Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 255: CỨ ĐIỂM LỤC THỜI

Lúc này ở Nhật Chiếu tông,tâm trạng của mọi người đều vô cùng trầm thấp. Trên bầu trời, những đám mây đen như là chì nặng nề làm cho tất cả mọi người có cảm giác cực kỳ ngột ngạt.
Vô số đệ tử choáng váng nhìn miệng hố to lớn ở phương xa kia tựa như là không thể tin được sẽ có chuyện như thế xảy ra.
Chiến Thuyền Tám Cánh tự hủy, uy lực cuồng bạo phát tán ra xung quanh. Nếu như không phải là có mấy vị cường giả trong tông môn trấn áp, vậy thì hậu quả cũng khó mà lường được.
"Là ai, đến cùng là ai?"
Một tên trưởng lão toàn thân đầy máu tức giận gào thét. Hắn không ngờ sẽ xảy ra chuyện như thế này. Chiến Thuyền Tám Cánh tự bạo vốn là chuyện không có khả năng xảy ra, bởi vì nguyên liệu mà bọn họ sử dụng căn bản là không có cách nào bộc phát ra uy lực bực này.
Nhưng lúc cảm nhận được uy lực của lần tự bạo này, hắn lại hoàn toàn choáng váng. Lần này Chiến Thuyền Tám Cánh tự bạo, sức mạnh phát tán ra căn bản khiến cho người ta khó mà ngăn cản. Để làm được chuyện này có lẽ chỉ có sử dụng nguyên tinh làm nguyên liệu mới có thể tạo thành đi, hơn nữa nguyên tinh này còn nhất định phải là loại tinh khiết nhất.
Phù phù!
Vô số đệ tử quỳ trên mặt đất. Bọn họ không ngờ Anh Hồn Bia thần thánh ở trong suy nghĩ của bọn họ đã hoàn toàn bị hủy diệt, chỉ có hố sâu to lớn kia nói rõ nơi này đã từng là vị trí của Anh Hồn Bia.
Mỗi một người đệ tử của Nhật Chiếu tông đều hi vọng tương lai mình có thể tiến vào Anh Hồn Bia. Bởi vì như thế chính là có được vinh quang chí cao, đời đời kiếp kiếp đều được hưởng thụ sự tế bái của đám người hậu bối.
Nhưng mà hiện tại tất cả cũng đã không còn nữa.
Lúc này, từ trong hố sâu, mấy bóng người hóa thành mấy vệt sáng bay về phía tông môn đại điện, sau đó tất cả cùng quỳ lạy ở trên mặt đất.
"Tông chủ, chúng ta đã điều tra rõ ràng."
Ngữ khí của những người này mặc dù rất bình tĩnh, nhưng lại không khó để nhìn ra trong nội tâm của bọn họ cũng cực kỳ hoảng sợ. Chiến Thuyền Tám Cánh tự bạo ở gần Anh Hồn Bia tạo thành tổn thất vô cùng nghiêm trọng, ngoài ra còn có vô số thương vong.
Mặc dù chuyện này không hề có bất cứ quan hệ nào với bọn họ. Nhưng vào thời khắc này, bọn họ cũng đều biết, lửa giận ở trong lòng của tông chủ chỉ sợ đã lên đến đỉnh điểm, hoàn toàn có thể đốt cháy tất cả mọi thứ thành tro bụi. Bọn họ cũng không muốn thành nơi trút giận của tông chủ đâu.
"Nói."
TruyenLau.com Bóng người cao lớn kia đứng ở trên cao nhưng tựa như là cả người đang hòa làm một thể với bóng tối, mà ở chung quanh, bọn họ ẩn ẩn cảm giác được mấy ánh mắt cũng đang nhìn chằm chằm về phía bọn họ.
Những ánh mắt này giấu ở trong bóng tối, không có lên tiếng cũng không có đi ra.
Nhưng mà bọn họ biết, những ánh mắt này chính là của mấy vị cao tầng đỉnh tiêm ở trong tông môn, những người nắm trong tay toàn bộ sinh tử của Nhật Chiếu tông.
"Là có người cố ý cài đặt để Chiến Thuyền Tám Cánh đánh úp về phía Anh Hồn Bia, hơn nữa còn thay đổi nguyên liệu khởi động thành nguyên tinh cao cấp nhất, cho nên mới có thể tạo thành uy lực như vậy. Đồng thời bởi vì đây là Chiến Thuyền Tám Cánh của Phục Đô Thánh, cho nên, tiểu nhân suy đoán, sự việc lần này chính là hành động của Viêm Hoa tông."
Người quỳ lạy ở trên mặt đất run lẩy bẩy. TruyenLau.com
Lúc này, từ phương xa, mấy bóng người bay tới, sau đó phù phù một tiếng, quỳ lạy ở trên mặt đất.
"Tông chủ tha mạng, tha mạng."
TruyenLau.com Những người đến sau này đều là đệ tử canh giữ ở sơn môn, chức trách của bọn họ chính là chặn đường tất cả phi thuyền từ bên ngoài lái tới.
Nguyên bản bọn họ cũng đã thấy được phi thuyền này, nhưng mà khi nhìn thấy đây là Chiến Thuyền Tám Cánh của Phục Đô Thánh Phục sư huynh, bọn họ cũng không có tiến lên chặn đường, bởi vì Phục Đô Thánh là Thần Tử của tông môn, là người quyền cao chức trọng.
Đồng thời bọn họ cũng người của Phục Đô Thánh, đương nhiên sẽ không chặn chiến thuyền của sư huynh mình lại.
Thế nhưng mà khi một tiếng nổ lớn, rung động đất trời vang lên, bọn họ cũng kinh ngạc đến trợn tròn mắt, đồng thời cũng biết được mình đã xông ra đại họa.
Giờ khắc này, hiện trường rất an tĩnh, không hề có một chút thanh âm nào.
"Chức vị trọng yếu như vậy mà tông môn giao cho các ngươi cũng nói rằng tông môn tin tưởng các ngươi đến thế nào, nhưng mà các ngươi lại trông coi như vậy hay sao?"
Trong bóng tối, âm thanh kia vang lên, cực kỳ âm trầm, cực kỳ khủng bố làm cho mấy người đang quỳ lạy kia cảm thấy vô cùng kinh hãi, không ngừng run rẩy.
Thậm chí ở thời khắc này, bọn họ cảm thấy tựa như là rơi vào trong hầm băng.
"Tông chủ tha mạng."
Bọn họ dập đầu cầu xin tha mạng, chỉ cầu miễn qua tội chết, thậm chí để bọn họ lo lắng chính là ngàn vạn không nên để bọn họ sống không bằng chết.
Đột nhiên, bóng tối nguyên bản đang thản nhiên kia đột nhiên nổi lên sóng gió. Từ trong bóng tối, từng bóng người màu đen lao ra, những bóng người này tựa như là cái bóng vậy, nhanh chóng quấn quanh những đệ tử đang quỳ lạy kia.
"A! Tông chủ tha mạng ..."
Những đệ tử này quá sợ hãi, gầm rú lên. Tiếng thét tê tâm liệt phế. Trong lòng bọn họ đã bị cảm giác sợ hãi bao phủ.
Ầm!
Máu tươi bắn tung tóe, thịt nát bắn ra khắp nơi.
Những đệ tử điều tra hiện trường kia nuốt nước miếng, run lẩy bẩy, không dám lên tiếng, mồ hôi trên trán tí tách lăn xuống.
Bọn họ biết tông chủ đã hoàn toàn tức giận, thậm chí toàn bộ tông môn cũng như thế.
Đối với tông môn, Anh Hồn Bia có ý nghĩa quá sâu sắc, cũng không phải là một nơi tầm thường.
...
Cứ điểm Lục Thời là một căn cứ trọng yếu của Nhật Chiếu tông.
Lúc này, tiếng mắng chửi, tiếng kêu thảm thiết không ngừng từ nơi này truyền ra ngoài.
Một đệ tử của Nhật Chiếu tông có làn da ngăm đen, tay cầm roi dài quất vào người một nam tử quần áo tả tơi và quát:
"Chớ có biếng nhác, nhanh làm việc cho ta."
Ở dưới một roi này, nam tử kia da tróc thịt bong, máu thịt be bét, đau đớn khiến cho hắn hít vào mấy hơi lạnh, có xúc động muốn ngã trên mặt đất. Nhưng mà hắn biết mình không thể ngã xuống, bởi vì nếu như thế vậy thì kết cục sau cùng chính là bị đưa đi làm thức ăn nuôi yêu thú.
Trên sân bãi lớn như vậy, vô số tù binh đang vận chuyển đá, có khối đá nặng mấy trăm cân, cũng có khối nặng đến mấy ngàn cân không giống nhau. Những khối đá này được đục ra từ nơi này, rồi vận chuyển đến phương xa, dùng để tu sửa tường thành.
Lúc này, ở bên trong đám tù binh này, có mấy người đi ở cùng một chỗ, vụng trộm liếc nhìn nhau một cái, sau đó hơi nhẹ gật đầu, động tác này không có khiến cho bất cứ người nào chú ý.
"Muốn chết, đứng lên cho ta."
Đúng lúc này, phương xa vang lên tiếng quát chói tai. Một đệ tử của Nhật Chiếu tông quất roi vào người một nam tử. Roi dài trong tay hắn như là cuồng long vậy, quất nam tử kia đau đến không ngừng lăn lộn ở trên mặt đất.
Người vận chuyển đá ở chung quanh nhìn thấy tình huống này, năm ngón tay nắm chặt lại, trong mắt lóe ra vẻ phẫn nộ. Nhưng mà bọn họ biết, ở trong này phản kháng chính là muốn chết, không ai có thể cứu được bọn họ.
Cũng không lâu lắm, nam tử kia đã bị quất đến không nhúc nhích.
Đệ tử của Nhật Chiếu tông kia nhìn thoáng qua, nhổ một bãi nước bọt, nói:
"Đồ phế vật, chết là không có bất kỳ tác dụng gì nữa, chỉ có thể làm đồ ăn cho yêu thú."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu