Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 444: CHÍNH NGHĨA CÙNG HÒA BÌNH CẦN CÁC NGƯƠI


Mà càng làm cho Thiên Tu khiếp sợ chính là trí tuệ của đám Địa Linh này.
Những Luyện Khí đại sư kia của tông môn muốn luyện chế ra pháp khí sử dụng năng lượng trong nguyên tinh phải nói là tốn hết công sức, chịu biết bao khổ cực. Thật không nghĩ đến chỉ mấy Địa Linh đã có thể nghiên cứu ra pháp khí cường hãn đến độ chỉ sử dụng một viên nguyên tinh đã có thể bộc phát ra một đòn tương đương với một kích toàn lực của Địa Cương cảnh tầng bốn. Chuyện này khiến cho người ta cảm thấy hoảng sợ.
Chú ý tới ánh mắt của lão nhân này, trong lòng của Địa Linh Địch Địch không khỏi run lên. Hắn nhỏ giọng trao đổi cùng các đồng bạn.
– Các ngươi cẩn thận một chút. Ánh mắt của lão nhân này khi nhìn về phía chúng ta có chút không đúng, giống như muốn nuốt sống chúng ta vậy.
– Quá nguy hiểm! Nơi này quá nguy hiểm! Tại sao có thể có người như vậy?
– Ta sợ hãi.
Khi nhận được tin tức, Hỏa Dung vội vàng chạy đến. Lúc biết rõ năng lực của những Địa Linh này, hắn cũng cảm thấy rất khiếp sợ. Hắn đúng là không ngờ trên đời này lại có những sinh linh như Địa Linhvậy, tuy thân thể thấp bé nhưng trí tuệ tuyệt luân.
– Tiểu tử này đến cùng là có vận khí gì? Chẳng lẽ là cơ duyên chuyển thế hay sao? Làm sao cứ có chuyện gì tốt là đều bị hắn đụng phải.
Hỏa Dung đã không biết nên nói cái gì, thậm chí cảm giác có chút sợ hãi.
Bọn họ sinh hoạt tại Viêm Hoa tông lâu như vậy cũng chưa từng phát hiện Địa Linh. Từ đó có thể thấy chủng tộc này trốn kỹ như thế nào. Thế nhưng mà tiểu tử này chỉ vừa mới ra ngoài tông môn một thời gian đã gặp được còn lôi kéo về tông môn. Hơn nữa đoạn thời gian trước, hắn còn mang về một đống đan dược, số lượng nhiều đến mức ngay cả bọn họ cũng phải động tâm.
Tài phú bực này đã không thể dùng ngôn ngữ để hình dung nữa rồi.
Nhưng hắn rất vui mừng. Lần này, Lâm Phàm nộp khoáng mạch nguyên tinh lên cho tông môn, ít nhất nói rõ, trong lòng người đồ nhi này của Thiên Tu vẫn có tông môn.
Khoáng mạch nguyên tinh mặc dù không có bao nhiêu trợ giúp đối với tu hành, nhưng nếu như bán đi thì cũng có thể kiếm được một khoản tiền lớn. Thế nhưng mà bây giờ, một khoáng mạch nguyên tinh mà Lâm Phàm cũng có thể bỏ được, nộp cho tông môn mà không có nuốt riêng. Rõ ràng là hắn vẫn suy nghĩ cho tông môn. Website TruyenLau.com
Trước kia, hắn cũng còn có một chút ý kiến đối với Lâm Phàm. Nhưng vào lúc này, tất cả đều tan thành mây khói.
Mặc dù kẻ này có chút phách lối, sẽ chọc phiền phức cho tông môn, nhưng tất cả những thứ này đều không trọng yếu. Chỉ cần kẻ này có một lòng suy nghĩ vì tông môn là được rồi.
Lâm Phàm cảm giác có một ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm vào về phía mình. Lúc quay sang, hắn lại phát hiện trong ánh mắt của Hỏa Dung trưởng lão như có lửa cháy hừng hực tựa như là có ý nghĩ xấu với mình.
TruyenLau Ánh mắt này khiến hắn không được tự nhiên.
– Khụ khụ khụ!
Lâm Phàm ho nhẹ vài tiếng như muốn nói trưởng lão ngài còn nhìn cái gì nữa? Chẳng lẽ trên mặt ta có hoa hay sao?
– Lão sư, lúc này chúng ta nên phái người đi đến thành Nguyệt Sơn. Lối vào của khoáng mạch nguyên tinh kia ở ngay phía dưới cửa hàng của La Chân Sơn, là vị hôn phu của Hoàng Thanh Hoa, em gái của Hoàng Phú Quý, đệ tử của tông ta. Chuyện này ta sẽ bàn với đối phương một chút, chúng ta cũng nên bồi thường cho bọn họ một phần. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm nói.
Thiên Tu gật đầu, nói:
– Đây là chuyện đương nhiên. Tông ta cũng sẽ không làm những chuyện cướp đoạt của dân lành. Mà đúng rồi, thành chủ cùng đệ tử trấn thủ thành Nguyệt Sơn cũng nên thay người rồi. Ngươi cho rằng cho ai làm là thích hợp nhất?
– Vấn đề này lão sư đừng hỏi ta. Ta không biết. Lão sư và mấy vị trưởng lão cứ bàn bạc với nhau đi.
Hắn cũng không muốn quản những chuyện này. Lần này, mục đích chủ yếu khi trở về cũng chính là thông báo về chuyện của khoáng mạch nguyên tinh và tiện đường mang tộc Địa Linh này về tông mà thôi.
Khoáng mạch nguyên tinh này là được phát hiện tại thành Nguyệt Sơn của Viêm Hoa tông cho nên hắn cũng không muốn nuốt riêng. Nếu như là phát hiện ở bên ngoài địa bàn của tông môn hoặc là tại hiểm địa, vậy hắn chỉ có thể tịch thu, bỏ túi.
Nhưng lúc này hắn bỗng nhiên nghĩ đến một việc.
Chính là trong bụng của Thâm Uyên Chi Trùng kia lại cũng có nguyên tinh. Hiển nhiên là ở Vạn Quật thâm uyên cũng chôn dấu một khoáng mạch nguyên tinh.
Chỉ là chỗ kia liên thông với mấy đại tông môn. Nếu như Viêm Hoa tông đi khai thác, khẳng định sẽ dẫn tới chú ý của các tông môn khác, thậm chí có thể dẫn tới chiến tranh. Cho nên sau khi cẩn thận suy nghĩ một phen, Lâm Phàm quyết định mình vẫn nên chôn giấu chuyện này ở trong lòng. Chờ sau này có cơ hội, hắn lại đi kiểm tra một chút.
– Địch Địch!
Nghe thấy Lâm Phàm gọi mình, Địa Linh Địch Địch nhảy dựng lên rồi vội vàng đáp lời. Vừa mới đến một chỗ xa lạ, lại gặp được những sinh linh nguy hiểm này, mặc dù hoàn cảnh chung quanh rất tốt đẹp, thế nhưng mà hắn cũng không dám khinh thường.
Những sinh linh này thế nhưng mà sẽ ăn hết bọn họ.
Lâm Phàm cảm giác có cần phải dặn dò Địch Địch một phen. Mặc dù những sinh linh này rất thông minh, nhưng mà mạch suy nghĩ của bọn họ đúng là không bình thường.
Đe dọa bọn họ hiển nhiên là chuyện không thể nào. Hắn nhất định phải kể cho đối phương nghe về lịch sử của Viêm Hoa tông, để bọn họ minh bạch, bọn họ đang sinh hoạt ở trong tình cảnh nguy hiểm cỡ nào.
– Tới chỗ ta!
Lâm Phàm ngoắc tay.
Địch Địch có chút sợ hãi. Nắm lông ở trên đỉnh đầu của hắn hơi nhúc nhích một chút. Hắn quay đầu nhìn về phía đồng bạn để tìm kiếm sự trợ giúp, thế nhưng mà những người khác vẫn ôm chặt lấy nhau, lắc đầu biểu thị không giúp được.
Trên đỉnh núi, Lâm Phàm ngồi xuống mà Địch Địch thì đứng ở một bên.
Cũng không biết hai người này nói thầm với nhau về cái gì mà biểu tình trên khuôn mặt của Địch Địch liên tục thay đổi.
Lúc thì như kinh ngạc, có khi lại giống như là rất khiếp sợ, rất phẫn nộ, mà có đôi khi lại tràn ngập nhiệt tình.
Cũng không lâu lắm, Địch Địch quay về. Lúc này, trên mặt của hắn không còn sự sợ hãi nữa. Hắn đứng trước mặt những người khác, giơ cánh tay ngắn nhỏ lên cao và nói:
– Các bạn, chúng ta phải cố gắng. Chúng ta muốn nghiên cứu, phát minh, chế tạo. Chúng ta muốn hòa bình. Cho nên, sau này, chúng ta sống ở nơi này, sử dụng trí tuệ của chúng ta nghiên cứu, phát minh ra những thứ mà chúng ta muốn nghiên cứu."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu