Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 662: CŨNG NÊN ĐI RA LÀM MÀU RỒI

"Rồng Komodo?"
Lâm Phàm không hề nghĩ tới, cái con yêu thú này vậy mà lại là yêu thú trong truyền thuyết, hắn phải nhìn thêm mấy lần nữa. Xác thực, thân dài ngàn trượng không giống bình thường.
"Yêu thú bán thần, hơn nữa còn không phải loại bình thường, hơi thở mạnh thật."
Bề mặt sần sùi kia không chỉ có những mụn cơm màu nâu đen, mà còn có phù văn kỳ lạ che phủ bên trên, vô cùng hài hòa tự nhiên.
Đám đệ tử kia ngồi co quắp trên đất, lúc nhìn thấy con yêu thú này đũng quần của bọn chúng đều ướt hết rồi, còn kinh khủng hơn so với lúc thấy Lâm Phàm.
"Sao lại thành thế này, rồng Komodo làm sao có thể có thật chứ, nó không phải là thần thú trong truyền thuyết đã bị diệt sạch rồi sao?"
Lâm Phàm nhìn từ trên xuống dưới. Yêu thú lớn nhường này phải làm thức ăn trong bao nhiêu năm mới hết được đây. Mặc dù con yêu thú này dài đến mức hết chỗ nói, nhưng mà càng là thứ không bình thường thì càng ngon, cái này là đúc kết từ thực tiễn.
"Này rồng Komodo phải không? Nếu đã có thực lực bán thần, vậy có biết nói chuyện không, nói hai câu xem nào."
Lâm Phàm hô lên, hoàn toàn không e sợ yêu thú bán thần, tuy yêu thú bẩm sinh mạnh hơn so với con người, nhưng hắn lại không sợ hãi chút nào, không phải chỉ chiến đấu thôi sao, có gì để mà sợ chứ. Trừ phi nó có thể lên trời.
Bất chợt Rồng Komodo vẫy cái đuôi cực lớn của nó, trực tiếp càn quét tiến đến. Không gian bên phải tựa như chịu phải sức ép, một trận gió mãnh liệt chợt tấn công tới.
Ầm!
Lâm Phàm nâng cánh tay lên, ngăn cản cái đuôi khổng lồ sắp đánh tới, nhưng cho dù là vậy cũng vẫn tạo thành lực chấn động cực lớn, phá hủy hết thảy.
Mà cái đám đệ tử kia khi gặp phải lực chấn động lớn như vậy, đến ngay cả phát ra tiếng kêu thảm cũng không có, bị cỗ sức mạnh này trực tiếp đánh nát, hóa thành một bãi máu thịt.
Cánh tay nhỏ bé này của hắn, cùng với cái đuôi khổng lồ kia, tạo nên một sự đối lập mạnh mẽ. Website TruyenLau.com
"Thật đáng tiếc, sớm biết bọn chúng phải chết, thì ta đã tự mình ra tay, giết chết hết cái đám người này, mặc dù điểm tích lũy không nhiều, nhưng mà cũng là thịt đó."
Ngay tức thì, rồng Komodo vung đuôi lần nữa, so với lần trước còn mạnh hơn.
Ầm!
Nguồn copy từ TruyenLau.com Mặt đất nứt toác, trận gió mạnh kia đều cuộn mặt đất lên một tầng dày cộm, trực tiếp xuất hiện hố sâu cực lớn. Lâm Phàm trong nháy mắt nhảy lùi lại về phía sau.
"Ai da, cái thứ này có chút lợi hại, sức lực này lớn thật."
Có điều, ngươi quá đáng lắm đấy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lúc này, ánh mắt Lâm Phàm ngưng lại khi cái đuôi khổng lồ kia lại quét tới lần nữa, thân thể hắn bành trướng, các bắp thịt như nổ tung, gân xanh lại càng giống như những rễ cây già cỗi, uốn lượn vươn lên.
"Chân vũ chi lực!"
Năm ngón tay nắm lại thành quyền, ánh sáng màu đen bùng nổ, nắm đấm cùng cái đuôi va chạm vào nhau.
Rầm!
Tiếng nổ tung vang lên, lực va chạm cực lớn bộc phát, mạnh mẽ lan ra tứ phía. Cuộc tỷ thí giữa các bán thần, vô cùng kinh khủng. Sức mạnh hình thành khi va chạm, càng sinh ra những chấn động cực lớn.
"Sức mạnh của con yêu thú này quá mãnh liệt."
Đây vẫn là lần đầu tiên hắn gặp phải tuyển thủ có đủ sức mạnh để đấu cùng hắn. Mặc dù con rồng Komodo này chỉ là một con yêu thú, nhưng hắn cũng nên cho nó một sự tôn nghiêm đầy đủ.
Lúc này, rồng Komodo mở to cái miệng đầy răng nhọn, bên trong miệng nó tích đầy dịch thể màu xanh lục, bong bóng sôi sùng sục, tiếng nước đọng truyền tới, đến ngay cả hư không cũng bị ăn mòn.
"Bao lâu rồi ngươi chưa đánh răng vậy, mau ngậm mồm lại, thối chết đi được. Ngươi mà còn thế này, ta không đánh với ngươi nữa."
Lâm Phàm gào lên, vốn còn cảm thấy bản thân hắn nên dành sự tôn trọng cho con yêu thú này, nhưng mà bây giờ xem ra hắn tôn trọng mất công rồi. Một lời không hợp liền mở miệng, hơi thối ngập ngụa, có thể ngộp chết người rồi.
Phụt!
Dịch thể màu xanh lục, từ trên trời rơi xuống, những giọt dịch độc kia đang ăn mòn không khí, kéo theo một đường màu đen dài dằng dặc.
"Có chút thú vị đấy."
Lâm Phàm chú ý tới những giọt dịch độc này có linh tính, chập chờn lúc ẩn lúc hiện từ trong những giọt dịch độc này có thể nhìn thấy ác ma dữ tợn màu xanh lục đang gầm gừ. Hắn nhanh chóng lùi lại, không tiếp xúc với dịch độc này. Khi dịch độc rơi xuống đất, trong chớp mắt đã tạo nên hố độc sâu không thấy đáy. Cho dù có là bán thần, nếu như bị dính phải những dịch độc này chỉ e cũng gặp phải bị kịch.
"Có ngon thì tới đây."
Lâm Phàm vọt lên không trung, bay về phương xa, hắn vốn muốn giảm chậm tốc độ, dẫu sao thể hình của con yêu thú khổng lồ như thế, nói không chừng tốc độ còn chậm hơn nhiều. Thế nhưng vào lúc này, đằng sau truyền tới tiếng ầm ầm, quay đầu nhìn khiến hắn trợn mắt há mồm, cái tốc độ này cũng nhanh quá đi. Rồng Komodo, lắc lư cái đuôi khổng lồ của nó, bốn chiếc chân trước sau chuyển động, với tốc độ nhanh như vậy, khiến cho người ta nghẹn họng trăn trối, đến ngay cả mặt đất, cũng đều bắt đầu rung lên kịch liệt.
"Con yêu thú này thật là kinh khủng, Hải Thần Tông vậy mà lại có một Bán thần cảnh Yêu thú, có điều, may mà đây là thú hoang, nếu như không phải thú hoang mà lại là đồ của Hải Thần Tông, vậy thì sớm đã quật khởi rồi."
Lâm Phàm vẫn chưa sử dụng hết tốc độ, mà đánh tới Hải Thần Tông ở phía bên kia. Bất kể thế nào, cái loại tình huống này cũng đều không thể khiến hắn một mình chịu hết, Hải Thần Tông chí ít cũng phải chịu tội chút đỉnh mới đúng.
Mặt đất chấn động, hiển nhiên sẽ khiến người khác chú ý tới.
Vốn có một số kẻ tâm cao khí ngạo đang rất không vui, rốt cuộc là kẻ nào to gan dám càn rỡ như vậy, định bụng ra tay giáo huấn. Thế nhưng khi nhìn thấy cái bóng khổng lồ kia thì ngay lập tức ngậm chặt miệng, run bần bật núp trong bóng tối.
Yêu thú ngàn trượng là cái khái niệm gì?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu