Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 526: TA SẼ Ở ĐỈNH PHONG CHỜ NGƯƠI

"Rất mạnh!"
Căn bản không phải là người mà bọn họ có khả năng đối kháng.
Chỉ là chuyện này làm sao có thể xảy ra. Đối phương rõ ràng chỉ là Thiên Cương cảnh tầng năm, làm sao lại khiến cho bọn họ có cảm giác áp lực lớn như vậy.
Không chỉ máu tươi ngưng kết mà ngay cả thiên địa chi lực cũng đều khó vận chuyển, bởi vì trong hư không, Lực Lượng Pháp Tắc đã lan tràn, áp chế những pháp tắc khác.
"Ngươi muốn giết chúng ta?"
Kim Vân không dám tin tưởng, tức giận quát.
"Ngươi nói đùa cái gì vậy? Ta làm sao lại giết các ngươi, dù sao các ngươi cũng là người của Thiên Tông điện mà."
Đột nhiên!
Hắc Đế Chân Nguyệt rút đao chém mạnh. Đây là đao thứ nhất, cũng là một đao hoàn mỹ nhất. Tia sáng màu đen xé rách hư không, đánh tới Lâm Phàm.
"Sao lại thế này?"
Kim Vân cảm giác thân thể của mình tựa như là bị khóa chặt ở vậy. Hắn cảm giác pháp tắc giống như là bị tia sáng màu đen này áp chế vậy. Đây là hiện tượng xảy ra khi hai bên có sự chênh lệch về thực lực, cả về cảnh giới lĩnh ngộ pháp tắc.
"Cứu ta!"
Rất không dễ dàng, Kim Vân đưa mắt nhìn về phía Lâm Phàm, quát lên:
"Ta là Phán quyết của Thiên Tông điện, đệ tử của Thẩm phán Tuyên Vũ. Nếu như ta chết, ngươi cũng không thể nào bàn giao."
"Tốt. Ta cứu ngươi. Nhưng người này rất mạnh, ngươi đi trước."
Lâm Phàm nở nụ cười. Năm ngón tay nắm lại thành quyền rồi đánh tới khuôn mặt của Kim Vân. TruyenLau
Uỳnh!
Uy lực của một quyền này bình thường không có gì lạ nhưng lại có thể đánh bay Kim Vân về phương xa. Hắn nhanh chóng đụng vào một ngọn núi và đục một lỗ thủng hình người.
"Hỗn đản, ngươi..."
Kim Vân gầm thét. Nhưng đột nhiên, trong cơ thể có một sức mạnh vô danh đột nhiên bùng nổ.
Ầm! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Kim Vân đột nhiên nổ tung, máu tươi bắn đầy hố sâu. Đến tận lúc chết, Kim Vân cũng không biết là vì cái gì.
Điểm tích lũy + 5000.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Mặc dù chiến lực rất yếu nhưng điểm tích lũy mà tên nà mag lại vẫn rất không tệ."
Lâm Phàm đưa tay, ấn xuống, đánh vỡ tia sáng màu đen. Sau đó, hắn rất tùy ý đi tới gần ba người còn lại.
Sau khi đao thứ nhất chém ra, đao ý của Hắc Đế Chân Nguyệt trở nên cường thịnh hơn. Một tia sáng màu đen lại lấp lóe trên thanh đao màu đen.
"Hắc Thần Cửu Trọng Trảm!"
Lập tức, tia sáng màu đen, đen đến cực hạn bay lên không trung. Chín đao điệp gia với nhau khiến cho hư không không thể chịu được mà vỡ ra.
"Thú vị."
Lâm Phàm cười. Mặc dù hắn không có để uy thế này ở trong mắt nhưng diễn vẫn là phải diễn.
"Chân Nguyệt, đao ý của ngươi thật mạnh, vậy mà khiến cho ta không thể nào ngăn cản."
Phán quyết Lai Ân gian nan giơ tay lên, muốn nắm lấy hai thanh loan đao ở phía sau lưng, thế nhưng mà ở dưới đao ý kinh khủng bực này, hắn không thể làm được.
"Phán quyết Lai Ân, trận chiến đấu này không liên quan tới ngươi. Ngươi hãy nắm chặt kiếm khí của ta mà rời đi trước."
Lâm Phàm nhẹ nhàng nhấc ngón tay. Một tia kiếm khí xuất hiện, trôi nổi ở trước mặt Lai Ân.
"Tốt, đa tạ."
Hắn biết trận chiến đấu này căn bản không phải là thứ mà hắn có khả năng nhúng tay vào, chỉ có thể nắm lấy kiếm khí rời đi. Trong nháy mắt, hắn được kiếm khí đưa tới phương xa, mà đích đến chính là cái hố do Kim Vân tạo thành.
Đến trong động, Lai Ân lập tức nhẹ nhàng thở ra. Hắn không ngờ sẽ xảy ra chuyện như thế. Chuyện này thật sự làm cho người ta hoảng sợ. Đến bây giờ, hai tay của hắn vẫn còn đang run rẩy lấy.
Đột nhiên.
Kiếm khí trôi nổi ở trước mặt hắn không có tiêu tán mà là dần dần phân liệt.
"Làm cái gì vậy?"
Phán quyết Lai Ân kinh ngạc rồi con ngươi của hắn đột nhiên trợn to, lộ ra vẻ không dám tin tưởng. Khi hắn vừa muốn gào thét thì một thanh kiếm khí nhanh chóng đâm vào miệng của hắn.
Sau đó, những kiếm khí phân liệt ra kia trong nháy mắt đâm Phán quyết Lai Ân thành con nhím.
Điểm tích lũy + 5000.
"Lại xong một cái."
Lâm Phàm mừng thầm. Hắc Đế Chân Nguyệt quả là người tốt, tới rất đúng lúc. Về phần giết chết bốn Phán quyết này sẽ có hậu quả gì, Lâm Phàm không quan tâm. Bởi vì chuyện này đâu có gì liên quan tới hắn.
Rõ ràng hắn đang chiến đấu với cường địch, có thể đưa bọn họ rời khỏi đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ. Về phần sau đó bốn người tại sao lại chết thì sao hắn biết được.
Sắc mặt của hai người Hàn Thải Phi cùng Ưng Thứu trắng bệch. Ở dưới đao ý cường hoành này, bọn họ không thể động đậy. Thực lực của người sử dụng thanh đao màu đen này quá cường đại.
Kẻ này căn bản không phải là người mà bọn họ có khả năng chống lại.
"Lâm phong chủ, cứu ta."
Ưng Thứu run rẩy hô lên. Lúc này, xưng hô với Lâm Phàm đã phát sinh cải biến, biến thành tôn kính hơn.
"Tốt. Hãy nắm lấy Lang Nha bổng của ta! Nó sẽ dẫn ngươi đi đến chỗ mà ngươi nên đi."
Lâm Phàm đấm ra một quyền, ngăn trở đao mang, sau đó ném Lang Nha bổng bay ra.
Ưng Thứu nhanh chóng bắt lấy. Ở dưới tác động của Lang Nha bổng, hắn nhanh chóng cưỡng ép phá vỡ đao ý phong tỏa bản thân, bay về phương xa.
"Quá kinh khủng! Từ lâu đã nghe nói, bởi vì có Thiên Thần giáo cho nên nội loạn ở Viêm Hoa tông một mực tồn tại. Nhưng không nghĩ rằng, nơi này sẽ loạn như thế."
Trước lúc đến Viêm Hoa tông thì hắn cứ nghĩ mình đã chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng hôm nay xem ra, hắn nghĩ quá đơn giản rồi. Nơi này thật sự là quá nguy hiểm. Người ở đây cũng thật sự là rất nguy hiểm.
"Đây là muốn đi nơi nào?"
Bay được một lúc, Ưng Thứu vẫn không rõ Lang Nha bổng này rốt cuộc muốn dẫn hắn đi đâu. Đột nhiên phía trước xuất hiện một cái hố, có lẽ là nó muốn dẫn hắn đến đó để tránh né.
Sau đó, hắn nhanh chóng nhảy vào trong động. Đột nhiên, hắn nhìn thấy bên trong có dư quang lóe lên. Mặc dù không biết là cái gì nhưng hắn vẫn hiếu kỳ đi vào bên trong.
Đột nhiên!
Cửa hang bị phong bế, không gian bên trong trở nên đen kịt.
"Chuyện gì vậy?"
Ưng Thứu kinh hãi. Sau đó, hắn khẽ nhấc bàn tay, lòng bàn tay rực sáng. Nhưng khi thấy rõ tình huống chung quanh, sắc mặt của hắn đột nhiên biến đổi.
Vách của hang động bị vô số kiếm khí đâm xuyên. Từng chuôi kiếm khí toát raánh sáng lạnh lẽo.
"Chuyện này là như thế nào?"
Hắn lập tức cảm thấy không tốt, muốn mau chóng rời khỏi. Nhưng mà ở chỗ cửa hang, Lang Nha bổng mang hắn tới đột nhiên biến lớn, nhanh chóng chặn kín cửa vào hang động, nhốt hắn ở bên trong.
"Không!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu