Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 522: TỘI NHÂN LÂM PHÀM ĐI THEO CHÚNG TA MỘT CHUYẾN

Xoạt xoạt!
Ở dưới uy lực của Lang Nha bổng, màn sáng xuất hiện vết nứt dày đặc lại còn đang không ngừng kéo dài. Khi vết nứt kéo dài tới dưới đáy thì màn sáng đột nhiên vỡ nát.
Dòng lũ ngập trời đột nhiên đổ ập xuống, tràn vào trong căn cứ.
Đám giáo đồ của Thiên Thần giáo hoảng sợ, la hét.
"Chủ giáo đại nhân cứu mạng."
Tiếng kêu thảm thiết mới ra, trong nháy mắt bị nước sông ngập trời nghiền ép, đám giáo đồ kia chết không kịp ngáp.
Các giáo đồ có tu vi Tôi Thể cảnh cũng không chịu nổi áp lực bực này. Thân thể nhanh chóng bị đè ép nổ tung rồi dung nhập vào trong nước sông.
Lang Nha bổng vẫn còn đang hạ xuống, cuối cùng, chạm đến đáy hố nước.
Thiên Thần giáo chủ giáo vẫy tay, bảo hộ một nhóm giáo đồ.
Đây là có người xâm lấn, dùng một cây gậy sắt đen nhánh bí ẩn đánh xuyên màn sáng bảo hộ bọn hắn, dẫn đến nước sông rót vào khiến cho phân bộ bọn họ bị tử thương nghiêm trọng.
Các giáo đồ có tu vi trên Tôi Thể cảnh kề sát lưng vào vách tường, ngừng thở, hoảng sợ nhìn cái côn sắt đen nhánh kia. Bọn họ không biết thứ này đến cùng là do ai thả xuống. Chẳng lẽ là có cường giả phát hiện ra tung tích của bọn hắn hay sao?
Thật lâu sau, gậy sắt cũng chưa hề di chuyển.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Những giáo đồ của Thiên Thần giáo có tu vi Địa Cương cảnh ấm ức thật lâu, nhưng mà cây gậy sắt thô kệch này một mực dừng lại ở nơi đó khiến cho bọn hắn rất sợ hãi.
Bọn hắn đều đang nghĩ đến một vấn đề, đến cùng phải là bọn hắn đã bị người phát hiện hay không.
Nhưng chuyện này không có khả năng xảy ra. Ở chỗ này, nước từ trên trời giáng xuống sẽ tạo thành sương mù màu trắng dày đặc, người bình thường tuyệt đối sẽ không nhìn thấy tình huống ở bên dưới. Nhưng bây giờ, đột nhiên có một cây gậy sắt này đánh xuyên qua màn sáng, sau đó lại đứng im bất động, chuyện này khiến bọn hắn rất khó chịu.
"Không có thứ gì sao?" Website TruyenLau.com
Hiện tại, Lâm Phàm rất khó chịu, bởi vì mãi mà không có tiếng nhắc nhở cộng điểm tích lũy của hệ thống. Nói cách khác, phía dưới không có người.
Nhưng chuyện này cũng không nhất định, Lang Nha bổng không đủ to cho nên không thể nào lấp đầy hố nước này. Vậy nên không thể nói chính xác là phía dưới có hay không có giáo đồ Thiên Thần giáo được.
Nghĩ đến đây, hai tay hắn nắm lấy Lang Nha bổng, sau đó bắt đầu khuấy. Về phần có người hay không thì chỉ cần đợi lát nữa là biết.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Đáy nước!
Lang Nha bổng nguyên bản không có đứng im, đột nhiên động đậy.
"Đây là muốn làm gì?"
Chủ giáo của Thiên Thần giáo hoảng sợ nói. Hắn không biết đến cùng là ai ở phía trên điều khiển, cuối cùng là muốn làm gì?
Đột nhiên!
Dòng nước dưới đáy hố nước nguyên bản coi như bình ổn, đột nhiên bạo động lên.
Cây gậy sắt kia chuyển động khiến cho dòng nước hình thành vòng xoáy vòi rồng.
"Chủ giáo đại nhân, ta không cố được nữa rồi."
Một tên giáo đồ lưng tựa vào vách đá gầm rú lên. Nhưng khi hắn há miệng thì có nước sông nhanh chóng rót vào khiến cho hắn bị sặc đến sắc mặt đỏ bừng. Hiển nhiên là hắn cũng không kiên trì được lâu nữa.
Nhìn thấy tình huống này, chủ giáo cắn răng, bám chặt vách đá, ngăn cản tác động của vòng xoáy này.
Vòng xoáy càng lúc càng lớn, lực hút càng ngày càng mạnh.
Rốt cục, có giáo đồ không giữ được nữa, thân thể nhanh chóng bị dòng nước kéo ra, lao vào Lang Nha bổng đang xoay tròn và bị khuấy nát.
Điểm tích lũy +200
Không trung, Lâm Phàm đang khuấy rất là sảng khoái thì đột nhiên có tiếng báo hiệu điểm tích lũy vang lên. Hắn thầm nói trong lòng, quả nhiên là có người ở phía dưới. Xem ra lúc này là mình đánh trượt hoặc có lẽ là bị bọn hắn tránh được. Nhưng bây giờ, hắn khuấy dòng nước như thế này thì bọn hắn làm sao trốn được.
"Cái chảo!"
Cái chảo xuất hiện. Sau đó, Lâm Phàm khuấy nhanh hơn, hắn muốn bức đám người kia đi ra.
Đáy nước.
"Ta không chịu được nữa rồi."
Có giáo đồ Thiên Thần giáo không chịu đựng được nữa, thân thể hóa thành một vệt sáng, muốn lao lên phía trên.
"Ta muốn đi ra ngoài."
giống như phản ứng dây chuyền, liên tục có giáo đồ không chịu đựng được nữa, theo sau người kia phóng lên trên. Nếu như còn ở dưới này, bọn họ sẽ chỉ bị vóng xoáy kia kéo ra ngoài. Đến lúc đó, bọn họ cũng chỉ có một con đường chết.
Ùng ục ục!
Lúc này, Lâm Phàm phát hiện mặt nước có bong bóng nổi lên giống như là có cái gì đó muốn đi ra vậy.
"Tới rồi sao?"
Trong lòng hắn càng thêm phấn khởi, một tay cầm Lang Nha bổng tiếp tục khuấy mạnh, một tay cầm chắc cái chảo.
Đột nhiên!
Mặt nước nổ tung, một bóng người lao ra, phóng lên tận trời.
"Rốt cục ta cũng đi ra được rồi, đến cùng là..."
Lời còn chưa nói hết, trong ánh mắt hoảng sợ của giáo đồ kia, một cái chảo đen kịt xuất hiện ở trên đầu hắn và giáng xuống.
Đoàng.
Một chảo nổ đầu, hắn chết đến không thể chết thêm. Vừa mới đi ra lại rơi xuống, thậm chí ngay cả chết, hắn cũng không biết đến cùng vì cái gì.
Điểm tích lũy +300
"Không ngờ giáo đồ Thiên Thần giáo vậy mà thật sự ẩn nấp ở phía dưới. Thật đúng là thú vị. Hơn nữa, chất lượng của đám người này cũng không tệ lắm."
"Hỗn trướng, đến cùng là ai dám can đảm đến..."
Lại có một bóng người xuất hiện. Vừa ngoi đầu lên, kẻ này liền tức giận quát.
Đoàng.
Đối với Lâm Phàm , giờ phút này chính là lúc khảo nghiệm phản ứng của hắn. Tình huống hiện tại giống hệt như là đang chơi trò đánh chuột đất ở kiếp trước, hơn nữa còn là độ khó lớn nhất, chuột đất cũng không phải xuất hiện theo từng cái mà là lập tức đều xuất hiện.
"Không ngờ, trò chơi mà ta thích chơi nhất ở kiếp trước lại còn có thể xuất hiện. Đúng là khiến cho ta có chút hoài niệm."
Mặc dù lĩnh ngộ là Lực Lượng Pháp Tắc, nhưng tốc độ của bản thân cũng không chậm. Cái chảo đã nâng cao, chỉ cần phát hiện mục tiêu là có thể đánh một đòn nổ đầu.
Đoàng.
Đoàng.
Giữa thiên địa không còn âm thanh nào khác ngoại trừ âm thanh cái chảo đánh nổ đầu người.
Đồng thời, còn có từng bộ thi thể không đầu, rơi xuống phía dưới, một lần nữa rơi xuống mặt nước.
Nhìn thấy cảnh tượng vô số bộ thi thể rơi xuốn, những giáo đồ muốn đi ra đều kinh hãi đến sắc mặt trắng bệch, không có chút huyết sắc nào.
"Làm sao lại hết rồi? Tất cả đều không chịu ra ngoài nữa sao?"
Lâm Phàm lơ lửng ở trên không trung, ánh mắt nhìn về phía dưới."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu