Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 673: Ở LẠI NỮA SẼ PHÁT ĐIÊN, CÁO TỪ!

Hỏa Dung từ đỉnh núi Thiên Tu quay lại, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phàm, trông thấy nụ cười dạt dào ấy chỉ cần dùng mông suy nghĩ cũng có thể biết được nguyên nhân là gì. Đây chắc chắn là uy hiếp Đán Ác Quân Chủ rồi, nếu không thì tuyệt đối sẽ không thể nào như vậy được.
"Sư huynh, nếu như Đán Ác Quân Chủ muốn tặng quà mừng, vậy thì hãy nhận lấy đi. Dù sao cũng là một phần tấm lòng của Đán Ác Quân Chủ, đồng thời cũng chứng minh giữa tông ta và Thánh Đường tông không hề có mâu thuẫn, vẫn luôn rất hữu nghị."
Hỏa Dung rất biết nói chuyện, nói cứ như quan hệ giữa hai tông không hề có mâu thuẫn thật ấy. Tại sao đệ tử của Viêm Hoa tông lại cảm thấy lời này không thể tin như vậy chứ. Nếu như không có mâu thuẫn với tông môn khác thì bọn họ sẽ tin, còn Thánh Đường tông có đánh chết bọn họ cũng sẽ không tin đâu.
Lâm sư huynh nghiền ép bốn vị quân chủ, đó là việc không nể mặt một cách trần trụi. Giờ đây Đán Ác Quân Chủ lại muốn tặng quà mừng, hành động này, bọn họ nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, rối loạn ghê gớm. Có lẽ Đán Ác Quân Chủ này muốn thiết lập quan hệ tốt với tông ta, cho nên mới tặng quà mừng. Sau khi suy nghĩ như vậy, thật đúng là có chút đạo lý.
Đại Diễn tông và Đại Hùng Bảo tông cũng lờ mờ, có chút không hiểu ý tứ của Đán Ác Quân Chủ, thế nhưng nhìn thấy nụ cười kia của đối phương thì cảm giác hình như là thật. Chẳng lẽ thật sự đã nghĩ nhiều rồi, Thánh Đường tông thật sự muốn áp dụng phương sách hữu nghị với Viêm Hoa tông, muốn thiết lập quan hệ hữu nghị sao.
Đán Ác Quân Chủ đứng ở nơi đó nhìn tình huống hiện tại, nhất thời không biết nên nói gì. Tặng quà mừng thì phải tặng quà gì đây, hiện giờ ông ta đã có tư tưởng chém chết Lâm Phàm, khao khát băm vằm thi thể kia thành vạn mảnh rồi.
"Nếu đã như thế, vậy tông của ta xin đa tạ lòng tốt của Đán Ác Quân Chủ."
Tông chủ chắp tay nói, đối với hảo ý này của Đán Ác Quân Chủ, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đón nhận thôi.
"Ha ha ha!"
Đán Ác Quân Chủ cười, trong nụ cười lộ ra vẻ bi thương, ông ta bị người ta hãm hại. Không đúng, đây không phải là hãm hại mà là trước mắt bao người bị bắt chẹt vơ vét tài sản. Hơn nữa còn không thể phản kháng.
Lâm Phàm vỗ vai Đán Ác Quân Chủ, lớn tiếng cười nói:
TruyenLau "Đán Ác Quân Chủ nói, việc Viêm Hoa tông thiết lập mối quan hệ ngoại giao với hai tông là một bước khởi đầu, bởi vậy sẽ tặng một món quà lớn. Bổn Phong Chủ đoán Thánh Đường tông cường thịnh như vậy, món quá lớn này hiển nhiên không giống bình thường."
"Các sư đệ, mọi người nói xem có đúng hay không?"
Các đệ tử bao vây tụ tập xung quanh đại điện mặc dù không biết lời sư huynh nói có ý gì, nhưng vẫn la hét nhiệt tình:
"Đúng vậy!"
"Thánh Đường tông là đệ nhất đại tông trên thế gian, không biết rốt cuộc sẽ tặng quà mừng gì nữa." Website TruyenLau.com
"Thứ đó chắc chắn rất kinh người."
"Đúng đúng!"
Tiếng xì xào bàn tán của các đệ tử truyền vào trong tai Đán Ác Quân Chủ.
"Đâu có, đâu có, chỉ là một món quà mừng bình thường mà thôi, quà ít lòng nhiều, không quyết định ở giá trị của quà mừng, mà một phần tâm ý là đủ rồi."
Đán Ác Quân Chủ cười nói. Lâm Phàm rất ngạc nhiên, không ngờ người này lại có thể nói ra những lời này, thật đúng là bất ngờ, song thật sự cho rằng như vậy là có thể qua cửa ai sao. TruyenLau
"Ha ha ha, Đán Ác Quân Chủ khiêm tốn rồi, đường đường là Bán Thần, lại là một trong quân chủ của Thánh Đường tông, phụ trách công việc ngoại giao, làm sao có thể là quà mừng bình thường được, rõ ràng đây là sợ tông ta cảm thấy quà mừng quá lớn, không tiện đón nhận thôi."
"Ta..."
Đán Ác Quân Chủ không còn lời nào để nói, xem như ngươi lợi hại, sau đó kiểm tra chiếc nhẫn trữ vật, trong lòng rất đau đớn.
Ông ta phụ trách việc đối ngoại của Thánh Đường tông, cũng là một quân chủ khá giàu có, nếu như tặng cho các tông môn hùng mạnh khác, cũng sẽ không đau lòng, suy cho cùng thì đồ tặng đi, cuối cùng cũng sẽ quay lại, có thể trở về để tông môn thanh toán. Có điều cho Viêm Hoa tông thì sẽ phải thanh toán như thế nào đây, nói không chừng trở về tông môn sẽ bị mắng chết ấy chứ. Thậm chí, ông ta còn dự định giấu kín chuyện này không để cho bất kỳ người nào biết.
Cuối cùng, cắn răng, đã thổ huyết, ngón tay vừa giơ lên, rất nhiều quà mừng từ trong nhẫn trữ vật bay ra ngoài.
"Hỏa Dung trưởng lão, còn ngây ra đó làm gì vậy, thu vào đi."
Lâm Phàm cười nói, Thánh Đường tông đến Viêm Hoa tông tuyệt đối không có chuyện tốt, nếu như đã tới, vậy thì phải thổ một chút huyết chứ.
Hỏa Dung nhìn những món quà mừng này, mặt mày hớn hở thu hết tất cả vào.
"Xin cáo từ."
Đán Ác Quân Chủ chắp tay, không muốn ở thêm Viêm Hoa tông một khắc nào nữa, cho dù là một hơi thở cũng không muốn nán lại.
"Chờ đã!"
Lúc này, Lâm Phàm lại lên tiếng. Đán Ác Quân Chủ hít một hơi thật sâu, chịu đựng cơn giận dữ.
"Lâm Phong chủ lại có chỉ giáo gì vậy?"
"Đán Ác Quân Chủ đừng nóng vội, ngài tặng cho tông ta quà mừng phong phú như vậy, sao có thể không đáp lễ. Bổn Phong chủ vừa khéo chém giết được một con yêu thú làm loạn thế gian bên ngoài, muốn chia cho ngài một chút."
Trong khi mọi người đang nghi hoặc, Lâm Phàm lấy con Rồng Komodo từ trong nhẫn trữ vật ra, giữ ở trong tay, thân hình ngàn trượng xông thẳng lên trời, chấn động người đời.
"Yêu thú Bán Thần cảnh."
Khi đám người Đán Ác Quân Chủ nhìn thấy con yêu thú này thì đều sắc mặt kinh biến, mặc dù đã chết rồi thế nhưng khí tức này vẫn còn, đó là khí tức của Bán Thần. Hơn nữa khí tức này còn mạnh hơn ông ta.
"Trảm!"
Lâm Phàm giơ ngón tay lên, chém xuống một miếng thịt từ trên người Rồng Komodo, cỡ bằng lòng bàn tay.
Sau đó dùng dây nhỏ xuyên qua, để Đán Ác Quân Chủ cầm theo.
"Đán Ác Quân Chủ, tông của ta nghèo khó, không có vật gì tốt để đáp lễ nhưng miếng thịt này là thịt của yêu thú Bán Thần cảnh, là thứ tông ta quý trọng nhất. Xin đừng từ chối, đây là tâm ý của tông ta, trở về làm thịt khô cũng có thể ăn được hai bữa."
Lâm Phàm cố nén cười, vẻ mặt ngưng trọng nói:
"Nhỡ kỹ, cho thêm muối, mùi vị sẽ ngon hơn."
Đán Ác Quân Chủ tay cầm miếng thịt mỡ, cuối cùng chắp tay, gằn từng chữ nói:
"Cáo từ!"
Ông ta thật sự không thể ở thêm được nữa. Nếu như ở lại tiếp, sẽ phát điên mất."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu