Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1351: HẮN Ở TRƯỚC MẶT TA, CHẠY KHÔNG THOÁT (2)

Loại cảm giác này tựa như mắng người ta, cuối cùng người ta không chịu nổi cơn tức muốn đi nhảy lầu.
"Tiếp tục nghe xem sao."
Lâm Phàm dựng thẳng lỗ tai nghe lén.
Đường hầm đã mở ra.
Dục Cửu Nguyên là cường giả Chúa Tể, nếu muốn tìm hắn báo thù thì cứ tới Viêm Hoa tông, tại sao phải đi chung với Cơ Uyên?
Hiển nhiên có mục đích, hơn nữa mục tiêu chưa chắc là Lâm Phàm.
Dù vực ngoại giới dung hợp, đa số tông môn Nguyên Tổ vực đoàn kết với nhau thì Nhật Chiếu tông vẫn không bỏ tham vọng, còn muốn tro tàn lại cháy.
"Ủa? Sao tiếng nói càng rõ ràng hơn?"
Lâm Phàm nghiêng mặt, dựng thẳng lỗ tai, phát hiện âm thanh càng ngày càng rõ ràng, như vang bên tai.
Lâm Phàm quay đầu lại, nhìn bằng đuôi mắt thấy hai bóng dáng đứng ở trước mặt.
Biểu tình của Lâm Phàm cực kỳ phong phú, còn có chút xấu hổ.
Hắn vỗ ngực, suýt bị hù mắc chứng tự bế rồi:
"Ui chao, làm ta hết hồn, phát hiện thì hô lên một tiếng chứ, âm thầm là muốn hù ai? Và ta không nghe lén các ngươi nói chuyện, ta chỉ đi ngang qua, ta căn bản không biết các ngươi muốn hiến tế cái gì."
Bầu không khí hơi nặng nề.
Lâm Phàm chủ động vẫy tay:
"Chào, lâu không gặp hai vị."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Dục Cửu Nguyên nhíu mày, hoàn toàn quên đối phương là ai:
"Ta đã gặp ngươi?"
Lâm Phàm chớp chớp mắt, câu này hơi đau lòng người, hình như hắn đã bị người ta quên hoàn toàn.
Giọng nói trầm thấp tàn nhẫn vang lên:
"Là ngươi?"
Website TruyenLau.com Đầu của Cơ Uyên như đầu chó, miệng nhô ra, hai hàng răng nhọn giao nhau chĩa ra ngoài, toát ra mũi nhọn lạnh lẽo.
Cơ Uyên sẽ không quên Lâm Phàm, tên này mang đến nhục nhã không thể xóa nhòa cho Nhật Chiếu tông.
Lâm Phàm tạm thời không muốn nói chuyện với Cơ Uyên, hắn nhìn Dục Cửu Nguyên:
"Ngươi thật sự không nhớ ta? Hay vì ngươi giận nên không muốn nhận nhau với ta?"
TruyenLau.com "A?"
Dục Cửu Nguyên cau mày, suy nghĩ lung tung, y thật sự không nhớ ra người này là ai.
Dò xét một phen, tu vi của người này chỉ có Đế Thiên cảnh.
Kẻ yếu.
Dục Cửu Nguyên chưa bao giờ nhớ kỹ kẻ yếu, nên dù trước kia có thù thì y chỉ buông vài lời hăm dọa, nói xong phủi mông, lãng quên kẻ yếu như con kiến.
Dù có người nhớ lại, Dục Cửu Nguyên sẽ nói rằng:
Ai vậy? Ta có khi nào mang thù với kẻ yếu sao?
Lâm Phàm thở dài, xem ra thật sự không nhớ hắn, vậy không được, hắn ghét nhất bị người quên.
Lâm Phàm giúp đối phương nhớ lại chuyện cũ, nói rất đầy đủ, không bỏ sót:
"Đừng gấp, ta gợi lên cho ngươi nhớ. Ngươi có nhớ một nữ nhân, nàng gọi Liễu Nhược Trần, dáng dấp tạm được. Sau này ngươi cho nàng một đứa bé, rất mạnh, rất tà ác, làm nhiều chuyện xấu trong Nguyên Tổ vực. Sau đó đứa trẻ của ngươi bị một nam nhân tuấn tú điển trai, tràn ngập chính nghĩa và tình yêu giết chết, ngay cả Liễu Nhược Trần cũng bị đối phương giẫm chết. Khi đó ngươi xuất hiện, chắc là một thần niệm, ngươi nói sẽ không bỏ qua nam nhân kia, ngươi có nhớ không?"
Lâm Phàm nói xong lẳng lặng chờ đợi.
Dục Cửu Nguyên nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, ánh mắt rất có tính xuyên thấu, uy nghiêm.
Sắc mặt của Dục Cửu Nguyên dần thay đổi, bỗng trầm giọng nói:
"Thì ra là ngươi."
Lâm Phàm mừng rỡ vỗ ngực:
"Đúng, đúng, là ta, rốt cuộc nhớ ra rồi hả! Sao? Có phải muốn giết ta không, ta tin tưởng ngươi có thể làm được!"
Dục Cửu Nguyên nổi giận, cảm giác mình bị nhục nhã.
Kẻ yếu đi tới trước mặt y, giúp y gợi lên ký ức để y nhớ kỹ, không có tâm lý sợ hãi khi trông thấy y, điều này làm y không vui.
Dục Cửu Nguyên nói:
"Xem ra ngươi rất muốn chết."
Lâm Phàm lắc đầu:
"Chết cũng không sợ, thật ra đáng sợ nhất là ngươi không nhớ rõ kẻ thù như ta. Giờ ta giúp ngươi nhớ lại đã đủ làm ta thỏa mãn."
Ngữ điệu của Lâm Phàm trở nên giật mình, hắn chỉ ra xa:
"Nhìn kìa, có mỹ nữ không mặc quần áo!"
Vèo!
Cơ Uyên và Dục Cửu Nguyên vụt ngoái đầu.
Bùm!
Lâm Phàm bay lên, lao đi xa.
Dục Cửu Nguyên hừ lạnh một tiếng, không thèm để Lâm Phàm vào mắt:
"Hừ, tự tìm cái chết!"
Y nhìn sang Cơ Uyên:
"Ngươi về trước đi, cứ làm theo ta nói, bảo đảm ngươi sẽ hợp nhất thú linh."
Cơ Uyên gật đầu, nhưng ánh mắt tràn ngập tức giận nhìn ra xa.
Dục Cửu Nguyên nói:
"Hắn chạy không thoát, đi thôi."
Với Cơ Uyên thì mục đích hiện giờ của gã không phải báo thù mà để hợp nhất thú linh.
Cơ Uyên rời khỏi Nhật Chiếu tông, từ khe hở quỷ vực đi vào thượng giới, gã biết cơ duyên của mình đến.
Ở thượng giới, thú linh của gã rít gào.
Dục Cửu Nguyên là cường giả Chúa Tể đỉnh, muốn đuổi kịp kẻ yếu chỉ là Đế Thiên cảnh không khó khăn, chỉ cần một cái chớp mắt.
Nhưng tình huống dần khác lạ.
Dục Cửu Nguyên bay hồi lâu, cảm ứng thật lâu mà không nghe được gì:
"Bà nội nó, người đâu?"
Dục Cửu Nguyên nói với Cơ Uyên rằng người ta là kẻ yếu, chạy không thoát, nhưng bây giờ người ta đúng là chạy thoát.
Không tìm được.
Dục Cửu Nguyên hung tợn nói:
"Khốn kiếp, chạy thật nhanh, may mắn không ai nhìn thấy, nếu không đành phải giết người diệt khẩu!"
Dục Cửu Nguyên ghi nhớ Lâm Phàm trong lòng, làm kẻ thù lớn nhất.
Dù sao trong thượng giới Dục Cửu Nguyên có nhiều kẻ thù, cơ bản đều là cường giả, kẻ yếu hoặc là đã chết hoặc ẩn núp.
Lần đầu tiên có kẻ nhảy ra trước mặt y, nhắc nhở thù hận giùm y.
Đương nhiên kẻ địch số một của Dục Cửu Nguyên là Đông Dương Đế, đồ khốn đã cướp nữ nhân của y.
Vực ngoại giới.
Viêm Hoa tông.
Từ Đại Pháo lại cảm nhận được hơi thở của sư huynh, gã vẫy tay với hư không, hoan nghênh sư huynh trở về.
Mắt Từ Đại Pháo phản chiếu vật gì đang rơi, gã giơ tay đón lấy, phát hiện là một môn công pháp.
Bá Thần Đao.
Từ Đại Pháo biết đây là sư huynh cho mình, tâm tình phấn khởi, vì sư huynh tặng cho gã.
Nhưng đọc xong Từ Đại Pháo rất hoang mang:
"Cái thứ gì? Cao sâu quá, đọc không hiểu."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu