Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 458: ỔN ĐỊNH, HẮN PHẢI THẬT ỔN ĐỊNH


– Ừm. Ngươi làm rất không tệ. Ếch xanh, ta đã nhìn thấy được sự trung thành của ngươi với ta. Điều này khiến cho ta cảm thấy rất vui mừng.
Lâm Phàm vuốt ve đan dược trong lòng bàn tay. Viên đan dược này có dược lực rất mạnh, mặt ngoài có đường vân màu vàng chuyển động, thậm chí dược lực nồng đậm đến mức hiện lên ở mặt ngoài, vừa nhìn liền biết đan dược này cực kỳ phi phàm.
– Chuyện quái quỷ gì vậy?
Ếch xanh sững sờ. Kẻ liều mạng này sao lại không nghĩ đến chuyện nấu mình lên mà còn tán dương mình trung tâm.
Ngẩng đầu, ếch xanh lập tức trợn tròn mắt.
– Thành công…
Chẳng qua là khi nhìn thấy viên đan dược kia bị kẻ liều mạng này nắm ở trong tay, khuôn mặt màu xanh của nó lập tức tái đi.
– Ếch xanh, ngươi thành công rồi.
Lâm Phàm hài lòng gật đầu. Năng lực của ếch xanh đúng là khiến hắn hơi kinh ngạc.
– Ếch xanh, mặt của ngươi làm sao vậy? Ta trông ngươi hơi khác thường đó. Là bởi vì quá mệt mỏi sao? Ta có thể cho ngươi nghỉ ngơi thêm một đoạn thời gian.
Hiện tại, tâm tình của hắn thật đúng là rất tốt. Hắn không ngờ ếch xanh này lại thật sự có thể luyện chế ra đan dược Thiên giai, chỉ là độ nguy hiểm của việc này cũng tương đối lớn. Nhưng nếu như về sau vẫn là như vậy thì hắn vẫn rất nguyện ý cho ếch xanh tiếp tục luyện chế.
– Không phải đâu, chủ nhân. Là do ta quá hưng phấn mà thôi.
Ếch xanh lập tức nhếch miệng cười, chỉ là nụ cười này còn khó coi hơn cả khóc nữa. Nó không ngờ lần này mình lại luyện chế đan dược thành công, hơn nữa còn bị kẻ liều mạng này lấy mất.
Tài liệu để luyện chế đan dược này đều là do nó lấy ra từ trong quỹ đen của mình. Nếu như không có thành công thì cũng không sao, chí ít là không có mất gì. Nhưng bây giờ không ngờ lại luyện chế thành công, chuyện này khiến cho nó cảm thấy khó mà tiếp nhận. Tài phú mà nó khổ cực tích lũy hoàn toàn chính là làm áo cưới cho người khác.
Nghĩ đến đây, ếch xanh lập tức òa khóc ra.
– Chủ nhân, ta không sao. Đây là do ta cao hứng nên mới khóc. Không ngờ ếch xanh ta vậy mà có thể vì chủ nhân làm ra cống hiến to lớn như vậy. Ta thật sự cảm thấy rất vui. TruyenLau
– Oa!
Ếch xanh nằm rạp trên mặt đất. Chân trước nắm thành quả đấm, không ngừng nện xuống mặt đất.
TruyenLau Nó cảm thấy đau lòng không thôi.
Nội tình sắp bị móc rỗng rồi. Tại sao mà nó lại ngốc như vậy? Đang không có việc gì, tự nhiên nó giở chứng, cưỡng ép luyện chế đan dược làm gì? Hiện tại thì hay rồi, mất cả chì lẫn chài.
Lâm Phàm ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ đầu của ếch xanh, nói:
– Ếch xanh, ta không ngờ ngươi có thể suy nghĩ cho ta như vậy. Thân là chủ nhân, ta cũng cảm thấy rất vui mừng. Ngươi yên tâm đi! Đan dược này ta sẽ cẩn thận khi nuốt vào để cho nó phát huy tác dụng tốt nhất, để không thể lãng phí tâm huyết của ngươi.
– Quá vinh… Vinh hạnh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lúc này, hai mắt của ếch xanh đã đẫm lệ. Nó khóc đến mức kinh thiên động địa, bi thương muốn tự tử. Nếu như không phải còn không muốn chết, nó cũng muốn đụng đầu vào trong đất bùn, chôn sống bản thân mình rồi.
Động tĩnh khổng lồ khiến cho mấy vị trưởng lão của tông môn chú ý.
– Đồ nhi, vừa rồi có người luyện chế ra đan dược Thiên giai?
Thiên Tu hóa thành vệt sáng, lao tới từ phương xa. Giọng nói run run tựa như là không dám tin.
Lâm Phàm tung tung đan dược trong tay, gật đầu, nói:
– Đúng vậy, lão sư. Là một viên đan dược Thiên giai hạ phẩm.
Thiên Tu đứng ở bên cạnh Lâm Phàm, nhìn kỹ viên đan dược trong tay hắn rồi nói:
– Viên đan dược này có độ tinh khiết rất cao. Cho dù ở trong cấp độ Thiên giai hạ phẩm, nó cũng có thể được tính là đỉnh tiêm.
– Ếch xanh này là yêu sủng của con. Gì thì không nói chứ năng lực luyện đan rất không tệ. Mặc dù vừa rồi, nó tạo thành một chút phiền phức, nhưng cũng may không có bất cứ vấn đề gì.
Lâm Phàm đúng là không có ẩn tàng. Ếch xanh là yêu sủng của hắn, đó là chuyện mà đệ tử Vô Địch phong đều biết. Mặc dù ếch xanh thỉnh thoảng vẫn có chút giấu giếm nhưng vẫn có thể thấy nó tương đối tôn trọng mình.
Thế này đã rất tốt rồi.
– Kỳ tài ngút trời.
Thiên Tu tán dương. Khi thấy ếch xanh kia, ông rõ ràng sửng sốt một chút, tựa như là không ngờ con ếch xanh nho nhỏ này lại có năng lực lớn đến như thế.
Trong lúc còn đang bi thương mà nghe được có người tán dương bản thân, ếch xanh đã ngừng lại khóc, đứng thẳng dậy, ưỡn ngực nói:
– Đan dược Thiên giai có là gì đâu? Nếu không là tu vi của ta còn thấp thì luyện chế đan dược Thiên giai cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Thiên Tu mới khen ếch xanh được một câu, nó đã phổng mũi, chém gió được rồi.
– Quái.
Thiên Tu nhìn chằm chằm vào ếch xanh tựa như là muốn xem thấu nó.
Ếch xanh bị ánh mắt này nhìn đến mức toàn thân không được tự nhiên. Nó luôn cảm giác ánh mắt này có tính xâm lược rất mạnh khiến cho nó không quá dễ chịu. Nhưng được rồi, mình thế nhưng mà là một con ếch xanh có thể luyện chế đan dược Thiên giai, bị người chú mục là chuyện rất bình thường.
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Lão sư, con cho rằng có thể cho Luyện Đan sư của tông môn đi theo ếch xanh học tập thuật luyện đan. Nếu như có thể học tập một phần năng lực luyện đan của ếch xanh thì sau này tông môn cũng có thể được nhờ rồi, Viêm Hoa tông chúng ta sẽ có thể vượt qua những tông môn khác về phương diện luyện đan.
– Ừm. Đồ nhi nói có lý, rất có lý.
Thiên Tu vuốt râu gật đầu nói. Ông cảm thấy ý kiến này của đồ nhi rất là không tệ.
Để mấy Luyện Đan đại sư của tông môn đi theo ếch xanh học tập cũng là một lựa chọn không tệ.
Ếch xanh lắc đầu, nói:
– Dạy người khác luyện đan ư? Ta không làm, không làm đâu. Ta còn không có nhàn nhã đến mức tốn công làm việc này.
Nó cũng không muốn dạy người khác luyện đan. Nếu dạy cho người khác xong thì mình sẽ chết đói.
– Ếch xanh, ta cho ngươi một cơ hội.
Lâm Phàm nắm ếch xanh trong tay. Làn da của ếch xanh bóng loáng khiến hắn có cảm giác bóp rất sướng tay.
– Chủ nhân, người đừng bóp ta nữa. Bóp nữa là ta sẽ bị thương đó. Ta làm, ta sẽ làm mà.
Ếch xanh cảm nhận được nhục nhã. Nó muốn phản kháng, thế nhưng mà không phản kháng được. Kẻ liều mạng này thật quá kinh khủng, quá dọa người.
– Ừm. Thế này mới đúng chứ.
Lâm Phàm cười, nói:
– Lão sư, người cứ thông báo cho những Luyện Đan đại sư của tông môn, có thời gian có thể học tập cùng ếch xanh này. Ta muốn đi bế quan đã."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu