Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 609: HÒA KHÍ LÀ CÁI GÌ? KHÔNG CÓ!

Trước kia, Lâm Phàm đã nhìn qua cổ tịch của tông môn, phía trên có ghi chép về việc mà Lôi Đình Quân Chủ vừa nói. năm đó, tám đại tông môn thừa dịp người cầm quyền của Viêm Hoa tông yếu đuối, vô năng cho nên khởi xướng chiến tranh, muốn chia cắt toàn bộ mảnh đất này.
Về sau, khi bị Viêm Hoa đại đế đánh bại, bọn họ còn yêu cầu một khoản tiền bồi thường kếch xù, dựa theo nhân khẩu ngay lúc đó để tính. Đó chính là muốn người người của Viêm Hoa tông đều phải bồi thường cho tám đại tông môn. Đó là một khoản tiền khổng lồ, lớn đến mức khó có thể tưởng tượng.
"Đồ nhi, kỳ thật có đôi khi người sống còn có giá trị hơn người chết."
Thiên Tu đưa ra ý kiến.
"Đúng. Vẫn là lão sư cao kiến. Người chết chỉ có tính uy hiếp nhưng giá trị của người sống thì không ít, nhất là khi bọn họ còn là cường giả Bán Thần cảnh nữa!"
"Ha ha ha!"
Đột nhiên, gió nổi mây phun. Bầu trời nguyên bản bình tĩnh lại phát sinh biến hóa.
Thần Trật Quân Chủ ngẩng đầu, trên trán có mồ hôi rơi xuống.
"Các ngươi muốn làm gì?"
Chỉ là hắn vừa dứt lời thì Lâm Phàm đã xuất hiện ở trước mặt của hắn.
"Mấy lão bất tử các ngươi thật quá phận. Các ngươi năm lần bảy lượt khiêu khích bản phong chủ, còn nói đến chuyện Thánh Đường tông đã từng xâm lược tông ta. Đây rõ ràng là đang miệt thị Viêm Hoa tông ta, tội này không thể tha thứ."
Vừa dứt lời, năm ngón tay nắm lại thành quyền và nhanh chóng đấm xuống.
Lập tức, cương khí triệt để bạo phát ra. Một quyền kia bộc phát ánh sáng rực rỡ. Hư không cũng bắt đầu vặn vẹo, khiến cho tất cả mọi người cảm thấy kinh hãi.
"Ngươi!"
Thần Trật Quân Chủ đưa tay, bắt lấy nắm đấm của Lâm Phàm. Nhưng mà ngay khi vừa bắt được, quyền kình kinh khủng trực tiếp xuyên qua lòng bàn tay, đánh vào trong cơ thể của hắn, chuyện này làm cho hắn cảm thấy sợ hãi.
"Làm sao có thể!"
Ầm ầm!
Một bóng người trực tiếp rơi xuống mặt đất, sóng xung kích nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía.
Từ trong hố sâu truyền đến tiếng nói giận dữ của Thần Trật Quân Chủ:
"Phong chủ của Vô Địch phong, ngươi đừng quá mức. Bổn Quân Chủ há lại là người mà ngươi có thể ức..." Website TruyenLau.com
Chỉ là, lời còn chưa nói hết, trong hư không một vệt sáng trực tiếp rơi xuống hố sâu.
Lâm Phàm không ngừng cười lớn:
"Ta ức hiếp ngươi sao? Ngươi nói sai rồi! Đây là nghiền ép. Bán Thần thì sao? Thật sự là buồn cười! Với thực lực của những Bán Thần như các ngươi thì bản phong chủ cũng chỉ cần giơ tay chém xuống là có thể làm thịt rồi."
Ầm!
Vệt sáng rơi xuống mặt đất còn phát sinh tiếng nổ vang. Mặt đất rạn nứt, ở chỗ trung tâm đột nhiên chìm xuống, hình thành một cái hố sâu to lớn. Website TruyenLau.com
"Nếm thử chiêu thức mà ta tự sáng tạo cho các ngươi đi. Loạn Quyền Đánh Chết Lão Bán Thần."
Vô số quyền ảnh rơi xuống, dày đặc như là hạt mưa, không có bất kỳ chiêu thức gì, chỉ có sức mạnh thuần túy nhất bạo phát ra.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp nơi. Mặt đất tiếp tục bị lực trùng kích kịch liệt đánh cho tan hoang. Vô số đá vụn chấn động bay lên, khi nổi bồng bềnh giữa không trung thì bị lực trùng kích đánh vỡ, biến thành tro tàn.
"Đồ nhi, ngươi hơi nóng nảy rồi."
Nhìn thấy hết thảy mọi chuyện, Thiên Tu cũng không có ngăn cản, trong lòng còn có cảm giác sảng khoái khó mà nói rõ. Website TruyenLau.com
Có lẽ lần này, Viêm Hoa tông thật sự sẽ có thể quật khởi. Dù sao bọn họ nhịn đã quá lâu rồi, bây giờ là lúc bộc phát ra quang mang óng ánh nhất.
"Đồ hỗn trướng mau dừng tay."
Nhìn thấy cảnh tượng này, mấy người Hỗn Loạn Quân Chủ biến sắc. Thần Trật Quân Chủ lại bị Lâm Phàm ép nằm ở mặt đất, bị đánh đến mức không thể phản kháng.
Chỉ là bọn họ ngăn cản cũng không có bất kỳ tác dụng nào, chỉ là tăng thêm một tia sắc thái xen lẫn vào trong những tiếng nổ vang mà thôi.
Đột nhiên!
Mặt đất ngừng rung động.
Tro bụi dày đặc bao phủ hố sâu khiến cho không người nào nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra ở bên trong.
Khi tro tàn dần dần tiêu tán, có hai bóng người đứng thẳng, không thấy rõ khuôn mặt.
Nhưng khi mấy người Lôi Đình đang chờ mong Thần Trật phản công thì, thanh âm làm bọn họ thống hận nhất truyền đến.
"Quá yếu! Tại sao Bán Thần lại yếu như thế này?"
"Sau này ta nên tìm đối thủ ở đâu đây."
Lâm Phàm nổi bồng bềnh giữa không trung, một tay nắm lấy đầu của Thần Trật Quân Chủ. Khuôn mặt nguyên bản có được khí chất Bán Thần đã sớm biến dạng. Mặt mũi bầm dập, trông vô cùng thê thảm.
Tứ chi của Thần Trật Quân Chủ vô lực rủ xuống. Hắn cố gắng ngẩng đầu, mí mắt sưng húp khiến cho hắn không mở mắt ra được.
"Ngươi... Ngươi..."
Thần Trật Quân Chủ còn muốn nói cái gì chỉ là lời còn chưa nói khỏi miệng thì hắn lại bị Lâm Phàm đấm một quyền vào bụng.
Lực lượng cường đại xuyên qua thân thể, hình thành sóng khí bay thẳng lên trời.
"Ngươi biết đây là cái gì không? Đây chính là thực lực đó. Ngươi biết hay không? Lâm Phàm nâng đầu của Thần Trật Quân Chủ lên ngang mặt rồi lắc đầu, nói;"
"Đáng tiếc, xem ra ngươi không hiểu."
Sau đó, hắn tiện tay quăng Thần Trật Quân Chủ ra chỗ Thiên Tu.
"Lão sư, hắn là chiến lợi phẩm của con, người hãy trông chừng hắn cẩn thận giúp con, đừng để hắn chạy."
Lâm Phàm nói.
"Không thành vấn đề. Đồ nhi yên tâm, lão sư sẽ giúp ngươi trông chừng kẻ này."
Thiên Tu cười nói. Lúc này, ông đã minh bạch, đồ nhi này của mình muốn làm gì.
"Lâm Phàm, ngươi muốn chết."
Hỗn Loạn Bán Thần nghiêm nghị nói. Hắn không ngờ Thần Trật lại bị Lâm Phàm bắt giữ một cách dễ dàng như vậy. Chiến lực bực này đã không phải là thứ mà bọn họ có khả năng cản trở.
Hỗn Loạn Bán Thần đứng ra, run run nói:
"Lâm… phong chủ, chuyện gì cũng phải từ từ, không nhất định phải động thủ, thương tổn hòa khí giữa hai tông."
Tình huống hiện giờ có chút không ổn, đã vượt qua sự khống chế của mấy người bọn hắn.
Phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông lúc này đã có thực lực vượt qua bọn họ. Bây giờ, kẻ này đã không phải là tồn tại mà Bán Thần cảnh phổ thông có khả năng đối đầu.
Trước kia, dù Viêm Hoa tông có cường giả như Thiên Tu tọa trấn, bọn họ cũng dám tự mình tới làm càn.
Đó là bởi vì Viêm Hoa tông chỉ có một mình Thiên Tu mà thôi. Hơn nữa, ông ta còn phải lo lắng cho Viêm Hoa tông nên sẽ không dám ra tay.
Nhưng tình huống bây giờ không giống với lúc trước.
Nhất là, hắn cảm giác được đầu óc của phong chủ Vô Địch phong này rất có thể là có vấn đề.
Nếu như là người bình thường thì tuyệt đối sẽ không nghĩ tới chuyện đến Thánh Đường tông chuyển hiểm địa chứ đừng nói là làm.
"Hòa khí là cái gì? Lão tử không quan tâm!"
"Kế tiếp, chính là ngươi, lão bất tử Hỗn Loạn."
Hỗn Loạn Bán Thần còn chưa kịp phản ứng thì Lâm Phàm đã xuất hiện ở trước mặt của hắn. Tóc dài sau lưng bay múa, trong hai con ngươi lóe ra chiến ý điên cuồng.
Hai tay nắm lại, mười ngón tay đan vào nhau rồi đột nhiên đập xuống.
"Gọi cha đi! Ta sẽ tha cho ngươi khỏi chết."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu