Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1218: THỔ LỘ NỒNG NÀN NHẤT LÀ CÂU TA CHỜ NGƯƠI ĐẾN

Quả nhiên cảm xúc Hạ Lệ sắp phát cuồng.
Lâm Phàm cười, năm ngón tay dần siết chặt:
"Xem ra đã đoán đúng, những kẻ xâm nhập các ngươi đến vực ngoại giới không có tình nghĩa giống vậy với chúng ta, nên chết rồi cũng tốt."
Hạ Lệ hét to:
"Không . . . đừng!"
Răng rắc!
Có tiếng vỡ vụn.
"Rất tốt, muốn vẻ mặt này đây. Nào, tức giận đi, cho bản phong chủ xem khi ngươi giận dữ có thể bùng nổ lực lượng mạnh mẽ cỡ nào! Tới đây, dùng trường thương trong tay ngươi đâm xuyên thân thể của bản phong chủ!"
Lâm Phàm vỗ lồng ngực, năm ngón tay xòe ra, một dúm tro tàn theo gió bay trên trời.
"Chết tiệt!"
Bùm!
Hạ Lệ chợt biến mất tại chỗ, gã vung mạnh trường thương.
Thiên địa bỗng thành thế giới của thương, mỗi nơi đều có thương ý sôi sục.
Lâm Phàm né tránh:
"Quả nhiên là vậy, tức giận có thể khiến người biến mạnh hơn, lực lượng hiện giờ của ngươi mạnh hơn vừa rồi nhiều."
Mọi người không xem rõ tình hình hiện trường, bọn họ không biết đã xảy ra chuyện gì.
Hạ Lệ biến mất khỏi chỗ cũ, bọn họ nhìn quanh người Lâm Phàm thường vang tiếng gầm rú, còn có sóng xung kích phá hủy tất cả lan tràn ra.
Hạ Lệ rít gào:
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Cái tên khốn nạn! Ta muốn bầm thây ngươi ra vạn mảnh!"
Đôi mắt Hạ Lệ đỏ ngầu, thậm chí chảy máu, khí thế dần tăng lên, thương ý đậm đặc bủa giăng hư không, cắt nát tất cả.
Dạ Trủng thầm hoảng:
"Tình huống càng lúc càng không tốt."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Tiếp tục ở lại là chết.
Dạ Trủng không ngốc, càng không khờ, dù gã tham gia vào chiến trường, hai người cùng tấn công thì vẫn không đánh lại đối phương.
Hạ Lệ mà bị hạ thì tiếp theo dân bản xứ sẽ giết gã, to con như Viên Ma còn bị đập nát bấy, gã nhỏ con như vậy có thể chịu được bao nhiêu đòn? TruyenLau.com
Dạ Trủng nhìn quanh, mọi người đều tập trung chú ý vào Hạ Lệ.
Cơ hội tốt, có lẽ sẽ chạy thoát được.
Dạ Trủng thừa dịp mọi người không để ý lén lút thụt lùi, thi triển bí pháp để lại một thân giả tại chỗ.
Bốp!
Lâm Phàm cầm Không Gian Thần Trụ quét mạnh trúng người Hạ Lệ.
Trùng kích mạnh mẽ bộc phát ra.
"Phụt!"
Hạ Lệ trúng đòn, con ngươi nở to như sắp nổ, thân thể hóa thành luồng sáng rớt mạnh xuống đất, ọc từng bụm máu.
Lâm Phàm lơ lửng trên cao, hươ Không Gian Thần Trụ:
"Nhưng rất tiếc, dù ngươi giận dữ đến mấy cũng vô dụng, yếu thì vẫn yếu, muốn cường đại hơn không phải chỉ nổi khùng lên là được."
Kẻ xâm nhập đến vực ngoại giới, xem người nơi đây như con kiến, tùy ý chém giết.
Nếu vậy thì hắn, Lâm Phàm, cũng xem kẻ xâm nhập là điểm.
Hai bên không liên quan gì với nhau.
Hạ Lệ cố gượng đứng lên, gã bị trúng đòn hơi không chịu nổi, xương toàn thân như sắp gãy.
Hạ Lệ rùng mình, há mồm phun búng máu, mặt trắng bệch.
Lâm Phàm cảm thán:
"Nhìn xem, đây là kết cục của việc không tu luyện ngạnh công, thân thể không đủ cường đại, mới một kích đã khiến ngươi suýt đánh mất sức chiến đấu."
Thực lực của tên này không tệ, lợi hại hơn tên ngốc vừa rồi nhiều.
Hạ Lệ lảo đảo, tay siết chặt trường thương:
"Ta muốn ngươi chết!"
Oong!
Không gian dao động, luồng hơi thở vô hình rung nhẹ, khí thế từ người gã hội tụ lại một điểm nhập vào trường thương.
"Một thương cuối cùng!"
Mái tóc dài bay rối dần bạc phơ, làn da sáng bóng dần sạm màu, tinh khí thần đều tập trung vào một chỗ.
Lâm Phàm nghiêm túc hơn, cảm giác có lực lượng mạnh mẽ đang ngưng tụ:
"Hưm, tập hợp sức mạnh toàn thân bộc phát ra một thương cuối cùng? Thật khiến người mong đợi."
Thiên địa dâng lên phong vân, Hạ Lệ lôi kéo lực lượng vô tận ngưng tụ lại, thậm chí hình thành gió bão.
"Dân bản xứ, hôm nay dù Hạ Lệ này có chết cũng phải kéo ngươi làm đệm lưng!"
Dứt lời, một luồng sáng bắn lên cao, trong ánh sáng đó chất chứa lực lượng khủng khiếp.
"Không tệ, rất có chí khí, nhưng chưa đủ. Khi ngươi buông xuống vực ngoại giới, đến gây sự Viêm Hoa tông thì đã quyết định kết cục của ngươi. Nếu ở bên ngoài có lẽ bản phong chủ sẽ tha mạng cho ngươi, nhưng kẻ nguy hại Viêm Hoa tông đều phải chết!"
Lâm Phàm hét to, giơ cao tay đập mạnh Không Gian Thần Trụ xuống.
Hắn sẽ không vì thấy đối phương không tệ mà tha cho, hành vi ngu xuẩn đó sẽ mang nguy hiểm đến cho Viêm Hoa tông.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Một kích đánh ra, uy thế khủng bố hoàn toàn bùng nổ.
Mặt Hạ Lệ như màu đất, gã không có chút sức đánh trả trước chiêu mạnh mẽ thế này.
Bùm!
Mây nấm bay lên, mặt đất rung rinh không dứt, mọi người sống trong sợ hãi.
Bịch!
Đán Ác Quân Chủ ngồi bệch dưới đất, mồ hôi lạnh túa ra trên trán như hạt mưa.
Đán Ác Quân Chủ trợn to mắt, không dám tin điều trông thấy.
"Thế này quá khủng bố rồi."
Nếu không thấy tận mắt thì Đán Ác Quân Chủ vĩnh viễn không tin điều trước mắt.
Lâm Phàm lắc cổ tay:
"Kết thúc rồi sao."
Từ đầu đến cuối đánh nhau không gian khổ, tùy tay đập một phát là xong.
Bên dưới bỗng rộ lên tiếng cười:
"Ha ha ha ha ha ha!"
Tiếng cười càng lúc càng lớn, càng vang dội.
Gió thổi qua cuốn đi tro bụi.
Hố sâu to lớn làm mọi người kinh sợ.
Bộp!
Có đá vụn lăn, một bóng người chậm rãi bước ra từ hố sâu, người rách mướp, nhiều chỗ xương trắng thò ra, máu nhuộm đỏ toàn thân tựa như người máu.
Keng cạch!
Hạ Lệ cắm trường thương xuống đất, trọng tâm toàn dựa vào trường thương mới đứng thẳng được.
Bộ dạng của Hạ Lệ đã già nua, tóc bạc phơ, mặt nhăn nheo.
Hạ Lệ rống to:
"Lâm Phàm! Ngươi nhớ kỹ cho ta, tất cả dân bản xứ vực ngoại giới các ngươi đều sẽ gặp nghiền áp điên cuồng! Ta đi trước, nhưng ta sẽ chờ ngươi ở dưới!"
"Ha ha ha ha ha ha!"
Hạ Lệ hét dài rồi gục đầu xuống, nhưng gã đến chết cũng không ngã.
Lâm Phàm hơi bất đắc dĩ nói:
"Ài, cần gì như vậy."
Muốn chờ hắn ở bên dưới thì không có hy vọng, chờ đợi mòn mỏi mãi mãi.
Nếu thật sự có địa ngục, Lâm Phàm cảm giác Hạ Lệ sẽ là người tình sâu nhất trong địa ngục, không chuyển kiếp, không đầu thai, chỉ vì chờ đợi hắn đến.
"Tốt rồi, còn cường giả cuối cùng, ngươi chuẩn bị . . . ủa, chạy rồi?"
Lâm Phàm đang định đập chết tên cuối cùng nhưng nhìn kỹ mới phát hiện người kia là đồ giả.
Nhóm kẻ xâm nhập tiến đến giật mình tỉnh lại từ cơn khủng hoảng, vốn gửi gắm hết hy vọng vào Dạ Trủng, nhưng rồi làm họ hết hồn.
Chân Thần Tử Dạ Trủng bỏ chạy, chỉ để lại thân thể giả tại đây lừa bịp mọi người.
Trời ạ, vì sao sẽ như vậy?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu