Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 487: VÔ DIỆN VƯƠNG

– Suốt ngày bịt mắt trốn tìm nhưng không ngờ đám Thiên Thần giáo này đều chọn lựa nơi hoang vu như vậy. Chẳng lẽ đám người này không có can đảm thành lập địa bàn ở trên mặt đất để nói cho tất cả mọi người, đây là tổng bộ của Thiên Thần giáo ta, ai không phục thì cứ đánh tới sao?
Nếu như là thế thì hắn ngược lại là sẽ coi trọng Thiên Thần giáo thêm mấy phần. Nhưng bây giờ, hắn chỉ có thể lắc đầu.
Nhưng hắn cũng minh bạch, Thiên Thần giáo chỉ khó chơi vì bọn chúng ẩn nấp không ra thôi. Nếu chúng dám thò mặt ra, Viêm Hoa tông tuyệt đối có thể dễ dàng hủy diệt.
Lúc này, thân thể rơi xuống, chân đạp mặt đất. Lâm Phàm giơ cao tay, năm ngón tay nắm lại thành quyền. Khi đạt tới đỉnh phong, hắn đánh xuống.
Khi một quyền tiếp xúc với mặt đất, sức mạnh bộc phát ra, mặt đất trầm xuống, vết nứt lan ra khắp bốn phương tám hướng, đá vụn bay lên. Cả một khu vực đã bị một quyền này hủy diệt.
– Đừng ẩn giấu nữa, tất cả đều đi ra cho ta. Ta khổ cực lắm mới tìm kiếm được các ngươi. Đám gia hỏa gan nhỏ như chuột kia, các ngươi có thể suy nghĩ cho ta một chút hay không?
Dưới lòng đất.
Tổng bộ khu thứ sáu của Thiên Thần giáo.
Vô số giáo đồ đang quỳ lạy trước pho tượng, hai tay thì nâng một quyển sách, lẩm bẩm. Mỗi thời mỗi khắc đều sẽ có sức mạnh hư vô phát ra từ trên người những giáo đồ này và bị pho tượng kia hấp thu.
Đột nhiên!
Âm thanh rạn nứt vang vọng, sau đó càng ngày càng rõ.
Giáo đồ của Thiên Thần giáo ngẩng đầu lên nhìn. Bọn họ chỉ thấy được nham thạch trên đầu đột nhiên vỡ ra, sau đó đổ sụp xuống. Từng tảng đá lớn rơi xuống phía dưới.
Mà khi những giáo đồ này sắp bị đập chết, phía trên xuất hiện một màn ánh sáng, ngăn trở toàn bộ những tảng đá lớn này.
– Đám này ở đâu rồi? Đến cùng là ở đâu?
Lúc này, hạp cốc Phong Hống đã không còn tồn tại. Mặt đất dưới chân Lâm Phàm chỉ còn lại hố sâu chi chít.
Hiện tại, hắn đang cố gắng tìm kiếm, hi vọng tìm thấy tung tích của Thiên Thần giáo.
Hắn không biết liệu tổng bộ khu thứ sáu có cường giả hay không. Nếu có Hộ Giáo Pháp Vương thì tốt rồi, mình có thể thoải mái chiến đấu một phen, kiểm tra xem thực lực của mình đã đến mức độ nào.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nhưng vào lúc này, trong một cái hố to sâu không thấy đáy ở đằng xa, có gợn sóng tựa như là do vô số phi cầm hình thành vậy, giống như là thủy triều cuốn tới.
Ở trong đó còn vang lên tiếng gào thét bén nhọn.
– Cái gì vậy?
Lâm Phàm nghi hoặc. Sau đó, một quyền ẩn chứa sức mạnh mênh mông nhanh chóng được hắn đánh ra.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Ầm!
Ầm!
Gợn sóng kia lập tức nổ tung, máu tươi rơi xuống, còn có từng cái bóng đen có thể tích rất nhỏ rơi vào trong hố sâu.
– Người nào? Website TruyenLau.com
– Ai dám đến đây làm càn vậy.
Từng tiếng hét giận giữ vang lên từ trong hố sâu kia.
Lâm Phàm cũng không muốn hỏi nhiều hoặc là nhiều lời. Thiên Hà Vương Đỉnh xuất hiện, miệng đỉnh hơi nghiêng, nước sông cuồn cuộn chảy ra, hình thành dòng nước ngập trời, đổ ập xuống hố sâu kia.
Lâm Phàm vỗ một chưởng lên trên Thiên Hà Vương Đỉnh. Thiên Cương chi lực tràn vào khiến cho Thiên Hà Vương Đỉnh chấn động.
Dòng nước ngập trời kia càng trở nên dữ dội. Mỗi giọt nước tựa như là một mũi tên, nhanh chóng lao xuống hố sâu.
Lập tức, từ trong hố sâu kia, tiếng kêu thảm thiết vang lên, vọng khắp đất trời.
Điểm tích lũy nhanh chóng tăng trưởng. Sau đó, Lâm Phàm khẽ động, nhanh chóng nhảy thẳng xuống hố sâu kia.
– Các cường giả của Thiên Thần giáo đều đi ra cho ta. Mau chóng xếp hàng, tung hoa, thổi kèn để nghênh đón bản đại gia giáng lâm.
Lâm Phàm hô lên. Giọng nói hình thành sóng âm vang vọng ở trong hố sâu.
Đột nhiên, Lâm Phàm dừng bước lại.
– Ta đã nói mà, dòng nước ngập trời của ta tại sao lại chỉ có thể kiếm được một chút điểm tích lũy như thế? Chẳng lẽ tổng bộ nơi này lại không có người hay sao? Nguyên lai là tất cả đều đang trốn ở trong cái xác rùa đen này.
Lúc này, trước mắt Lâm Phàm xuất hiện một màn ánh sáng che chở đại bộ phận giáo đồ của Thiên Thần giáo, nước sông đánh vào trên màn sáng này thì lại không có bất luận động tĩnh gì.
Thu!
Nước sông chảy về trong Thiên Hà Vương Đỉnh.
Sau đó, Lâm Phàm nhanh chóng nắm một bên đỉnh rồi hắn chợt quát to và vung Thiên Hà Vương Đỉnh lên, đập về màn sáng.
Uỳnh!
Tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc vang vọng. Chịu một đòn này, màn sáng nhanh chóng trở nên ảm đạm. Thanh âm truyền vào trong, những giáo đồ của Thiên Thần giáo đang cầu nguyện kia lập tức lấy tay bịt lấy lỗ tai của mình lại nhưng vẫn có người bị thanh âm chấn đến thất khiếu chảy máu, trong nháy mắt đã chết đi.
– Thì ra là ngươi, phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông.
Ở trong màn sáng có một người đứng ở trong đám người ngẩng đầu nhìn lên. Khi thấy Lâm Phàm, hắn đột nhiên hô lên.
– Ồ. Hiện tại, ta thật sự nổi danh như vậy hay sao? Ai cũng có thể nhận ra ta. Cảm giác này cũng thực không tồi.
Lâm Phàm nở nụ cười. Hắn không ngờ khoảng thời gian điên cuồng tìm Thiên Thần giáo để gây phiền phức này cũng không phải là không có chỗ tốt. Việc này khiến cho càng nhiều người có thể nhận biết mình.
– Đúng. Không sai. Chính là ta. Cái xác rùa đen này cũng thật thú vị nhưng… còn chưa đủ để cản ta đâu.
Lâm Phàm thu hồi Thiên Hà Vương Đỉnh rồi vung tay nhanh chóng nện một quyền lên trên màn sáng.
Ầm!
Màn sáng càng thêm ảm đạm. Lâm Phàm ồ lên một tiếng. Hắn cũng không ngờ màn sáng này còn có thể chịu được một quyền này nữa. Quả thật là rất thú vị.
Bỗng nhiên.
Xoạt xoạt!
Pho tượng kia xuất hiện rất nhiều vết rạn.
– Thì ra là thế, màn sáng này là pho tượng sinh ra. Chẳng lẽ là cái này có kết nối với hai tên lùn kia hay sao?
– Ta sẽ chỉ đánh một đòn cuối cùng nữa thôi. Nếu như đánh không nát, ta sẽ rời đi.
Ầm ầm!
Quầng sáng chói mắt bạo phát ra.
Pho tượng kia chia năm xẻ bảy, chỉ có một đôi chân còn đứng ở nơi đó.
Chịu dừng một quyền này, màn sáng tựa như là đồ sứ vậy, vết nứt dày đặc nhưng còn miễn cưỡng chưa biến mất.
– Ta không nói gì.
Lâm Phàm lại tiếp tục vỗ một chưởng vào màn sáng.
Phịch!
Màn sáng lập tức hóa thành vô số điểm sáng bay khắp trời.
Sau đó, Lâm Phàm nhìn về phía giáo đồ của Thiên Thần giáo ở phía dưới, trong con mắt của hắn lóe ra vẻ điên cuồng.
– Các ngươi đều là ta."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu