Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 241: PHƯƠNG PHÁP PHÁT TÀI LÀM GIÀU

Dưới cây cổ thụ, một con yêu thú có dáng chết cực kỳ khủng bố. Nhưng ánh mắt của Tần Mộc Băng cũng không ở trên thi thể của con yêu thú này mà là phía trên một chiếc đỉnh đang sôi trào, tản ra mùi thơm kia.
Khi mà nam nhân này lấy cái đỉnh này ra, nàng lập tức cảm giác được cái đỉnh này tản ra khí tức cực kỳ kinh khủng để nàng cảm giác tuyệt vọng. Mà loại cảm giác này nàng chỉ mới cảm thụ qua từ trên người những cường giả của Nhật Chiếu tông kia.
Đã từng có lúc, tổ chức gặp tai hoạ ngập đầu, cường giả của Nhật Chiếu tông tế ra một cái búa đá. Cái búa này nhìn qua rất mộc mạc, nhưng mà khi nó đánh xuống, toàn bộ thiên địa đều ảm đạm phai mờ, mặt đất trong phương viên mấy trăm dặm ở dưới uy lực của cái búa đá kia trong nháy mắt vỡ nát. Cảnh tượng kia được nàng vĩnh viễn ghi ở trong lòng.
Nếu như không phải là có một người bí ẩn ra tay cứu giúp các nàng thì tất cả mọi người của tổ chức các nàng chỉ sợ đều phải chết rồi.
"Cái đỉnh này..."
Tần Mộc Băng chỉ mới nói nửa câu, cũng không dám nhiều lời nữa, bởi vì nàng đã thật sự bị dọa sợ.
Lâm Phàm không hề không để ý, lật qua lật lại miếng thịt trong cái chảo, nói:
"Đây là Thiên Hà Vương Đỉnh, thứ mà ta cướp được từ Hải Thần tông. Thấy nó có chút tác dụng nên ta giữ lại. Khi đi ra ngoài, ta cũng phải dựa vào nó để làm vài việc quan trọng hàng ngày."
Tần Mộc Băng thật không biết nam nhân này đến cùng là nghĩ như thế nào. Nàng có thể cảm thấy cái đỉnh này rất cường đại, cho dù là nàng cũng không thể chống đỡ. Thế nhưng mà bảo bối như vậy lại bị người này dùng để nấu canh, đúng là phung phí của trời.
Lúc này, Lâm Phàm đưa cái chảo tới trước mặt nàng, chỉ vào miếng thịt nói:
"Nếm thử đi, đây là thịt nướng trên chảo do ta chế biến. Hương vị cũng không tệ lắm, yêu thú cũng thích ăn."
Nhớ tới trước kia có một con yêu thú bởi vì thích ăn thịt nướng của mình mà bị mình đập chết, hắn cũng có chút hối hận, nó tán đồng đồ ăn ngon do mình làm ra vậy mà lại bị mình đập chết.
Tần Mộc Băng nhìn khối thịt đầy đủ sắc hương vị ở trong cái chảo kia, nuốt nước bọt, sau đó nhâm nhi thưởng thức. Miếng thịt vừa mới vào miệng trong nháy mắt đã hòa tan, hương vị thịt ở trong miệng bạo phát, thật quá tuyệt vời.
"Tạ ơn ngài. Đã rất lâu rồi ta chưa từng niếm qua món ăn nào ngon như vậy."
Tần Mộc Băng cúi đầu cảm tạ. Kể từ khi đi vào Nhật Chiếu tông làm nhiệm vụ, nàng cũng không có cơ hội nếm qua món ngon như vậy nữa, bình thường đều là giải quyết qua loa. Bởi vì nàng biết mục đích của mình khi đến Nhật Chiếu tông là gì, sao có thể sẽ lãng phí thời gian ở trên phương diện ăn uống cơ chứ. Website TruyenLau.com
"Uống chút canh đi, hương vị của món canh này cũng rất tốt."
Lâm Phàm lấy ra một cái thìa, đưa cho Tần Mộc Băng.
Tần Mộc Băng không ngờ nam nhân cường đại này sẽ coi trọng đồ ăn như thế. Nếu cường giả như vậy thật sự có thể gia nhập vào tổ chức của các nàng, như vậy nhất định sẽ rất được các chị em hoan nghênh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nàng ngồi ở một bên, vừa ăn vừa liếc trộm Lâm Phàm. Đối với nàng, có thể ăn một bữa ngon như vậythật sự là quá hạnh phúc.
"Ngươi thật không suy nghĩ đến chuyện gia nhập tổ chức của chúng ta một chút sao? Kỳ thật ngươi có thể suy tính thêm một chút, tổ chức của chúng ta thật sự rất tốt, mọi người đều có chung lý tưởng."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tần Mộc Băng một lần nữa mở miệng nói, nếu như có thể kéo nam nhân này vào trong tổ chức của các nàng, như vậy thật sự là một chuyện tốt đối với tổ chức.
Lâm Phàm cười, nói:
"Ăn nhanh lên! Sau khi ăn xong ta cũng nên rời đi."
"Nha."
Tần Mộc Băng không nói thêm gì nữa, tiếp tục ăn uống, cũng không phải ăn như hổ đói, nhìn qua càng giống như là một vị tiểu thư của một đại gia tộc.
Rất nhanh, Tần Mộc Băng ăn no căng bụng, hài lòng tựa người ở bên cổ thụ. Sau đó nàng lấy một tấm lệnh bài bằng sắt ra, nói:
"Cái này tặng cho ngài. Nếu có tấm lệnh bài này, gặp được người của tổ chức chúng ta, bọn họ sẽ vô tư giúp đỡ ngài, bởi vì bọn họ biết ngài là người một nhà."
Lâm Phàm cầm lấy lệnh bài. Mặt trên lệnh bài này có điêu khắc một đóa hoa, nhưng mà hắn cũng không biết là hoa gì, nói:
"Ngươi cho rằng nếu như có chuyện mà ngay cả chính bản thân ta đều không giải quyết được, tổ chức của các ngươi có thể trợ giúp ta sao?"
Tần Mộc Băng hơi đỏ mặt, có chút xấu hổ, nói:
"Ta chỉ là hi vọng, về sau nếu như ngài gặp được người có lệnh bài này, ngài có thể giúp bọn họ một chút."
"Tốt, gặp lại."
Lâm Phàm nhanh chóng đứng dậy, hơi nhấc ngón tay, thu hồi Thiên Hà Vương Đỉnh, sau đó chạy về phương xa.
Mà lúc này, một thanh âm truyền vào trong tai Tần Mộc Băng.
"Nữ nhân, về sau đừng mặc loại quần áo bó sát người như này, sẽ khiến cho người ta có xúc động muốn xé rách."
Tần Mộc Băng nhìn bóng người đang dần dần biến mất ở phương xa, còn có chút tiếc nuối, nhưng mà sau khi nghe được lời nói này của hắn, sắc mặt của nàng lại đỏ bừng.
"Biến thái."
Vốn dĩ nàng không có cảm giác quần áo bó sát người như thế này có vấn đề gì, bởi vì ăn mặc như thế này sẽ không ảnh hưởng tới hành động của các nàng. Chỉ là lời nói của Lâm Phàm vẫn vang vọng ở trong đầu của nàng.
"Chẳng lẽ thật sự là như thế?"
Nghĩ đến ánh mắt của Lẫm Đông Tam Quân khi nhìn về phía mình, nàng cũng không khỏi rùng mình một cái, trong đầu cũng xuất hiện ý niệm muốn đổi quần áo.
Nhưng nghĩ đến những đồng bạn đã chết đi vì bảo hộ nàng, sắc mặt của nàng cũng có chút bi thương.
"Không được, ta phải nhanh chóng trở về, phản đồ kia nhất định sẽ trở về tổ chức. Ta cũng phải trở về báo cho đội trưởng."
Lúc này, Lâm Phàm lấy bản đồ ra, cẩn thận quan sát. Sau khi suy nghĩ hồi lâu, hắn cũng chọn trúng một chỗ, cũng là địa điểm cách mình gần nhất.
Lục Mê Cảnh Quật, mức độ: nguy hiểm.
Có được cường giả Địa Cương cảnh tầng chín của Nhật Chiếu tông tọa trấn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu