Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 338: CHỈ CẦN NGƯƠI VUI VẺ LÀ ĐƯỢC RỒI

Mà Lâm Phàm hiện tại là phong chủ của Vô Địch phong, càng lực áp mấy vị phong chủ còn lại. Cho nên nếu như Vô Địch phong có chuyện gì, bọn họ bình thường cũng sẽ không từ chối. Chút thể diện này bọn họ vẫn sẽ cho hắn.
– Vâng.
Lã Khải Minh gật đầu, hắn đã quyết định, tạm thời từ bỏ việc đề thăng tu vi, cố gắng quản lý Vô Địch phong. Về phần trách nhiệm thủ vệ ngọn núi, hắn cũng giao cho mấy người Trương Long.
Nếu như người người đều tu luyện như vậy việc quản lý Vô Địch phong nên giao cho người nào đây.
Hắn rất coi trọng Vô Địch phong cho nên cũng không muốn Vô Địch phong xuất hiện bất kỳ biến cố gì.
Lâm Phàm nói rõ ràng tất cả chuyện, sau đó lập tức đi bế quan. Nửa tháng nữa chính là thời gian tổ chức thi đấu. Trước lúc đó, hắn cũng không chuẩn bị ra ngoài. Hắn còn đang phải suy nghĩ xem sau khi thi đấu kết thúc hắn nên đi kiếm thêm điểm tích lũy hay là đi tìm kiếm Thiên Thần giáo kia quần nhau một phen, quan sát xem đến cùng nó là tổ chức gì.
Trong mật thất.
– Trải qua hơn mười ngày tu luyện, điểm khổ tu đã đến mức độ này sao?
Điểm khổ tu: 8 094 450.
Sau đó, hắn ngồi xếp bằng, tiếp tục tiến hành tu luyện. Điểm khổ tu mặc dù cũng dễ dàng thu hoạch nhưng mà cần tiêu hao thời gian. Chỉ là không biết từ Địa Cương cảnh tầng chín đột phá đến Thiên Cương cảnh, hắn sẽ cần bao nhiêu điểm khổ tu đây.
Dựa theo tốc độ tăng như lúc trước, có lẽ khoảng 9 000 000 là đủ rồi.
Hai ngày khổ tu.
Điểm khổ tu tăng trưởng đến 9 000 000.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nhưng mà kí hiệu (+) ở phía sau vẫn còn là màu xám, hiển nhiên là còn chưa đủ, cho nên hắn cũng mặc kệ, quyết định tiếp tục tu luyện, mãi cho đến thi đấu mới thôi.
Mười ngày trôi qua nhanh chóng.
Kí hiệu (+) đã sớm lóe sáng. Hiện tại, hắn chỉ cần ấn một cái là có thể đột phá Thiên Cương cảnh. Nhưng hắn cũng sẽ không ngốc mà đột phá tu vi vào lúc này. Nếu như bây giờ đột phá, vậy thì hắn cũng không phải là Thiên Cương mạnh nhất.
Hắn đã nghĩ kỹ lúc trước, khi đột phá, hắn cũng đều tích lũy nội tình đến đỉnh phong sau đó mới đột phá. Như vậy lần này, hắn cũng muốn tích lũy đến đỉnh phong bên trong đỉnh phong mới đột phá để trở thành Thiên Cương mạnh nhất.
Điểm khổ tu: 15 352 050.
TruyenLau Hơn mười lăm triệu điểm khổ tu là một con số cực kỳ khổng lồ, nhưng cũng chỉ đủ cho tu vi của hắn tăng từ Địa Cương cảnh tầng chín lên tới Thiên Cương cảnh tầng một mà thôi.
Hắn muốn thử rút thưởng một chút, nếu như có thể rút trúng Sáng Tạo Chỉ Nam cấp bậc Địa giai vậy thì mới thật là ngon.
Nhưng mà khả năng này đúng là hơi thấp hoặc có thể nói là không có khả năng này xảy ra.
Cũng không biết phẩm giai của hệ thống rút thưởng này đến khi nào mới có thể thăng cấp.
TruyenLau Hiện tại Thanh Đồng, Bạch Ngân đã không đủ, không thể thỏa mãn mình rồi.
Ở bên ngoài mật thất.
Lã Khải Minh đã chờ đợi hồi lâu. Khi nhìn thấy Lâm Phàm đi ra, hắn lập tức chạy tới, nói:
– Sư huynh, thi đấu lập tức muốn bắt đầu rồi. Ngài cũng không nên chậm trễ nữa.
– Ừm.
Lâm Phàm gật đầu, sau đó nhìn về phía quảng trường ở phương xa. Nơi đó đã có rất nhiều đệ tử tụ tập từ sớm. Hắn nói:
– Đi, đi thôi.
Trên quảng trường.
Một đám đệ tử vẫn đang tụ tập, hưng phấn thảo luận.
– Rốt cục cũng đã đợi được đến ngày này. Trong khoảng thời gian này, ta đã liều mạng tu luyện, còn tu luyện một môn công pháp Huyền giai hạ phẩm đến cảnh giới đại thành. Lần này ta cam đoan nhất định có thể đi vào top 500.
– Ha ha, ngươi muốn xông vào top 500 nhưng mà ta cũng sẽ không để ngươi được như ý.
Những câu này đều là thảo luận của đệ tử nội môn tam phẩm.
Không chỉ đệ tử nội môn, đệ tử ngoại môn cũng cảm thấy rất hưng phấn. Trước kia tông môn cũng có tổ chức qua loại thi đấu tranh tài này, nhưng mà sau khi cử hành mấy lần thì không có tổ chức tiếp nữa.
Trong đó có một nguyên nhân là bởi vì thi đấu khiến cho rất nhiều sư huynh đệ kết thù, còn có một nguyên nhân chính là thực lực kinh tế của tông môn không theo kịp xu thế. Ban thưởng quá ít khiến cho rất nhiều đệ tử đều không có hứng thú với việc thi đấu.
Nhưng mà lần này thì khác, phần thưởng mà Lâm sư huynh lấy ra thật sự là quá phong phú khiến cho bọn họ cực kỳ chờ mong.
– Các ngươi nhìn kìa. Lâm sư huynh tới.
Đúng lúc này, có mấy đệ tử chỉ về phía xa. Chỉ thấy Lâm sư huynh chân đạp hư không nhanh chóng đi đến, sau đó đáp xuống chỗ chủ vị trên đài cao và không hề do dự ngồi xuống.
– Tham kiến Lâm sư huynh.
Các đệ tử chờ ở phía dưới nhìn người tới, ôm quyền cao giọng nói.
Thanh âm to như là sóng lớn vậy, một tầng lại một tầng khuấy động lên.
Lâm Phàm hài lòng gật đầu, nói:
– Các vị sư đệ, hôm nay mọi người sẽ phải cố gắng thật nhiều. Hi vọng các ngươi có thể lấy ra toàn bộ thực lực của các ngươi. Đoạt được xếp hạng thì cũng tốt nhưng mà các ngươi phải nhớ kỹ. Kết quả cố nhiên trọng yếu, nhưng quá trình càng quan trọng hơn. Ta tổ chức thi đấu là để mọi người giao lưu hoc hỏi từ đó tìm cách tiến bộ. Tất cả những chuyện ác ý tổn thương sẽ bị nghiêm trị.
– Vâng.
Các đệ tử đồng thanh nói. Bọn họ cảm giác Lâm sư huynh nói chuyện không giống với người khác.
Lúc này, từ bên trong Thiên Vương phong có một bóng người bay tới.
Người tới chính là Đạo Thiên Vương. Hắn nói:
– Lâm sư huynh, sư đệ có thể quan sát lần so tài này hay không?
Lâm Phàm cười to, nói:
– Đạo sư đệ khách khí, mời ngồi.
– Tham kiến Đạo sư huynh.
Các đệ tử ở dưới đài không ngờ Đạo sư huynh cũng tới. Hơn nữa nhìn qua, Đạo sư huynh có quan hệ rất tốt với Lâm sư huynh, còn gọi Lâm sư huynh là sư huynh. Đây chẳng phải là nói rõ Đạo sư huynh đã cam bái hạ phong hay sao?
Đây cũng là chuyện chưa từng xảy ra.
Dù là Quân Vô Thiên đã từng lực áp chín vị phong chủ nhưng cũng không thể ép bất kỳ ai trong chín người phải cúi đầu nhận thua.
Mà đúng lúc này, từ bên trong Vân Tiêu phong cũng có một bóng người bay tới.
Vân Tiêu đạp không mà đến, sắc mặt bình tĩnh vẫn có vẻ tự tin như là bình thường vậy.
Lần so tài này, Vân Tiêu cũng muốn quan sát.
Lâm Phàm nhìn thoáng qua Vân Tiêu rồi cười. Hắn không ngờ Vân Tiêu đã có thể tỉnh ngộ từ trong chiến bại nhanh như vậy, hơn nữa nhìn qua khí thế lúc này, xem ra tên này đã càng mạnh mẽ hơn.
– Xin mời.
Vân Tiêu ngồi ở bên cạnh, sau đó nói khẽ:
– Bại qua một lần cũng không tính là gì, sau này ta sẽ còn khiêu chiến ngươi.
– Không sao, chỉ cần ngươi vui vẻ là được rồi.
Lâm Phàm cười. Chỉ là hắn cũng đang nghĩ, tên Vân Tiêu này có thể tiếp nhận mấy lần thất bại đây. Nếu như cuối cùng bị mình đánh cho sụp đổ thì cũng không phải là điều mà hắn muốn nhìn thấy."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu