Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 502: KỲ THẬT VẪN LÀ RẤT DỄ DÀNG


Lúc này, trong bảo khố của Nhật Chiếu tông.
– Phát tài rồi.
Ánh sáng màu vàng lóng lánh, đan hương nồng đậm, bảo quang của thiên tài địa bảo chói mắt. Bảo vật lít nha lít nhít, phân loại chỉnh tề bày ra ở nơi đó.
– Tất cả đều là của ta.
Hiện giờ, hai mắt của Lâm Phàm cũng đã biến thành hình tiền, trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, đó là thu sạch, ngay cả đất cũng không lưu lại cho Nhật Chiếu tông.
Hắn không lo lắng bên Bình Nguyên Hoang Huyết kia xảy ra chuyện. Bởi vì hắn tin tưởng lão sư tuyệt đối có thể lưu tông chủ của Nhật Chiếu tông cùng hai vị trưởng lão đỉnh tiêm lại.
Về phần Hàn Bích Không thì hắn không dám nói chắc. Cũng may, Hàn Bích Không chỉ cần quấn lấy mấy trưởng lão đỉnh tiêm, tranh thủ cho hắn một chút thời gian.
Lâm Phàm lật bàn tay một cái, tất cả những thứ mà hắn nhìn thấy đều bị thu vào trong nhẫn trữ vật.
Lần này đến Nhật Chiếu tông, có lão sư chống đỡ, chính là một cơ hội khó có được. Lần sau còn muốn, coi như là nằm mơ thì nghĩ cũng đừng nghĩ.
Tài phú biến mất, chỉ có còn sót lại đan hương phiêu tán trên không trung.
– Tài phú của một tông tuyệt đối không có khả năng chỉ có một chút như thế. Mặc dù tài phú mà mình vừa mới thu hoạch rất khổng lồ nhưng nếu như là so với tài phú của một tông thì vẫn chưa là gì cả.
Sau khi hưng phấn đến cực hạn, lúc bình tĩnh lại, hắn liền phát hiện có vấn đề.
TruyenLau – Chín cái cửa đá này.
Trong tầm mắt, chín cái cửa đá khảm ở trên vách tường, mặt ngoài của mỗi một cái cửa đá đều điêu khắc một bức tranh.
– A. Mình giống như là đã nhìn qua hình ảnh phía trên này ở nơi nào đó. Website TruyenLau.com
Hắn dừng lại ở trước một cửa đá, nhìn qua một con yêu thú hình rắn có tám đầu tám đuôi đang hoành hành trong hải dương.
Mặc kệ, bây giờ, hắn cũng không có thời gian hao tổn, nhìn xem trong này đến cùng là có bảo bối gì hay không.
Mặc dù không biết trong này đến cùng sẽ có cái gì, nhưng nếu là thứ này được cất giấu cẩn thận trong bảo khố của Nhật Chiếu tông thì khẳng định là phi phàm. Bởi vì không biết cách mở cửa ra cho nên hắn chỉ có thể dùng bạo lực để phá hư.
Năm ngón tay nắm lại thành quyền rồi đánh ra. Sức mạnh cuồng bạo nhanh chóng va chạm với cửa đá.
Cửa đá chấn động, bụi đất run run. Lực phản chấn nhanh chóng đánh bay những bệ đá đã bị Lâm Phàm vơ vét không còn ở chung quanh ra xa. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đăng đăng!
Ngay cả Lâm Phàm cũng bị lực phản chấn ép cho phải lui lại.
– Thứ này thật cổ quái, lại còn có thể khiến ta lui lại. Chuyện này khiến cho ta cảm thấy rất khó chịu.
Lâm Phàm thì thầm. Hắn dám chắc chắn đằng sau cửa đá này nhất định chính là siêu cấp đại bảo tàng.
Cứ vậy rời đi, hắn sẽ không cam lòng.
Đột nhiên!
Từ trong hư không, một cánh tay duỗi ra, khoác lên vai Lâm Phàm.
– Đồ đệ đi thôi, còn ở lại sẽ bị người phát hiện.
Thiên Tu vừa đi tới, nhìn thấy đồ đệ đã mở cửa đá mà còn dám lưu lại, cũng bất đắc dĩ. Phải biết bị người trông thấy cùng không có bị người trông thấy là hai chuyện khác nhau.
Mặc dù chiến lực đỉnh tiêm của Nhật Chiếu tông không bằng hắn, nhưng nếu việc trắng trợn xông tới cướp đoạt này đến tay Thiên Tông điện thì cũng không dễ giải quyết.
Nếu như ông có thể đột phá Bán Thần cảnh đạt tới cảnh giới cao hơn, trở thành thiên hạ vô địch thì cũng có thể để đồ đệ tùy ý chơi đùa, nhưng bây giờ còn không được.
Lâm Phàm vừa định biện pháp mở ra cửa đá, nhưng nghe lời này của lão sư, không cam lòng nói.
– Lão sư, chúng ta không thể đi, bảo bối đã ở ngay phía trước rồi. Nếu cứ vậy rời đi, tất nhiên sẽ hối hận cả một đời. Từ trước đến nay, Nhật Chiếu tông vẫn luôn phách lối với Viêm Hoa tông ta, thậm chí còn lấy đệ tử của tông ta làm vật thí nghiệm. Nếu như không cho bọn họ một bài học, chỉ sợ bọn họ sẽ cho rằng Viêm Hoa tông ta dễ ức hiếp. Hôm nay, chúng ta sẽ đánh vỡ chín cái cửa đá này, cướp đoạt tất cả tài phú của bọn họ rồi rời đi.
Những lời này được Lâm Phàm nói hiên ngang lẫm liệt nhưng mà theo Thiên Tu, đồ đệ bảo bối này của mình là muốn tiền không muốn mạng.
– Có lý, bảo bối do vi sư tạm thời chưởng quản.
Thiên Tu gật đầu giống như là có chút động lòng.
– Lão sư, ta nhìn thôi được rồi. Phía sau chín cái cửa đá này khẳng định là bảo tàng cuối cùng của Nhật Chiếu tông. Bây giờ, chúng ta đã khiến cho Nhật Chiếu tông gà bay chó chạy, làm cho bọn họ sắp sửa phát điên rồi. Nếu như lại đánh xuyên qua chín cái cửa đá này, cướp đoạt bảo tàng ở bên trong, Nhật Chiếu tông tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Đến lúc đó, chỉ sợ chuyện gì bọn họ cũng đều làm được.
– Mặc dù chúng ta không cần sợ hãi nhưng cũng phải suy nghĩ cho vô số con dân của Viêm Hoa tông.
Lâm Phàm bình tĩnh nói.
Thiên Tu gật đầu, nói:
– Ừm. Nếu đã như vậy thì quên đi. Vi sư cũng chỉ là tùy ý nói một chút mà thôi. Ta sao có thể lấy bảo bối của đồ đệ mình được.
– Lão sư, lúc trước Hàn sư đệ kém chút bị Nhật Chiếu tông giết chết, nếu chúng ta cứ như vậy rời đi thì Nhật Chiếu tông sẽ cho là Viêm Hoa tông ta dễ bắt nạt. Hay là chúng ta đánh vỡ một cái cửa đá, cầm thứ bên trong, xem như cho Nhật Chiếu tông bọn họ một bài học.
– Lão sư, người động thủ đi.
Lâm Phàm nghiêm túc nói tựa như là việc này không còn là việc của cá nhân mà là đại biểu cho toàn bộ Viêm Hoa tông.
Thiên Tu vươn tay, đập vào trên một cửa đá. Một chưởng của Bán Thần cảnh có uy năng vô song. Dù là con yêu thú trong bức tranh bên trên cửa đá này giống như là muốn sống lại vậy, nhưng mà ở dưới một chưởng của lão sư, bức tranh cũng như cái cửa đá này trong nháy mắt nổ tung, phía trước xuất hiện một cái động lớn.
Trong chốc lát, Lâm Phàm hóa thành vệt sáng, vọt thẳng vào bên trong. Mặc kệ bên trong có thứ gì, hắn vung tay lên, thu sạch tất cả mọi thứ bên trong vào nhẫn trữ vật.
Về phần cuối cùng có thứ gì, hắn định trở lại tông môn mới kiểm tra cẩn thận một phen.
– Đồ đệ, chúng ta đi thôi. Cường giả của Thánh Đường tông đến rồi.
Trong khi đang chờ đợi, Thiên Tu đột nhiên cảm giác từ nơi xa xôi đến cực điểm có một khí tức truyền đến. Đây là khí tức của Bán Thần cảnh Thánh Đường tông. Công pháp của Thánh Đường tông ẩn chứa ý cảnh quang minh đến cực hạn, có thể bao phủ, che đậy thiên địa. Thánh Đường tông tự xưng đây là pháp môn thuần chính nhất trên thế gian."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu