái.
"Ngươi..."
Dạ Ma giận dữ, sắc mặt ửng hồng. Hắn hận không thể chặt tiểu tử ở trước mặt này thành vài đoạn.
"Bán Thần Dạ Ma, có lẽ ngươi vẫn nên đến Thiên Tông điện tìm vài người làm chứng đến đây đi. Viêm Hoa tông ta mặc dù yếu nhưng cũng không cho phép bất luận kẻ nào nói xấu. Nếu như việc này là thật, Thiên Tông điện làm sao có thể từ bỏ ý đồ, dù sao đây chính là Thẩm Phán của Thiên Tông điện."
Thiên Tu ra mặt mở miệng nói.
Bán Thần Dạ Ma bị tức đến độ toàn thân phát run, nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, hét to:
"Càn rỡ ..."
"Ừm. Ta liền càn rỡ thì làm sao? Tranh thủ thời gian tránh ra một bên đi! Đừng lãng phí thời gian để bản phong chủ giằng co cùng Thánh Đường tông! Chết một Thẩm Phán thôi mà đã phẫn nộ giống như này, ngày nào đó bản phong chủ có thời gian rảnh, ta sẽ đến bưng tổng bộ của La Sát tông ngươi. Đến lúc đó, liệu ngươi có thể ngươi tức chết hay không?"
Lâm Phàm trong lòng cười. Đã chơi thì phải chơi như vậy mới vậy. Nhưng mà trong lòng hắn vẫn cảm thấy tiếc nuối bởi vì cảm giác áp bách kia rốt cuộc khó mà tìm về.
Cảm giác bất lực khi đối mặt cường giả thật sự đã một đi không trở lại. Bây giờ, cho dù tất cả những Bán Thần ở trước mắt này đồng thời ra tay thì hắn cũng không có cảm giác áp lực.
Chuyện này thật sự khiến cho người ta cảm thấy bất đắc dĩ. Hắn chỉ hy vọng tạm thời không đột phá, để mình có thể tìm kiếm được cảm giác áp lực của trước kia. Nhưng bây giờ xem ra, viện này cũng không dễ dàng như vậy.
Cảm giác tự mãn một mực tồn tại sẽ bất lợi đối với con đường tu hành sau này.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, thở dài.
Cho đến bây giờ, hắn mới hiểu được điều này, chỉ là lúc hiểu ra thì đã quá muộn.
Tu vi đề thăng quá nhanh khiến cho hắn không được thể nghiệm cảm giác là một người yếu nữa rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu