Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1188: KHÔNG LẼ TA KHÔNG CÓ CẢ TƯ CÁCH BỊ ĂN VẠ?

Thánh Đường tông chơi chiêu này rất độc ác, âm hiểm.
Lâm Phàm nhìn Lữ Khải Minh:
"Có gì hay? Ngươi đã nói hết cái hay của người ta ra rồi."
Đã kể vanh vách những điều hay ho, nếu mấy cái này vẫn không tính là ưu điểm thì cái gì mới tính là tốt trong mắt Lữ Khải Minh?
Lữ Khải Minh thấy sư huynh vẫn rất bình tĩnh thì sốt ruột nói:
"Sư huynh nói đi, làm sao bây giờ?"
Nếu xảy ra chuyện thì hối hận cũng không kịp.
Lâm Phàm hỏi ngược lại:
"Còn làm sao nữa, điều này nói lên vấn đề gì? Nói lên các sư đệ của tông môn chúng ta rất có sức hấp dẫn nhân cách, hiểu chưa? Có ai bị trặc chân trước mặt ngươi không?"
Hắn có thể thông cảm, là nam nhân (trừ hắn ra) có ai cưỡng lại được ngực to, mông vêu?
Lữ Khải Minh nói:
"Không thể nào! Ta nhìn thoáng qua là xem thấu suy nghĩ của họ rồi."
Lâm Phàm gặn hỏi:
"Hãy trả lời ta, có hoặc không?"
Lữ Khải Minh lắc đầu nói:
"Không có." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Các sư đệ đều bị ăn vạ, có mình gã là không, công nhận kỳ lạ thật.
"Đi, cùng nhau đi xem chuyện này là thế nào."
Lâm Phàm cũng muốn xem đệ tử nữ của Thánh Đường tông ăn vạ kiểu gì.
"Đúng rồi, sư huynh xem tận mắt liền biết." TruyenLau.com
Vực ngoại giới bây giờ rất không yên ổn, nhiều thế lực lớn đã bị bao phủ trong khủng hoảng từ kẻ xâm nhập, bắt đầu kiếm đường ra.
Giống như Viêm Hoa tông sống nhàn nhã thì rất hiếm hoi.
Chốc lát sau, hai người lơ lửng trên cao.
Trên đường duy nhất về tông môn, có người đang ở đó.
TruyenLau.com Đấy là đệ tử nữ của Thánh Đường tông, nhìn kỹ là biết đã trang điểm tỉ mỉ.
Lữ Khải Minh nhỏ giọng nói, tỏ vẻ khinh thường:
"Sư huynh nhìn đi, rõ là có chuẩn bị mới đến."
Thánh Đường tông đến ôm chân, Lữ Khải Minh là đệ tử của Viêm Hoa tông, thấy rất tự hào.
Nào ngờ các đệ tử nữ của Thánh Đường tông ôm ý đồ xấu dám rù quến sư đệ tông môn, chuyện này rất nghiêm trọng.
Lâm Phàm không nói chuyện, nhìn chằm chằm bên dưới.
Phía xa có đệ tử về tông, khi đi ngang qua đây thì nữ đệ tử đột nhiên ngã xuống đất, nhăn mặt nũng nịu kêu đau.
Dáng vẻ tội nghiệp khiến người đau lòng.
Đệ tử kia nhận ra đó là đệ tử nữ của Thánh Đường tông, vốn định phớt lờ, nhưng ngẫm lại tôn chỉ tông môn nên lại gần giúp đỡ.
Đệ tử kinh ngạc nói:
"Ủa? Tình cờ vậy, lại là nàng."
Đã là lần thứ mấy rồi.
Đệ tử nữ của Thánh Đường tông gật đầu, cau mày vì đau cổ chân, nàng chỉ vào cổ chân:
"Đúng rồi, lại là ta, chân ta bị trặc rồi."
"A? Vậy à, nàng phải cẩn thận, đã bị trặc chân cùng một chỗ ba lần rồi."
Đệ tử nam hơi xấu hổ, tuy có thực lực không yếu nhưng còn là tay mơ về nữ sinh. Hơn nữa thiếu nữ bị trực chân rất đẹp, có mùi hương thoang thoảng xông vào mũi làm đệ tử nam lung lay đạo tâm.
Đệ tử nam dìu thiếu nữ đi xa, muốn đưa người về tông.
"Sư huynh thấy rồi chứ? Rất khó xem, mặt dày, chủ động rù quến. Sư huynh nói xem có phải đệ tử của Thánh Đường tông có vấn đề? Ta thấy các sư đệ cũng rất tệ, dễ dàng bị người ta lừa."
Lữ Khải Minh rất giận, các sư đệ làm gã thất vọng.
Nói đến chỗ tức giận thì mặt Lữ Khải Minh đen như mực:
"Sư huynh xem bên kia, đã thành chuỗi sản nghiệp luôn rồi, một đám người đều đang chờ, rõ ràng là chủ động dụ dỗ đệ tử tông mình!"
Đúng thật, đệ tử nữ của Thánh Đường tông núp ở phía xa, tụ tập thành nhóm, hình thành dây chuyền sản xuất.
Một người ăn vạ xong thì tới người thứ hai.
Nói theo lời của các nàng là bắt chặt cơ hội gả vào tông giàu, đây mới là tuyển chọn duy nhất.
Lâm Phàm cảm thán rằng:
"Ài, là sư huynh cũng có chỗ làm không được tốt."
Nếu là hắn lúc trước thì đã đi lên đá đám nữ nhân này thành hai nửa, bỏ thêm một câu: Làm loạn đạo tâm của sư đệ ta, đáng chết.
Lữ Khải Minh vội nói:
"Đây không phải lỗi của sư huynh, là tại bọn họ."
Lâm Phàm lắc đầu nói:
"Không phải, vẫn luôn không nhớ đến việc lớn cả đời của các sư đệ, với lứa tuổi của họ cũng đến lúc thành thân rồi. Làm sư huynh thì như huynh như phụ, phải xử lý chuyện này. Thánh Đường tông xuất hiện cũng tốt, giải quyết việc lớn này."
Lữ Khải Minh nghe thế thì xoe tròn mắt, há hốc mồm:
"Hả?"
Sư huynh nói gì vậy?
Sao sư huynh cũng đồng ý?
Lâm Phàm không nói nhiều nữa, trực tiếp rời đi:
"Sư đệ, ta còn bận việc, không cần ngăn cản việc này."
Lữ Khải Minh nhìn sư huynh rời đi, khá là bất đắc dĩ.
Gã đưa mắt nhìn đám nữ nhân kia:
"Hừ, được rồi, vậy thì để ta thử các ngươi xem có sức hấp dẫn gì mà làm đệ tử tông ta mê mẩn. Chờ xem ta vạch mặt các ngươi!"
Lữ Khải Minh không phục, muốn đi lên thử xem sao.
Gã đáp xuống, giả bộ đi ngang qua.
Một đám nữ nhân líu ríu thảo luận:
"A, lại có người đến, ai trong các ngươi đi?"
"Ta không đi đâu, mập ú, còn lùn nữa, mặt không đẹp, nếu sau này ở chung sớm chiều chẳng khác nào chịu hành hạ."
"Dẹp đi, Viêm Hoa tông có nhiều đệ tử nam, bỏ qua người này."
Các nàng gạch bỏ Lữ Khải Minh khỏi danh sách.
"Hừ, đến đây đi, để ta xem cổ chân của các ngươi đau cỡ nào."
Lữ Khải Minh đi rất chậm, cho đám người này thời gian chuẩn bị, chờ xem bọn họ có bản lĩnh gì.
Nhưng chốc lát sau sắc mặt của gã thay đổi.
Người đâu?
Đã hứa bị trặc chân mà sao đến lượt gã thì không có ai ra?
Không thể nào, chắc họ không thấy, đi lại một lần nữa vậy.
Lữ Khải Minh không bỏ cuộc, đi tới đi lui rất nhiều lần, nhưng mãi không thấy ai ra.
"Không thể nào!"
Lữ Khải Minh không tin, cảm giác bầu không khí không thân thiện bao phủ trái tim.
Khi Lữ Khải Minh giả bộ rời đi rồi núp một bên, có sư đệ đi ngang qua. Có nữ nhân trặc chân nằm giữa đường ngay, lộ ra bộ dạng tội nghiệp, vô sỉ rù quến sư đệ.
"Cái này . . ."
Lữ Khải Minh ngây người, trong đầu nổi lên suy nghĩ đáng sợ:
"Không lẽ Lữ Khải Minh này không có tư cách bị ăn vạ?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu