Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 549: NHANH CHỨNG MINH TRONG SẠCH CỦA TA

Thậm chí còn có một người gọi là Hàn Thải Phi thì phải, tỏa ra khói lửa rất lộng lẫy, rất không tệ.
"Chúng ta có làm."
Thẩm Phán Thái Nhật không chút do dự, nhanh chóng gật đầu. Bây giờ, hắn chỉ cảm thấy đối phương khủng bố khiến cho người sợ hãi.
Lâm Phàm hơi nhấc ngón tay. Một cái dao găm ở sau lưng Thẩm Phán Thái Nhật bay tới trong tay Lâm Phàm. Sau đó, hắn cầm lấy khều tro bụi giữa kẽ tay.
Nhìn thấy cảnh này, mí mắt của Thẩm Phán Thái Nhật khẽ giật giật. Đây là Vô Ảnh, bảo bối của hắn. Tổng cộng có tất cả chín mươi chín thanh, có được diệu dụng Quỷ Thần khó lường. Nhưng bây giờ, bảo bối của hắn lại bị đối phương dùng để khều móng tay. Hắn giận mà không dám nói gì, chỉ có thể nén giận.
"Ngươi là Tượng Thần tông Thẩm Phán Thấp Bà?"
Nhìn lão thái bà còn lại, Lâm Phàm dò hỏi.
"Đúng, đúng."
Thẩm Phán Thấp Bà cong người, gật đầu đáp. Kẻ ở trước mắt này chính là người không những có thể chiến đấu mà còn có thể trấn áp Bán Thần Thương Ngộ Đạo, là một tồn tại cực kỳ kinh khủng. Cho nên nàng cũng không dám càn rỡ.
"Ngươi cùng Thích Đế Thiên kia Tượng Thần tông có một chân hay không? (ý nói quan hệ tình nhân)"
Lâm Phàm hỏi.
Thẩm Phán Thấp Bà hơi biến sắc. Nàng vốn định gầm thét nhưng nghĩ đến điều gì đó, lập tức sợ hãi, nói.
"Không có, không có."
"Ừm."
Lâm Phàm dừng động tác trong tay lại, âm lượng cất cao.
"Cho ngươi thêm một cơ hội, ta không thích nghe nói láo."
"Có, có."
Thẩm Phán Thấp Bà gật đầu, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Nhất là bây giờ họ đang ở trên cùng một chiếc Chiến thuyền, nếu như đối phương ra tay, nàng tuyệt đối chạy không thoát. TruyenLau.com
"Ừm. Có là được rồi. Nếu như gặp phải, ngươi nói ta có thể đấm một quyền chết tươi hắn hay không? Nghe nói Tượng Thần tông các ngươi có Bán Thần cảnh nhưng ẩn tàng không có công bố ra, có chuyện này hay không?"
Lâm Phàm hỏi.
"Không có. Không có. Tông ta không có Bán Thần cảnh." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thẩm Phán Thấp Bà lắc đầu, nói. Chuyện thế này sao có thể nói mò. Nếu như Tượng Thần tông có được Bán Thần cảnh thì nàng cũng có thể có khí phách một chút. Chỉ là bây giờ, cho dù có, nàng cũng có không dám càn rỡ.
Tượng Thần tông dám tiến công Thái Thản tông cũng là bởi vì có Thánh Đường tông duy trì. Mục đích chủ yếu của Thánh Đường tông chính là bố trí quân cờ để có thể giúp bọn họ khống chế các tông môn trên thế gian.
"Nguyên lai chỗ tốt sau khi chiến đấu Bán Thần cảnh lại nhiều như thế."
Hiện tại, Lâm Phàm đã có thể cảm nhận được. Cảm giác này thật đúng là không sai. Quả nhiên là có Bán Thần cảnh thì có thể có khí phách một chút.
Đương nhiên, đối với một vài tông môn cường đại chân chính thì Bán Thần cảnh chỉ là một sự uy hiếp, quan trọng vẫn phải nhìn thực lực tổng hợp của tông môn là cường thịnh đến cỡ nào. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phương xa có kiến trúc xuất hiện, đó là tổng bộ của Thiên Tông điện.
Từ xa nhìn lại, phía trên Thiên Tông điện được bao phủ bởi một tầng khí tức huyền diệu tựa như là thiên địa pháp tắc từ bốn phương tám hướng được kéo tới.
Lúc này, ở trước cửa Thiên Tông điện, mấy Chấp Pháp, Phán Quyết đều ngẩng đầu nhìn lại. Bọn họ đã thấy Chiến thuyền đang bay tới từ phương xa.
Đó là Chiến thuyền của Thiên Tông điện bọn họ.
"Trở về, mấy vị Thẩm Phán đại nhân đã trở về, xem ra người kia đã bị bắt giữ."
Bọn họ cũng đều biết Viêm Hoa tông gần đây có xuất hiện một tên đệ tử tương đối càn rỡ. Thiên Tông điện bọn họ đã từng tiến đến để bắt giữ nhưng đi mấy lần đều không công trở về. Chuyện này khiến bọn họ rất nổi nóng.
Bởi vì có rất ít tông môn dám can đảm ngỗ nghịch Thiên Tông điện bọn họ.
Lâm Phàm đi xuống từ Chiến thuyền.
Không ít ánh mắt nhìn qua, biểu lộ trên mặt không ít người đều là cười trên nỗi đau của người khác nhưng cũng có ít người tỏ vẻ hiếu kỳ
"Đây chính là phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông hay sao?"
"Trông cũng khá lắm vậy mà năm lần bảy lượt trốn tránh Thiên Tông điện chúng ta. Lần này, bị các vị đại nhân bắt trở lại, có tội có thể chịu."
Thẩm Phán Tuyên Vũ, Thẩm Phán Thái Nhật, Thẩm Phán Thấp Bà đi theo sau lưng Lâm Phàm, trên mặt không hề có vẻ vui mừng chỉ có bất đắc dĩ.
Mặc dù đã mang Lâm Phàm về Thiên Tông điện nhưng bọn họ rất muốn hỏi là rốt cuộc nên thẩm vấn Lâm Phàm như thế nào?
Thẩm vấn một vị cường giả có thể đối đầu với cường giả Bán Thần cảnh thì cần năng lực lớn bao nhiêu.
"À. Những Thẩm Phán còn lại đâu rồi?"
Có người kinh dị, dù sao lúc đi ra có tất cả năm Thẩm Phán nhưng mà bây giờ lại chỉ có ba Thẩm Phán trở về. Thẩm Phán Ni Ma, Thẩm Phán Sâm Mông đi đâu rồi?
Bọn họ đương nhiên sẽ không nghĩ đến tình huống hai Thẩm Phán đã bị giết chết.
"Tham kiến, các vị Thẩm Phán đại nhân."
Đám người nói.
Phán Quyết Thiên Dương hưng phấn chạy ra từ trong đám người.
"Lâm Phàm, ngươi phạm phải tội lớn ngập trời, bây giờ bị các vị đại nhân bắt về. Ta muốn nhìn ngươi còn càn rỡ như thế nào. Lần này, cho dù là Thiên Tu đến đây thì cũng không thể bảo hộ ngươi."
Với hắn , lần trước tiến đến Viêm Hoa tông là nhục nhã khó có thể nào quên. Bây giờ, năm vị Thẩm Phán ra tay, rốt cục đã bắt người mang về. Đây là chuyện làm lòng người phấn chấn cỡ nào.
Thậm chí, hắn đã nghĩ kỹ xem làm như thế nào để thu thập kẻ này.
"Hừ. Tội nhân vào Thiên Tông điện vậy mà không mang xiềng chân. Cuồng vọng."
Phán Quyết Thiên Dương tiến lên, nói. Đồng thời, hắn còn vung chưởng , muốn trấn áp Lâm Phàm.
Ầm!
Lâm Phàm liếc mắt nhìn, sau đó đấm ra một quyền, đánh nát Phán Quyết Thiên Dương. Máu tươi rải đầy đất. Sau đó hắn quang minh chính đại nhặt nhẫn trữ vật của Phán Quyết Thiên Dương, để vào trong nhẫn trữ vật của mình.
"Các vị sớm quyết định thẩm vấn một chút đi để ta có thể nhanh chóng chứng minh bản thân trong sạch. Về phần người này, dám can đảm nhục nhã ta, chỉ có thể lấy cái chết tạ tội, các ngươi không có bất cứ vấn đề gì chứ?"
Nhìn thấy Lâm Phàm dám can đảm giết chết Phán Quyết Thiên Dương , những Chấp Pháp cùng Phán Quyết chung quanh vốn định nổi giận xông lên. Nhưng khi nghe được lời nói này, bọn họ lại triệt để ngây người, tựa như là không dám tin tưởng.
"Chết chưa hết tội."
Thẩm Phán Tuyên Vũ âm u nói. Hắn đã sớm quyết định sau khi trở về muốn trấn áp Phán Quyết Thiên Dương. Mặc dù bây giờ không có tự mình động thủ, nhưng lửa giận trong lòng cũng tiêu tán một chút.
Nếu như không phải người này lung tung báo cáo tình huống, làm lại có chuyện như vậy phát sinh.
Chỉ là tại Thiên Tông điện một lời không hợp đã ra tay giết chết một Phán Quyết cũng có chút không coi ai ra gì."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu