Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 249: KỲ VỌNG CÀNG LỚN, THẤT VỌNG CÀNG LỚN

"
"
"Hộ Tráo"
Trong chốc lát, những sợi tơ quấn ở chung quanh kia điên cuồng phun trào rồi nhanh chóng ngưng tụ, hình thành một cái lưới lớn màu trắng dày đặc trên đỉnh đầu của Thiên Cơ.
Lang Nha bổng rõ ràng bị cái lưới lớn này ngăn trở, không thể đánh xuống.
"Tu vi chỉ là Địa Cương cảnh tầng sáu lại có thể bộc phát ra sức mạnh bực này. Hiện tại ta rất có hứng thú đối với công pháp của ngươi. Nhưng chênh lệch giữa cảnh giới cùng lĩnh ngộ của hai chúng ta là không thể siêu việt."
"Xuyên Thấu."
Giờ khắc này, hai tay của Thiên Cơ đột nhiên duỗi thẳng. Trên mỗi ngón tay đều có vô số sợi tơ vặn vẹo, đầu mũi nhọn lấp lóe ánh sáng lạnh lẽo muốn nhanh chóng đâm xuyên qua thân thể của Lâm Phàm, sau đó xé nát hắn.
Lâm Phàm nhấc tay trái lên, cái chảo mang theo uy thế cuồng bạo đánh về phía khuôn mặt củaThiên Cơ.
Phốc.
Hơn mười sợi tơ điên cuồng đâm xuyên thân thể của Lâm Phàm, nhưng mà hắn không thèm để ý, tốc độ của cái chảo kia vẫn không hề giảm bớt.
Bang~
Cái chảo đánh trúng nửa bên mặt Thiên Cơ, đánh hắn bay thẳng về phía xa.
Mà lồng ngực của Lâm Phàm lại có thêm mười lỗ máu, trong mỗi lỗ máu đều có vô số sợi tơ. Tựa như là vừa mới đi vào nhưng mà còn không có kịp đâm sâu thì đã bị người đánh gãy, chúng một mực cố gắng giãy dụa ở lồng ngực của Lâm Phàm.
"Thứ đồ gì đây, buồn nôn đến cực điểm."
Lâm Phàm vươn tay bắt được phần đuôi những sợi tơ này. Hắn tựa như là không biết đau đớn vậy, nhanh chóng rút những sợi tơ này ra, ném ở trên mặt đất. Bởi vì phía đầu bên kia của sợi tơ đang cắm vào trong thân thể của hắn, cho nên lúc rút ra còn kéo theo cả một chút thịt.
Kẽo kẹt!
Phương xa, Thiên Cơ đứng lên, trên nửa bên mặt có sợi tơ giăng đầy, chính chúng đã chặn lại một kích vừa rồi của Lâm Phàm, nhưng mà sức mạnh khổng lồ vẫn khiến cho khóe miệng của Thiên Cơ chảy xuống một dòng máu tươi.
"Kẻ mạnh như ngươi tuyệt đối không phải là hạng người vô danh. Nói! Ngươi đến cùng là ai?" TruyenLau.com
Thiên Cơ lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm. Dù chỉ vừa mới giao thủ trong chốc lát nhưng hắn cũng đã nhìn ra, tu vi của gia hỏa này chỉ là Địa Cương cảnh tầng sáu nhưng lại có thể bộc phát sức mạnh đáng sợ đến cực điểm.
Nhất là kiểu đấu pháp hoàn toàn không hề phòng thủ của đối phương mới là thứ làm cho hắn cảm thấy kinh hãi.
Vừa nãy, Lâm Phàm không hề né tránh đòn tấn công của hắn. Đó là điều hắn không ngờ tới cho nên hắn mới không kịp phản ứng. Nhưng may mắn có những sợi tơ này bảo hộ, nếu không trực tiếp chịu một đòn kia thì đầu của hắn cũng đã nát rồi.
Website TruyenLau.com "Chiến đấu thì nên thoải mái hưởng thụ, nói nhảm nhiều như vậy làm gì."
Ầm ầm!
Lấy Lâm Phàm làm trung tâm, một sức mạnh mênh mông nhanh chóng bạo phát ra. Mặt đất rạn nứt, hãm sâu xuống dưới, vết nứt như là mạng nhện lan tràn ra xung quanh mà Lâm Phàm đã sớm biến mất.
Thần sắc của Thiên Cơ ngưng trọng, ánh mắt sắc bén, tay phải hất lên. Vô số sợi tơ bay múa, nhanh chóng bao phủ cả cánh tay phải, màu da nguyên bản trong nháy mắt đã biến thành màu trắng của sợi tơ.
"Tìm được ngươi rồi."
TruyenLau.com Thiên Cơ chợt quát to. Tay phải nâng lên, bổ về phía hư không. Sức mạnh cường hãn bạo phát ra. Chỉ bằng tu vi Địa Cương cảnh tầng chín mà hắn lại có thể cưỡng ép xé rách hư không, quả thật là rất khủng bố.
Ầm vang!
Một bóng người xuất hiện. Lang Nha bổng đập vào tay phải của Thiên Cơ. Lực trùng kích cường đại bạo phát ra, toàn bộ mọi thứ ở chung quanh lập tức bị chôn vùi, mà không khí cũng bị chấn động như là sóng biển vậy, một tầng lại một tầng khuếch tán ra bên ngoài.
Bùm!
Thân ảnh của hai người không ngừng lấp lóe ở trên không trung, mỗi một lần lấp lóe đều vang lên tiếng nổ thật to. Mặt đất phía dưới đã không ngừng vỡ nát.
Ầm!
Hai bóng người dần dần hiện ra, đứng cách nhau một khoảng.
Trên lồng ngực của Lâm Phàm có một vết thương, máu tươi như là thác nước dọc theo vết thương không ngừng chảy xuống. Nhưng mà máu tươi chảy ra trong nháy mắt chảy xuôi đến hai chân, lại một lần nữa bị Lâm Phàm hấp thu.
"Sảng khoái, ngươi thật rất là mạnh mẽ. Cũng đã lâu lắm rồi, ta không có chiến đấu kịch liệt như vậy."
Hiện tại Lâm Phàm cực kỳ hưng phấn, toàn bộ máu tươi ở trong cơ thể đều đang sôi trào lên. Chiến đấu ngang cơ như thế này khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ sảng khoái, thoải mái hơn việc một quyền đánh nát kia rất nhiều.
Chỉ là lúc này sắc mặt của Thiên Cơ càng lúc càng ngưng trọng. Tay phải không ngừng run rẩy, một đoạn xương cốt nhanh chóng đâm xuyên da thịt, lòi ra bên ngoài.
Sau mấy chục lần va chạm, sức mạnh của đối phương khiến cho hắn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, khiến cho hắn cảm thấy áp lực, hơn nữa loại đấu pháp không muốn mạng này của đối phương cũng để hắn cảm thấy sợ hãi.
Vừa rồi, hắn tìm được cơ hội, tay phải đánh lên lồng ngực của đối phương, lưu lại một vết thương sâu tận xương, bây giờ máu còn đang chảy. Thế nhưng mà hắn cũng không ngờ đối phương không hề có ý nghĩ né tránh, ngược lại còn cố gắng đánh nát xương cốt ở tay phải của hắn, khiến cho một đoạn xương cốt đâm xuyên cánh tay, lòi ra bên ngoài.
Tí tách!
Máu tươi nhỏ giọt xuống mặt đất.
Trong nháy mắt, máu tươi lăn xuống tựa như là đã có được sinh mệnh lực, dũng mãnh lao thẳng đến chỗ đối phương. Mà máu tươi ở trên những vết thương kia khác cũng như là bị một sức mạnh vô hình dẫn dắt, không ngừng giãy dụa. Nếu như không phải là bản thân vận chuyển cương khí để áp chế, chỉ sợ trong chốc lát, mình sẽ bị đối phương hút khô máu.
"Ngươi rất không tệ, có chút tài năng."
Lâm Phàm cười, hơi nhấc ngón tay. Một ngọn lửa bùng lên ở trên đầu ngón tay. Sau đó Lâm Phàm nhanh chóng đặt ngọn lửa lên trên vết thương
Tư tư
Âm thanh thiêu đốt vang lên, vết thương nhanh chóng đóng vảy, không chảy máu nữa.
"Ngươi đến cùng là thứ gì?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu