Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 604: ĐỪNG NGẬM MÁU PHUN NGƯỜI

"Địch Địch, ta muốn ngươi tập trung mọi người tháo dỡ cái Chiến Thuyền này ra, nghiên cứu kỹ thuật hạch tâm ở trong đó, cuối cùng chế tạo ra Chiến Thuyền của riêng mình, có khó khăn gì không?"
Hắn vẫn rất tin tưởng những Địa Linh này.
Địch Địch đang đi tới đi lui ở trong Chiến Thuyền, nghe được Lâm Phàm hỏi thăm, lập tức nhảy lên boong thuyền.
"CHủ nhân, chuyện này không thành vấn đề, Địa Linh tộc chúng ta là thông minh nhất."
"Đồ nhi, Chiến Thuyền lớn như vậy, bị phát hiện thì cũng không tốt. Có lẽ chúng ta vẫn nên ẩn nấp một chút."
Thiên Tu đưa tay. Chiến Thuyền Huyễn Sí vậy mà từ từ nhỏ dần.
"Thủ đoạn này của lão sư thật là quá lợi hại."
Lâm Phàm sợ hãi than thở.
Thiên Tu cười, nói:
"Chờ đến sau khi ngươi đột phá Bán Thần cảnh, ngươi sẽ biết rất nhiều diệu dụng của Bán Thần cảnh. Loại thủ đoạn này nhìn thì lợi hại nhưng thực ra chỉ là cô đọng bản thể vật chất của Chiến Thuyền lại mà thôi, cũng sẽ không cải biến hạch tâm bên trong Chiến Thuyền."
"Thì ra là thế."
Website TruyenLau.com Lâm Phàm gật đầu. Hắn hiểu được, nguyên lý rất đơn giản.
Đúng lúc này, hai người đồng thời ngẩng đầu, nhìn về phía phương xa.
"Hazz. Phiền phức tới rồi."
Thiên Tu bình tĩnh cảm thán nói.
"Lão sư,người có nghĩ được biện pháp gì hay không?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Phàm hỏi. Hắn biết Thánh Đường tông khẳng định sẽ đến, nếu như không đến, vậy thì mới thật là chuyện lạ. Chỉ là khí tức từ phương xa truyền lại thì có chút lạ, giống như không chỉ có người của Thánh Đường tông.
"Đồ nhi, vi sư vẫn chưa nghĩ được biện pháp nhưng thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. Ngươi không cần lo lắng, vi sư cũng muốn xem bọn họ định làm gì. Đến lúc đó, đang từ từ ứng phó."
Thiên Tu cười nói giống như là không có đặt chuyện này ở trong lòng. TruyenLau
"Đó chính là không có biện pháp sao? Được rồi, dù sao chúng ta cũng không làm. Nếu bọn họ dám vu oan hãm hại, chúng ta cũng tuyệt đối không thể bỏ qua."
"Dù sao, ta chính là người chính nghĩa nhất của Viêm Hoa tông."
Lâm Phàm nghiêm túc nói. Hắn đã nghĩ kỹ, tuyệt đối không thể để người ta giội nước bẩn.
"Ừm. Việc này đúng là như thế. Đồ nhi đi thôi, theo vi sư đi chiếu cố bọn họ."
Thiên Tu cười nói. Đồ đệ này của ông thật đúng là biết gây chuyện, bình thường cũng đều không có việc nhỏ. Nhưng thực sư thì từ sau khi nhận đồ đệ này, ông cũng vui vẻ hơn nhiều.
Phương xa, uy áp ngập trời gần như đã ngưng tụ thành thực chất. Cường giả Bán Thần cảnh giáng lâm, hơn nữa còn không chỉ một vị, uy áp ngưng tụ thành có thể nói là kinh thiên động địa.
Cho dù là người đứng ở xa trăm dặm đều có thể cảm giác như là có ngọn núi lớn đè ở trong lòng.
Đệ tử Viêm Hoa tông ngẩng đầu nhìn phương xa, trong lòng trầm xuống. Uy thế từ phương xa truyền tới, trùng điệp ép ở trên người bọn họ.
Khi hai người Lâm Phàm cùng Thiên Tu bay lên trên không trung, một màn sáng vô hình, nhanh chóng bao phủ Viêm Hoa tông, ngăn cản uy thế kia.
"Tham kiến trưởng lão, Lâm sư huynh."
"Các vị sư đệ, các sư muội đứng xa một chút. Có mấy lão bất tử Bán Thần cảnh tới đó."
Lâm Phàm bình tĩnh nói.
Khi nghe nói là có mấy vị cường giả Bán Thần cảnh đến đây, trong lòng đông đảo đệ tử run lên rồi lập tức hiểu ra. Đây là người của Thánh Đường tông đến, là đến tìm Lâm sư huynh hưng sư vấn tội.
Mặc dù bọn họ cực kỳ hưng phấn với hành động vĩ đại của Lâm sư huynh, nhưng nghĩ lại cũng phải lo lắng cho Lâm sư huynh.
Đối bọn họ , cường giả Bán Thần cảnh là một tồn tại kinh khủng, cao không thể chạm.
Một ánh mắt của Bán Thần cảnh có thể biến bọn họ thành mảnh vỡ.
"Mấy vị tới thì tới, cần gì phải làm ra trận thế bực này đâu."
Thiên Tu mở miệng. Tiếng nói hóa thành sóng âm, lan truyền về phương xa.
Tất cả trưởng lão trong tông môn xuất hiện, ngay cả tông chủ đã thật lâu chưa hề đi ra, cũng đi ra chỗ sâu trong tông môn, muốn đi tới.
"Các ngươi đừng tới đây. Nơi này giao cho lão phu cùng đồ nhi là được. Các ngươi tới cũng không có tác dụng gì."
Thiên Tu nói, ngăn đám người đang lao tới.
Có trưởng lão không nhịn được muốn thổ huyết, bước chân lùi về, lời này quá đả thương người, thật sự là làm cho người ta cảm thấy rất đau đớn.
Tới cũng không có tác dụng gì.
Tuy nói sự thực đúng là như thế nhưng Thiên Tu ngươi cũng không thể nói thẳng như vậy chứ.
Chúng ta còn biết xấu hổ mà ngươi biết hay không.
Lâm Phàm nói:
"Lão sư, người tới có khí thế hung hung, không đơn giản."
"Đồ nhi, ngươi hãy nói thật với vi sư, trong đám Bán Thần sắp tới thì ngươi có thể đánh mấy người?"
Thiên Tu hỏi.
Lâm Phàm giơ bàn tay lên, không nói gì.
"Năm người hay sao?"
Thiên Tu ngây người, cảm giác đồ nhi của mình có chút phách lối.
"Lão sư, ngài không nên xem thường đồ nhi. Ý của con là một bàn tay có thể toàn diệt đám người kia."
Lâm Phàm thản nhiên nói. Mặc dù hơi cường điệu quá nhưng ý tứ cũng kém không nhiều.
"Tốt. Vi sư minh bạch. Nghe ngươi nói thế, trong lòng vi sư cũng nắm chắc."
Thiên Tu cười, giống như sau khi nghe được lời này của Lâm Phàm giống như ăn một viên thuốc an thần vậy.
Người còn chưa tới, thanh âm cũng đã truyền lại.
"Thiên Tu, đồ nhi của ngươi cướp đoạt hiểm địa của Thánh Đường tông ta, thật sự là khinh người quá đáng. Hôm nay, nếu ngươi không cho chúng ta một lời giải thích hợp lý thì ngươi cũng đừng trách tông ta không nể mặt mũi."
Thanh âm cuốn tới từ phương xa tạo thành sóng âm cuồn cuộn. Nếu như không phải Viêm Hoa tông đã thiết hạ phòng ngự thì âm thanh này có thể khiến cho đệ tử bình thường thổ huyết mà phế bỏ.
"Thiên Tu, đồ nhi của ngươi diệt sát Thẩm Phán Sát Ma của tông ta. Hôm nay, ngươi nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích thỏa đáng."
Đúng lúc này, thanh âm của vị cường giả Bán Thần cảnh của La Sát tông kia cũng truyền lại mà tới.
Thiên Tu thở dài. Đám người này đã nói rõ là đến tìm đồ nhi của mình để gây phiền phức, thân là lão sư, ông có thể ngồi yên hay sao?
Nhưng mà, tại sao Hải Thần tông, Nhật Chiếu tông, Âm Dương tông lại không có ai đến?
Ngẫm lại cũng hiểu ra, không có cường giả Bán Thần cảnh thì đến cái rắm, tới cũng là pháo hôi. Cử chỉ này đích thật là sáng suốt.
Lúc này, Lâm Phàm tiến lên một bước, hừ lạnh:
"Muốn gán tội cho người khác thì sợ gì không có lý do. Lâm Phàm ta ở chỗ này chờ các ngươi đến đây. Ta ngược lại muốn xem xem, các ngươi muốn hãm hại ta đến khi nào. Lâm Phàm ta là người đầu đội trời chân đạp đất, là người chính nghĩa, nếu như bị dăm ba câu vu hãm của các ngươi ép thành có tội danh, vậy thì thật là thiên địa khó chứa."
Vừa dứt lời, thiên địa vang lên một tiếng nổ lớn, sấm sét đùng đoàng.
Lâm Phàm liếc xéo thiên địa, ông trời lần này thật là không nể mặt mũi, ta cũng đâu có thề thốt gì.
"Hừ!"
Đáp lại lời của Lâm Phàm chỉ có một tiếng hừ lạnh, hiển nhiên là biểu thị bất mãn đối với hắn.
Chỗ sâu trong tông môn.
Hỏa Dung gấp đến độ đi vòng quanh."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu