Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 360: HẮN CÓ ĐIỂM GÌ TỐT NÀO?

Nhưng mà bây giờ, trong mười gia hỏa ở trước mặt này, chỉ tính riêng Thiên Cương cảnh tầng bảy thì đã có hai người. Đây là một lực lượng cường đại cỡ nào.
Lâm Phàm nghe hắn nói thế, tâm tình hơi vui vẻ một chút:
– Mặc dù ngươi đang tán dương Viêm Hoa tông của chúng ta, nhưng mà rất ngượng ngùng, đó cũng không thể là lý do để ta bỏ qua cho ngươi.
Ầm!
Cái chảo lại một lần nữa đánh tới.
Một lần, lại một lần.
– Thật là lợi hại! Ta đã đánh lâu như vậy rồi mà vẫn không thể đập chết ngươi.
Lâm Phàm dừng lại không đập nữa. Hắn cảm thấy thân thể của trưởng lão Tượng Thần tông ở trước mặt này thật đúng là quá cường đại, đã bị hắn đập bao nhiêu lần thế mà còn còn không có chết.
– Ha ha ha!
Bồ Ấn Hà phá lên cười, nói:
– Ta là cường giả Thiên Cương cảnh tầng sáu, ngươi làm sao có thể đập…
Phụt phụt!
Bồ Ấn Hà còn chưa nói xong đã lập tức im bặt, thần sắc trên mặt đọng lại tựa như là không dám tin tưởng vậy. Một thanh kiếm sắc bén nhanh chóng đâm xuyên qua bộ ngực của hắn.
– Thật là phiền phức.
Lâm Phàm lắc đầu, rút Thái Hoàng Kiếm ra khỏi lồng ngực của Bồ Ấn Hà, sau đó để vào trong nhẫn trữ vật. TruyenLau.com
60, 000 điểm tích lũy tới tay.
Nếu như không phải là ở hiện trường còn có cái lồng sắt chứa tù nhân kia, hắn đã sớm phóng to cái chảo đến trình độ lớn nhất rồi. Nhưng hắn biết người bị giam giữ ở trong lồng sắt kia hẳn là con dân của Thái Thản tông. Tình cảnh của bọn họ giống nhau như đúc tình huống mà mình gặp phải ở chỗ thành Phế Hỏa kia.
TruyenLau Hắn đi đến trước lồng sắt.
Các nữ tử ở bên trong giống như là đều rất e ngại hắn.
Trong lòng của Lâm Phàm thầm đậu đen rau muống. Những người của Tượng Thần tông kia thật đúng là biến thái, vậy mà chỉ bắt nữ tử. Thật là buồn nôn! Nhưng tại sao ánh mắt của những nữ tử này khi nhìn về phía mình lại đều có vẻ sợ hãi như vậy.
Chẳng lẽ mình thật đáng sợ như thế hay sao?
Nguồn copy từ TruyenLau.com Nhưng ở trong đám người này, có một ánh mắt khiến cho Lâm Phàm chú ý.
Hắn không thể không nói, ánh mắt này rất không tệ, có tiềm chất trở thành người hâm mộ của Lâm Phàm ta.
– Chúng ta là người của Viêm Hoa tông, đến đây là để cứu các ngươi.
Lâm Phàm nói.
Vừa dứt lời.
Các nữ nhân ở trong lồng giam lập tức giật mình, nói:
– Các ngươi là người của Viêm Hoa tông sao?
– Ừm.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Đã không còn chuyện gì nữa, ta sẽ thả các ngươi ra.
Giờ khắc này, các nữ tử kia ngồi bệt xuống ở trong lồng giam. Trong khoảng thời gian này, tinh thần của các nàng đều bị kéo thật căng. Giờ phút này mới chỉ hơi buông lỏng, các nàng đã cảm thấy mệt nhọc.
– Ngươi tốt! Ta gọi là Diên Ca. Ngươi tên là gì?
Một tiểu cô nương có thân hình rất nhỏ nhắn, xinh xắn, hai tay nắm lấy góc áo, trông có chút ngượng ngùng, nhưng mà nhìn Lâm Phàm với ánh mắt sùng bái.
– Lâm Phàm.
Diên Ca chăm chú nhìn vào cơ bắp của Lâm Phàm, giống như là có chút hiếu kỳ, nói:
– Ta có thể chạm thử cơ thể của ngươi sao?
Lâm Phàm sững sờ. Đây là lần đầu tiên mà hắn nghe được có người nói lời như vậy. Nhưng hắn vẫn gật đầu và nói:
– Có thể.
Được Lâm Phàm cho phép, Diên Ca rất hưng phấn. Ngón tay mảnh khảnh nắm vuốt cơ bắp ở trên người của Lâm Phàm.
– Thật là cứng rắn.
Lâm Phàm cười, vươn tay xoa đầu của đối phương, nói:
– Tiểu nha đầu, cơ bắp đều như vậy.
– Tốt! Đưa bọn họ đến thành Linh Xuyên, chúng ta phải tiếp tục đi tới thành trì khác.
Cũng không đợi mấy nữ tử còn lại nói thêm cái gì khác, Lâm Phàm để mấy người Kim Quyền nhanh chóng xé rách hư không, mang theo những nữ tử này rời đi.
Thời gian chính là điểm tích lũy.
Diệt xong một đợt này, điểm tích lũy sẽ đạt đến một mức độ khổng lồ.
Bây giờ, hắn không có kiểm tra điểm tích lũy bởi vì muốn đến cuối cùng cho mình có một đợt kinh hỉ lớn.
Thành Linh Xuyên.
Diên Ca nhìn mấy bóng người biến mất ở trong hư không, không khỏi bĩu môi, nói:
– Đi nhanh vậy. Ta còn không kịp nói chuyện với hắn nữa chứ.
Nhũ mẫu tựa như là xem thấu tất cả, nói:
– Tiểu thư, ngươi vẫn còn nhỏ. Vị đại nhân kia cũng không thích hợp với ngươi.
– Nhũ mẫu, ta cảm giác rất thích hợp. Ta chính là ưa thích nam nhân như vậy mà. Huống hồ ta cũng không còn nhỏ nữa rồi, mặc dù ngực của ta nhỏ thật nhưng mà ta sẽ lớn lên.
Diên Ca cúi đầu nhìn thân hình của mình, cảm thấy rất tiếc nuối đối với một chỗ nào đó.
– Tiểu thư…
Khi nhũ mẫu vừa định nói cái gì đó thì lại bị tiểu thư làm cho khiếp sợ một phen.
Diên Ca nở nụ cười, nói:
– Ta biết tên của hắn. Hắn gọi là Lâm Phàm. Chờ sau khi đuổi được Tượng Thần tông ra ngoài lãnh thổ tông ta, ta sẽ bảo với phụ thân ta để người gả ta cho hắn.
– A?
Nhũ mẫu khiếp sợ nhìn tiểu thư của mình một lúc lâu. Nàng cảm thấy tiểu thư cũng hơi có chút điên khùng rồi. Vị đại nhân của Viêm Hoa tông kia đến cùng là có chỗ nào tốt! Thân thể cao to như vậy, lại đen như vậy, còn tàn nhẫn như vậy, trông chẳng giống nhân loại chút nào cả.
Ở trong hư không.
Lâm Phàm cười nói:
– Cảm giác như thế nào? Ta đã nói rồi. Chỉ có chủ động xuất kích mới là chân lý. Chỉ có dùng máu tươi uy hiếp những tên kia khiến cho bọn họ sinh ra bóng ma đối với việc xâm lược, đó mới là phương án sáng suốt. Hơn nữa các ngươi có nhìn thấy những nữ tử vừa rồi không? Chúng ta đồng thời còn có thể cứu vớt các nàng. Nếu như chúng ta không xuất kích, kết cục cuối cùng của các nàng sẽ bi thảm cỡ nào.
– Nhất là bên trong còn có một tiểu nữ hài nữa. Nàng vẫn còn chưa có lớn lên, còn ngây thơ cỡ nào, còn trong trắng cỡ nào. Cho nên chúng càng không thể để những người như nàng phải gặp độc thủ của đám người Tượng Thần tông, có phải như vậy hay không?
Kim Quyền gật đầu, nói:
– Nói đúng lắm.
Các trưởng lão khác cũng gật đầu, cảm giác Lâm phong chủ nói rất có lý.
– Nhưng Lâm phong chủ, thủ đoạn này của ngươi có…
Kim Quyền muốn nói lại thôi. Hắn cũng muốn nói rằng thủ đoạn này của Lâm Phàm có chút huyết tinh, không tốt lắm, nhưng chưa biết phải nói như thế nào?
– Kim trưởng lão, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục. Cho dù có bị người gọi là ác ma, ta cũng tuyệt không hối hận, chỉ cần có thể để thế gian tràn ngập hòa bình là được rồi.
Lâm Phàm cảm thán nói, trong lời nói phát ra chính khí, không biết sợ hãi kia khiến cho mấy người Kim Quyền cảm thấy kinh hãi đến choáng váng.
Bọn họ thân là trưởng lão của Viêm Hoa tông, rất coi trọng danh dự, còn Lâm phong chủ lại là phong chủ của Vô Địch phong. Giờ phút này, thấy lâm Phàm nói thế, bọn họ lập tức không biết nên nói cái gì mới đúng.
Còn đối với Lâm Phàm, chỉ cần có điểm tích lũy là được, quản nhiều như vậy làm gì."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu